"Cảm ơn em đã giúp anh xin nghỉ phép."
Bạch Thanh Linh xóa đi tin nhắn đã biên tập xong lần thứ nhất.
Lại biên tập lần thứ hai rồi gửi đi, vừa hay lúc đó cô cũng vừa đi tới cổng biệt thự.
Cất điện thoại vào.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đàn ông đang tựa vào chiếc xe Range Rover bên ngoài biệt thự, cô vô thức chớp chớp mắt.
Không phải mình hoa mắt.
Thân hình cao ráo của người đàn ông đổ bóng dài dưới ánh chiều tà, đường nét ngũ quan tinh tế thanh tú, mày mắt ôn nhuận.
Thoạt nhìn, tuấn mỹ tựa như một bức tranh.
Bước chân Bạch Thanh Linh khựng lại đúng năm giây.
Cách một khoảng vài mét, tầm mắt cô chạm phải ánh nhìn của Sở Quân Minh.
Cô khẽ mím môi.
Đối phương dịu dàng cười với cô, cúi đầu nhìn tin nhắn trên điện thoại, rồi giơ điện thoại lên về phía cô.
Bạch Thanh Linh sải bước đi ra khỏi biệt thự, đến trước mặt anh.
"Em không ngờ tài xế mà Mạch Mạch chị nói lại là anh."
Mấy ngày không gặp, có chút xa lạ.
Sở Quân Minh cong môi cười: "Anh là tài xế miễn phí mà."
Nói xong, anh mở cửa xe cho Bạch Thanh Linh, ra hiệu cho cô lên xe.
Bạch Thanh Linh cúi người chui vào trong xe, nói một tiếng "Cảm ơn", nhìn Sở Quân Minh đóng cửa xe lại, rồi vòng qua thân xe ngồi vào ghế lái.
Ngồi lên xe, Sở Quân Minh không thắt dây an toàn ngay mà nghiêng người nhìn Bạch Thanh Linh vừa thắt xong dây an toàn: "Anh nghe nói Lạc thúc thúc và Lạc bá mẫu đi du lịch rồi à?"
"Vâng, đi từ sáng nay rồi ạ."
Bạch Thanh Linh gật đầu, thân người lười biếng tựa vào lưng ghế.
Tìm một tư thế thoải mái, cô lại nghiêng đầu nhìn Sở Quân Minh: "Anh..."
Chỉ vừa nói được một chữ, chuông điện thoại của Sở Quân Minh đã vang lên.
Là thư ký gọi đến.
Sở Quân Minh nhíu mày, Bạch Thanh Linh nghe thấy điện thoại anh reo, câu nói phía sau liền không nói nữa.
Để anh nghe điện thoại trước.
Ấn phím nghe, Sở Quân Minh thốt lên một tiếng "Alo" cực kỳ nhạt nhẽo, dù cách xa cả ngàn dặm, thư ký ở tận Đế Đô cũng cảm nhận được sự không hài lòng của tổng tài nhà mình, nghe mà trong lòng thót lên một cái.
"Tổng tài, ngài đang ở Hạo Thần phải không ạ?"
Giọng thư ký cung kính nhưng thấp thoáng sự căng thẳng và cứng nhắc.
Sở Quân Minh nghe ra được, trong tầm mắt, Bạch Thanh Linh đang cúi đầu lướt điện thoại.
Anh không đáp mà hỏi ngược lại: "Có chuyện gì?"
"Là thế này ạ, tổng tài, mẹ ngài và em gái ngài đã tới công ty, biết ngài đi G thị công tác, họ rất quan tâm đến ngài..."
"Bảo họ là ngày mai tôi về."
Nói xong, Sở Quân Minh liền cúp điện thoại.
Bạch Thanh Linh ngẩng đầu từ màn hình điện thoại, đối diện với tầm mắt của Sở Quân Minh, ánh mắt cô khẽ lay động: "Có thể đi được chưa ạ?"
"Vừa nãy em định nói gì?"
Sở Quân Minh không vội đi.
Mày mắt tinh tế tràn đầy vẻ nhàn nhã lười biếng, đáy mắt nhìn cô đọng lại nụ cười nhạt.
Bạch Thanh Linh chớp chớp mắt: "Anh nghe điện thoại xong, em lại quên mất tiêu rồi."
"Ừm, đợi em nhớ lại rồi nói."
"..."
Bạch Thanh Linh gật gật đầu, tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại.
Xe lăn bánh, tốc độ có chút chậm.
"Mạch Mạch chị và anh cả anh có phải vừa mới bắt đầu làm bữa tối không ạ?"
Vài phút sau, Bạch Thanh Linh cất điện thoại, hơi nghiêng người, nhìn gương mặt nghiêng tuấn mỹ của Sở Quân Minh.
Sở Quân Minh tưởng cô hỏi ý nghĩa bề mặt, quay đầu nhìn cô một cái, trả lời thật lòng: "Khi anh đến đón em, họ mới bắt đầu nấu ăn."
"Thảo nào."
"Thảo nào cái gì?"
Sở Quân Minh nhướng mày.
Sau đó liền nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của Bạch Thanh Linh sáng lên, trêu chọc nói: "Anh lái xe chậm như vậy."
