Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 26667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1839 Không cần nói cảm ơn với anh

❊ ❊ ❊

Lạc Hạo Phong khẽ gật đầu, cúi người đặt một nụ hôn lên trán cô.

Bàn tay to nhẹ vỗ về Bạch Tiêu Tiêu, cưng chiều nói: "Ngủ đi."

Bạch Tiêu Tiêu vì trận hoan ái vừa rồi mà rã rời mệt mỏi, cô ngáp một cái, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, để mặc cho anh ôm vào lòng, nhắm mắt lại chẳng bao lâu đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Sau khi Bạch Tiêu Tiêu ngủ say, Lạc Hạo Phong khẽ khàng rút cánh tay ra.

Đắp chăn cẩn thận cho Bạch Tiêu Tiêu, anh mới xuống giường.

Lạc Hạo Phong rời khỏi phòng ngủ, đi tới thư phòng.

Lại gọi thêm hai cuộc điện thoại, xử lý xong một số công việc, ngoài cửa sổ, trời đã dần sáng.

Lúc này, anh mới gọi cho Giản Nghị Vĩ, dặn dò vài chuyện rồi mới rời khỏi thư phòng, đi vào bếp làm bữa sáng.

Bạch Tiêu Tiêu không đợi Lạc Hạo Phong gọi mình dậy ăn sáng, đã tự tỉnh giấc.

Tuy trận hoan ái lúc rạng sáng đã làm cơ thể mệt nhừ, nhưng trong lòng có chuyện, Bạch Tiêu Tiêu không thể nào ngủ đến tám chín giờ sáng được.

Cô vệ sinh cá nhân xong, từ trong phòng ngủ bước ra.

Liền ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt trong bếp.

Bạch Tiêu Tiêu đi vài bước về phía bếp, rồi nhìn xuyên qua cửa kính thấy Lạc Hạo Phong đang bận rộn bên trong.

Cô không vào ngay.

Mà đứng yên tĩnh bên ngoài bếp, cách lớp cửa kính, ngắm nhìn tấm lưng cao ráo tuấn tú của Lạc Hạo Phong.

Nghĩ đến những lời anh nói lúc rạng sáng, bảo cô ngay sáng hôm nay phải về nước, lòng Bạch Tiêu Tiêu bất giác thắt lại.

Một thứ tình cảm khó lòng diễn tả bằng lời, từ tận sâu đáy lòng cô lặng lẽ lan tỏa...

Bạch Tiêu Tiêu khẽ mím môi, trong đôi mắt trong veo dâng lên một tầng hơi ấm nhàn nhạt, người đàn ông này vì giúp cô mà bay qua Thái Bình Dương đến đây.

Lại còn phải ở lại giúp cô xử lý những chuyện rắc rối kia.

Trong lòng Bạch Tiêu Tiêu, là sự cảm động không sao nói hết.

Cô chợt thấy biết ơn ông trời, để cô có thể gặp được Lạc Hạo Phong, có thể cùng anh yêu đương như thế này, mặc dù trên con đường tương lai của cả hai vẫn còn đầy rẫy chông gai.

Nhưng cô chưa bao giờ hối hận vì sau ba năm chia tay với Lạc Hạo Phong, lại quay về bên cạnh anh.

Người đàn ông trong bếp dường như cảm nhận được Bạch Tiêu Tiêu đang đứng bên ngoài, anh đột ngột quay người lại, cách lớp cửa kính trong suốt, đôi mắt đào hoa hẹp dài ấy mang theo nụ cười sáng rõ nhìn về phía cô.

Không hiểu sao, Bạch Tiêu Tiêu chợt bị nụ cười sáng rỡ mà chói lóa đó làm cho xao động tâm thần.

Lạc Hạo Phong vẫy vẫy tay với cô, rồi lại quay người tiếp tục bận rộn.

Bạch Tiêu Tiêu bước vào bếp, nhìn Lạc Hạo Phong đang bận rộn trước mắt, người đàn ông mặc tạp dề toát lên vẻ dịu dàng, tùy ý của người đàn ông của gia đình.

Nhưng cũng không mất đi khí chất khiến vô số nữ tử vì đó mà ngưỡng mộ.

Lạc Hạo Phong đưa một tay ra xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng cưng chiều: "Tiêu Tiêu, sao không ngủ thêm một lát nữa?"

Bạch Tiêu Tiêu nhướn mày cười: "Em ngửi thấy mùi thơm nên tỉnh rồi."

Nghe vậy, Lạc Hạo Phong nhướng mày, cười thấp nói: "Nói vậy, Tiêu Tiêu là bị đói mà tỉnh dậy sao."

"Không cần làm nhiều bữa sáng như vậy, hai người chúng ta ăn không hết đâu."

Bạch Tiêu Tiêu cười hì hì, đôi mắt cong cong nhìn anh.

Lạc Hạo Phong gật đầu: "Vì em đói rồi, vậy giúp anh bưng ra ngoài nhé, nhanh thôi là có thể ăn sáng rồi."

Trên bàn ăn, không khí ấm áp mà tĩnh lặng.

Sau khi nuốt thức ăn trong miệng xuống, Lạc Hạo Phong ôn hòa mở lời: "Tiêu Tiêu, anh đã đặt vé máy bay cho em rồi, ăn sáng xong, anh đưa em ra sân bay."

Lạc Hạo Phong vừa nói, một tay cầm quả trứng lên, gõ nhẹ trên bàn rồi bắt đầu bóc vỏ.

Bạch Tiêu Tiêu không hề ngạc nhiên chuyện anh đặt vé máy bay cho mình, ngược lại mỉm cười nói: "Cảm ơn anh, Hạo Phong."

