Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 26559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1841 Bận tâm lo lắng

❊ ❊ ❊

Thành phố G, sân bay quốc tế.

Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đến sân bay sớm nửa tiếng đồng hồ.

Vì chuyện này, Mặc Tu Trần đã hủy cả bữa tiệc tối, chỉ để cùng Ôn Nhiên đến đón Bạch Tiêu Tiêu.

Dĩ nhiên, Lạc Hạo Phong đã dặn dò anh rất nhiều lần, yêu cầu Mặc Tu Trần phải phái người phụ trách sự an toàn của cô.

Vốn dĩ sau khi Thanh Dương tỉnh lại, Thanh Phong có thể đi cùng Ôn Nhiên, nhưng bản thân Mặc Tu Trần không yên tâm về Ôn Nhiên, thế là anh đích thân đi cùng.

“Nhiên Nhiên.”

Bạch Tiêu Tiêu kéo va li đi theo dòng người ra khỏi cửa an ninh, vừa nhìn đã thấy ngay Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đang đứng giữa đám đông.

Dù là trong đám người đông đúc, Mặc Tu Trần với khí chất tôn quý và Ôn Nhiên với vẻ ôn nhu thanh nhã vẫn có thể khiến người khác nhìn thấy ngay lập tức.

Ôn Nhiên cũng nhìn thấy Bạch Tiêu Tiêu đi ra từ cửa an ninh, giữa mày nở một nụ cười rạng rỡ, cô bước nhanh hai bước về phía trước, vui vẻ gọi một tiếng: “Tiêu Tiêu.”

Mặc Tu Trần đi theo bên cạnh cô, ánh mắt lướt qua chiếc va li trong tay Bạch Tiêu Tiêu, dịu dàng nói: “Đưa hành lý cho tôi đi, hai người các cô cứ nói chuyện thoải mái.”

Tuy thân phận anh tôn quý, nhưng đó chỉ là tôn quý trước mặt người ngoài mà thôi.

Trước mặt Ôn Nhiên, Mặc Tu Trần chỉ là một người chồng yêu thương, cưng chiều cô, tự nhiên cũng không thiếu việc làm vệ sĩ này nọ cho cô.

“Tiêu Tiêu, đưa cho Tu Trần đi, mình có chuyện muốn nói với cậu.” Ôn Nhiên thấy Bạch Tiêu Tiêu ngại ngùng, liền cười nhận lấy tay cầm va li trong tay cô rồi đưa cho Mặc Tu Trần đang đứng bên cạnh.

“Vậy cảm ơn anh nhé.”

Bạch Tiêu Tiêu cảm ơn Mặc Tu Trần.

Nếu không có Nhiên Nhiên ở đây, cô đâu dám để Mặc tổng tài đại nhân xách va li cho mình.

Làm vậy sẽ bị nước bọt của những người phụ nữ ngưỡng mộ Mặc tổng tài nhấn chìm mất, nếu bị phóng viên nhìn thấy thì càng trở thành tiêu đề báo chí.

Mặc Tu Trần xách hành lý của Bạch Tiêu Tiêu đi phía sau họ, Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu khoác tay nhau, vừa trò chuyện vừa đi ra ngoài sân bay.

“Tiêu Tiêu, chuyện bên kia xử lý thế nào rồi?”

Ôn Nhiên quan tâm hỏi, Bạch Tiêu Tiêu đi nước D chưa được mấy ngày. Không ngờ Lạc Hạo Phong lại để cô trở về ngay.

Nhắc đến chuyện bên đó, Bạch Tiêu Tiêu không khỏi nhíu đôi lông mày thanh tú, khẽ nói: “Vẫn chưa xử lý xong, Hạo Phong kiên quyết bảo mình về, nói là anh ấy ở lại đó giúp Giản Nghị Vỹ xử lý.”

Dù sao mọi việc cũng đều đi theo trình tự cả rồi.

Những việc phía sau cũng không nhất thiết phải có mặt cô, có Lạc Hạo Phong giúp xử lý là được rồi.

Ôn Nhiên mỉm cười, trấn an: “Đã có Lạc Hạo Phong ở lại đó xử lý rồi thì cậu không cần phải lo lắng nữa, năng lực của anh ấy cậu phải tin tưởng mới đúng.”

“Nhiên Nhiên, mình muốn đến bệnh viện thăm Thanh Dương.”

Bước ra khỏi sân bay, một ánh hoàng hôn từ phía chân trời chiếu xuống, rọi lên khuôn mặt của Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu.

Bạch Tiêu Tiêu quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn Ôn Nhiên.

Ôn Nhiên gật đầu: “Được, mình đi cùng cậu đến bệnh viện.”

Lên xe, Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu ngồi ở hàng ghế sau, nhìn Mặc tổng tài đang đích thân cầm lái, Bạch Tiêu Tiêu hơi ngại ngùng nói: “Nhiên Nhiên, nếu Mặc tổng bận thì không cần phải đi cùng đâu.”

Ôn Nhiên khẽ cười: “Lạc Hạo Phong nhà cậu đã giao hết sự an toàn của cậu cho Tu Trần rồi, nếu anh ấy không đi cùng chúng ta, nhỡ xảy ra chuyện gì, Lạc Hạo Phong về tới nơi không điên lên mới lạ.”

“Đừng dọa mình, làm gì có chuyện gì xảy ra chứ, Mạnh Kha đã chạy trốn ra nước ngoài rồi, sao có thể quay về tự chui đầu vào lưới.”

Bạch Tiêu Tiêu cười đầy ẩn ý, hạ thấp giọng nói: “Mình thấy là hai người các cậu không nỡ rời nhau một lát thì có.”

Giọng cô tuy nhỏ, nhưng Mặc Tu Trần vẫn nghe rõ mồn một.