Anh sửng sốt một chút.
Cô giơ ngón tay cái lên với anh: "Cái này cũng bị anh nhìn ra được, thật ra là anh muốn đến muộn một chút để khỏi phải động tay giúp đỡ chứ gì."
"Phượng Dĩ Trạch cũng tới à?"
Bạch Thanh Linh cười cười, chuyển đề tài hỏi.
"Không, công ty cậu ta bận."
"..."
Vậy công ty anh chắc là rảnh lắm nhỉ.
Bạch Thanh Linh buông lời đến cửa miệng lại nhịn xuống.
Người ta buổi chiều mới giúp mình, nên lương thiện một chút.
Vài phút sau, Sở Quân Minh chủ động giải thích: "Tử Dịch nói bận không xuể, anh liền mang vài người qua, em không khỏe thì đừng vội đi làm, ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày."
"Như vậy không ổn đâu ạ, anh Tử Dịch liệu có muốn đánh chết em không?"
Nụ cười nhạt trong mắt Bạch Thanh Linh bị thay thế bởi vẻ ngạc nhiên.
Chẳng lẽ Mặc Tử Dịch không chỉ cho cô nghỉ nửa ngày thôi sao?
Tuy cô rất muốn lười biếng, tuy kỳ sinh lý càng muốn lười hơn, nhưng nghỉ vài ngày thì cô chưa từng nghĩ tới.
Bây giờ ý của Sở Quân Minh là cô có thể nghỉ vài ngày.
Nghe có vẻ không chân thực lắm.
Sở Quân Minh bị lời nói của cô chọc cười, đặc biệt là vẻ mặt đáng yêu đó.
Tay anh cầm vô lăng động đậy, ý định muốn vươn qua xoa đầu cô bị đè nén xuống.
Cố ý làm ra vẻ trầm tư.
Một lát sau, anh nghiêm túc nói: "Chắc là không đâu, dù sao ba tháng sau em cũng là người có tài sản hàng trăm triệu, nếu cậu ta làm em giận mà đuổi việc em, chẳng phải cậu ta tổn thất lớn sao."
Bạch Thanh Linh: "Suýt chút nữa là em tin rồi."
Cô quay đầu, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Tốc độ xe này, thật sự hơi chậm.
Tuy nhiên, tốc độ thưởng ngoạn phong cảnh thế này hình như rất tuyệt, tuy cô lớn lên ở thành phố này, nhưng ngoài lúc đi bộ chậm rãi ra, lái xe trừ khi tắc đường mới bò như rùa thế này.
Lúc tắc đường đa số là phiền chán, cực kỳ hiếm có tâm trạng thưởng thức cảnh trí.
"Em có thể tin mà."
Chưa đến nhà Mặc Mạch.
Chuông điện thoại của Thanh Linh đã vang lên.
Thấy Mặc Tử Dịch gọi đến, Thanh Linh ngước mắt nhìn về phía Sở Quân Minh.
Sở Quân Minh quay đầu lại, tầm mắt lướt qua màn hình điện thoại của cô, ra hiệu cho cô nghe máy.
"Alo, anh Tử Dịch."
Giọng Bạch Thanh Linh mềm nhũn, nghe không mấy tinh thần.
Mặc Tử Dịch ở đầu dây bên kia nghe giọng điệu này của cô, nhíu mày: "Em vẫn đang ngủ, hay là không khỏe, sao giọng nghe ỉu xìu thế?"
"À, không có ngủ ạ."
"Bụng vẫn đau? Em ở nhà một mình à?"
"Vâng."
"Mẹ anh có thể lát nữa sẽ qua nhà xem em, nếu em không khỏe thì ngày mai không cần đi làm đâu, nghỉ ngơi vài ngày hồi phục tinh thần rồi hãy đến."
"... Như vậy có được không ạ, công ty bận thế này, em sẽ thấy áy náy lắm."
Bạch Thanh Linh miệng nói lời xin lỗi, trong lòng đã nở hoa rồi.
"Không cần lo lắng, em nghỉ vài ngày công ty không sập đâu, Sở Quân Minh cho mượn vài người qua chỗ anh rồi, cho phép em lười biếng vài ngày đó."
Mặc Tử Dịch rất hào phóng, Bạch Thanh Linh nhìn về phía Sở Quân Minh.
Chạm phải ánh mắt anh, cô mỉm cười cảm kích.
"Sở Quân Minh, cảm ơn anh nhé, nếu không phải anh cho anh Tử Dịch mượn người, anh ấy chắc chắn sẽ không cho em nghỉ vài ngày đâu."
Cúp điện thoại, Bạch Thanh Linh nói lời cảm ơn với Sở Quân Minh.
Sở Quân Minh cười cười, giọng điệu vô tư: "Đừng liều mạng như vậy, muốn nghỉ ngơi thì cứ nghỉ."
"Vâng, anh nói có lý, thêm vài tháng nữa, em cũng là người có số dư hàng trăm triệu rồi."
"Số dư hàng trăm triệu?"
Sở Quân Minh nhướng mày: "Cô gái của anh, em theo đuổi tiền bạc có chút lớn lao đấy."