"Em không cần phải nói cảm ơn với anh."

Lạc Hạo Phong bỏ quả trứng đã bóc vỏ vào bát của Bạch Tiêu Tiêu, giữa đôi lông mày anh tuấn mang theo vài phần dịu dàng: "Chuyện bên này anh sẽ xử lý tốt, em không cần lo lắng, lúc sáng anh đã gọi điện cho Giản Nghị Vĩ rồi."

Ý là, lát nữa cô cứ trực tiếp đi sân bay là được.

Bạch Tiêu Tiêu vốn định ăn sáng xong sẽ đi tìm Giản Nghị Vĩ, bàn giao những việc cần thiết rồi mới ra sân bay.

Nhưng Lạc Hạo Phong nói như vậy, cô thực sự không cần phải đi nữa.

Hơn nữa, điện thoại của Giản Nghị Vĩ lúc này cũng gọi tới.

Bạch Tiêu Tiêu lấy điện thoại ra nghe, Giản Nghị Vĩ nói với cô trong điện thoại, chuyện bên nước D, anh ta sẽ cùng Lạc Hạo Phong xử lý.

Bảo Bạch Tiêu Tiêu yên tâm về nước.

Giản Nghị Vĩ nói như vậy, hiển nhiên là Lạc Hạo Phong đã nói cho anh ta biết lý do khiến Bạch Tiêu Tiêu phải lập tức về nước.

Giản Nghị Vĩ và Điền Nhược Nghi vẫn cần Lạc Hạo Phong giúp đỡ, anh ta tất nhiên sẽ dốc hết khả năng của mình để giải quyết chuyện ở đây.

Trong tình huống đã biết có người đứng sau giở trò, lại còn biết đối phương là ai, thì chuyện xử lý sẽ dễ dàng hơn một chút so với trước đó, ít nhất cũng có thể tìm ra một điểm đột phá.

Cho dù Mạnh Kha có đến nước D trong thời gian nhanh nhất, cũng tuyệt đối không thể ngờ được, Bạch Tiêu Tiêu lại về nước ngay lập tức.

Khi Mạnh Kha còn đang xác định xem kế hoạch của mình có vạn vô nhất thất hay không, Lạc Hạo Phong đã ở trên đường đưa Bạch Tiêu Tiêu tới sân bay rồi.

Vì là tài xế lái xe, Lạc Hạo Phong ngồi ở ghế sau, vẫn luôn nắm chặt tay Bạch Tiêu Tiêu.

Khẽ giọng dặn dò cô, sau khi về nước vẫn phải cẩn thận.

Bạch Tiêu Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Lạc Hạo Phong dịu dàng: "Anh yên tâm đi, Mạnh Kha hiện tại đang đào tẩu bên ngoài, chưa nói tới việc nó vĩnh viễn không dám quay lại, trong thời gian ngắn chắc chắn là nó sẽ không về đâu."

Chính vì như vậy, Lạc Hạo Phong mới vội vã đưa cô về nước, chẳng phải sao?

Lạc Hạo Phong cong môi cười, bàn tay to cưng chiều vuốt ve những sợi tóc mềm mại của cô, nếu không phải vì những chuyện Mạnh Kha thiết kế, anh thật lòng rất muốn ở lại đây thêm vài ngày với Tiêu Tiêu.

Ở đây không có ai làm phiền họ, xử lý xong những chuyện kia, còn có thể đi du lịch ở các danh lam thắng cảnh gần đây.

Đó là chuyện tốt đẹp biết bao nhiêu.

Thế mà tất cả lại bị Mạnh Kha làm đảo lộn.

Nghĩ đến người đàn ông đó luôn tơ tưởng đến Tiêu Tiêu của mình, ánh mắt Lạc Hạo Phong không khỏi thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Mạnh Kha không thể vĩnh viễn tiêu dao ngoài vòng pháp luật, hắn rồi sẽ có ngày sa lưới.

Đến sân bay, Lạc Hạo Phong đổi thẻ lên máy bay cho Bạch Tiêu Tiêu, sải cánh tay dài ra, không nỡ ôm cô vào lòng.

Nhịp tim Bạch Tiêu Tiêu bất giác hẫng một nhịp, cơ thể mảnh mai ngoan ngoãn dựa vào lòng anh.

Chầm chậm giơ hai tay lên, ôm lấy vòng eo săn chắc của anh.

Chiếc cằm kiên nghị của Lạc Hạo Phong khẽ tì lên tóc cô, hơi thở nam tính mạnh mẽ mang theo vài phần không nỡ, bao bọc chặt lấy cô.

"Tiêu Tiêu, về đến thành phố G, gọi điện cho anh."

"Ừ, em biết rồi."

Giọng nói Bạch Tiêu Tiêu nhẹ nhàng truyền đến từ trước ngực anh.

Lạc Hạo Phong nâng gương mặt tinh xảo trắng trẻo của cô lên, đôi môi nóng hổi khẽ ấn lên trán cô, hai tay ôm lấy mặt cô, dịu dàng nói: "Anh đã gọi điện cho Tu Trần rồi, bọn họ sẽ đón em ở sân bay."

Bạch Tiêu Tiêu khẽ mím môi, khẽ nói: "Anh tự chăm sóc mình một chút."

Cô không biết tại sao Mạnh Kha lại chấp niệm với mình như vậy.

Nhưng Bạch Tiêu Tiêu cảm thấy, Mạnh Kha đã không tiếc thiết kế để cô xuất quốc, rồi bản thân lại lặn lội đến nước D, giờ đây cô rời đi, để lại một mình Lạc Hạo Phong ở đây.

Tên điên Mạnh Kha kia, không biết có trút giận lên Lạc Hạo Phong hay không.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1839
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.