Khóe miệng anh nhếch lên, nhìn qua gương chiếu hậu thấy Ôn Nhiên đang ngồi ở hàng ghế sau, thản nhiên lên tiếng: “Tiêu Tiêu, cô vẫn nên gọi điện thoại cho A Phong trước đi, kẻo cậu ta cứ bận tâm lo lắng.”

“Phụt——”

Ôn Nhiên không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn về phía Mặc Tu Trần ở ghế lái, thấy khóe miệng anh cong lên một độ cung nhàn nhạt, tuy không nhìn rõ mặt chính diện, nhưng có thể thấy tâm trạng anh đang cực kỳ tốt.

Cô không kìm được trừng mắt nhìn Ôn Nhiên một cái, lại đưa tay sang nhéo cô: “Không được cười.”

“Được, mình không cười.”

Ôn Nhiên nói là không cười, nhưng lông mày đuôi mắt đã thấm đẫm ý cười rạng rỡ.

Bạch Tiêu Tiêu lại nhìn cô đầy cảnh cáo, một mình cô đương nhiên không đấu lại hai người Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần, huống hồ, Mặc Tu Trần nói chuyện còn quá trúng tim đen.

Đến Lạc Hạo Phong còn chẳng chiếm được ưu thế gì từ chỗ Mặc Tu Trần, nói gì đến Bạch Tiêu Tiêu, một cô gái nhỏ.

“Tiêu Tiêu, cậu mau gọi điện thoại đi, không gọi cho Lạc Hạo Phong nữa là anh ấy lại gọi cho cậu đấy.”

Lời Ôn Nhiên vừa dứt, tiếng chuông điện thoại của Bạch Tiêu Tiêu đã vang lên trong túi xách.

Đôi mắt cô chớp chớp, tiếp tục mỉm cười.

Bạch Tiêu Tiêu lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi đến là Lạc Hạo Phong, không khỏi nhíu mày.

Giờ này ở nước D đang là nửa đêm canh ba.

Trước khi lên máy bay cô đã nói với Lạc Hạo Phong là cô sẽ gọi điện cho anh, nhưng sẽ đợi đến khi trời sáng rồi mới gọi.

Không muốn làm phiền anh ngủ.

Không ngờ Lạc Hạo Phong vẫn đợi điện thoại của cô giữa đêm hôm khuya khoắt.

“Alo.”

Cô ấn nút nghe, khẽ lên tiếng.

“Tiêu Tiêu, Nhiên Nhiên đã đón được em chưa?”

Giọng nói trầm thấp ấm áp của Lạc Hạo Phong xuyên qua sóng điện, truyền tới từ phía bên kia Thái Bình Dương.

Không nghe ra chút buồn ngủ nào mà một người đáng lẽ phải có vào lúc nửa đêm.

Bạch Tiêu Tiêu không biết nên cảm động hay nên tức giận: “Chẳng phải em đã bảo anh đừng có đợi điện thoại vào nửa đêm rồi sao, Nhiên Nhiên và Mặc Tu Trần cùng đến đón em, giờ chúng em đang trên đường về đây.”

Nghe tin họ đã đón được cô, Lạc Hạo Phong ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: “Đón được em là anh yên tâm rồi.”

Mặc dù anh đã đưa Bạch Tiêu Tiêu đến sân bay, sau khi Bạch Tiêu Tiêu lên máy bay cũng đã nhắn tin cho anh.

Nhưng Lạc Hạo Phong quá lo lắng cho cô, đến mức không thể yên tâm trước khi biết cô trở về nước an toàn.

“Anh mau ngủ đi.”

Bạch Tiêu Tiêu không muốn kéo Lạc Hạo Phong trò chuyện giữa đêm hôm khuya khoắt, dù cô rất thích nghe giọng nói của anh.

Lạc Hạo Phong biết cô quan tâm mình nên cũng không nói thêm gì nữa, chúc ngủ ngon rồi cúp điện thoại.

“Tiêu Tiêu, cậu có biết không, sau khi cậu ra nước ngoài, dì Kiều đã tìm mình.”

Ôn Nhiên mỉm cười nhìn Bạch Tiêu Tiêu vừa cất điện thoại đi, lời nói đầy ẩn ý.

Bạch Tiêu Tiêu kinh ngạc nhìn Ôn Nhiên đang mỉm cười quái dị, nghi hoặc hỏi: “Nhiên Nhiên, mẹ mình tìm cậu làm gì?”

“Cậu đoán xem?”

Ôn Nhiên đảo mắt, bảo cô tự nghĩ.

Bạch Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, không biết nghĩ đến điều gì, cười khan hai tiếng nói: “Nhiên Nhiên, mình là lừa mẹ mình thôi, hơn nữa đột ngột đi nước D, không kịp nói với cậu, cậu không nói hớ gì chứ?”

Ôn Nhiên tặc lưỡi: “Mình là ai chứ, sao có thể để lộ sơ hở cho cậu được.”

Cho dù Mặc Tu Trần không gọi điện cho cô giữa chừng lúc cô đang trên đường đến quán cà phê, Ôn Nhiên cũng không thể nào nói hớ được, cô đâu phải mới quen Bạch Tiêu Tiêu ngày một ngày hai.

Bạch Tiêu Tiêu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy, mẹ mình nói sao?”

Nhìn ra sự căng thẳng trên vẻ mặt cô, Ôn Nhiên mím môi cười: “Mình đã nói giúp cậu cả một tràng lời hay ý đẹp trước mặt dì Kiều. Cuối cùng, dì Kiều miễn cưỡng tha lỗi cho cậu. Chỉ cần hai người có thể khiến mẹ của Lạc Hạo Phong chấp nhận, thì chỗ dì Kiều, chắc là không vấn đề gì đâu.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1840
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.