Bạch Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, "Không có, anh ấy tự nguyện giúp đỡ mà."
"Anh biết rồi."
Lạc Hạo Phong khẽ mỉm cười, không truy hỏi thêm nữa.
Tiêu Dục Đình đến trước Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu, từ xa đã nhìn thấy anh ta đứng trước thân xe.
Đầu ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, anh ta nhìn chiếc xe của Lạc Hạo Phong dừng lại trước mặt mình.
Tiêu Dục Đình rít hơi cuối cùng, rồi vứt nửa điếu thuốc còn lại vào thùng rác bên cạnh.
"Tiêu Tiêu."
Anh ta tiến lên hai bước, mỉm cười gọi Bạch Tiêu Tiêu vừa từ trong xe bước ra.
Bạch Tiêu Tiêu áy náy cười cười, "Đợi lâu lắm rồi sao?"
Ở ghế lái, Lạc Hạo Phong mở cửa xe bước xuống, chào hỏi Tiêu Dục Đình, "Xin lỗi, để Tiêu tổng đợi lâu rồi."
Tiêu Dục Đình nhìn Lạc Hạo Phong bằng ánh mắt nửa cười nửa không, "Tôi cứ tưởng người bận rộn như Lạc tổng đây, một năm chắc cũng chẳng tới G thành được mấy lần, không ngờ Lạc tổng lại chạy tới G thành như cơm bữa."
Lạc Hạo Phong cười một cách thản nhiên, "Trong lòng tôi, nơi nào có Tiêu Tiêu, nơi đó mới là nhà của tôi."
Sắc mặt Tiêu Dục Đình hơi biến đổi, tên này thật quá kiêu ngạo.
Thật sự nghĩ rằng anh ta cầm chút lợi ích là không dám nói với mẹ của Tiêu Tiêu sao?
Lạc Hạo Phong khẽ nhướng đôi lông mày tuấn tú, lộ vẻ mặt: Nếu cậu dám nói với mẹ của Tiêu Tiêu, tôi sẽ không tha cho cậu đâu.
Điều này khiến Tiêu Dục Đình cực kỳ uất ức, trừng mắt nhìn anh một cái, rồi nói với Bạch Tiêu Tiêu, "Tiêu Tiêu, để anh đưa em vào nhà."
Nói xong, anh ta cố tình liếc nhìn Lạc Hạo Phong đầy khiêu khích.
Tôi có thể vào được, còn cậu có dám tới nhà Tiêu Tiêu không?
Lạc Hạo Phong mỉm cười đáp lại: Sớm muộn gì tôi cũng sẽ tới, đợi đến lúc tôi tới, thân phận của tôi sẽ không giống như cậu bây giờ đâu.
Cảm nhận được luồng không khí khác thường giữa hai người đàn ông, Bạch Tiêu Tiêu ho nhẹ một tiếng, bảo Lạc Hạo Phong, "Anh mau về nhà đi."
Nói xong, cô lại bảo Tiêu Dục Đình, "Đi thôi, nếu bố mẹ em chưa ngủ thì anh còn có thể uống một tách trà."
Biệt thự vùng ngoại ô
Khi Mặc Tu Trần về nhà, Ôn Nhiên vẫn chưa ngủ.
Trong phòng ngủ chính ấm áp, đang chiếu một chương trình giải trí hài hước vui vẻ.
Ôn Nhiên một mình tựa người vào ghế sô pha, ôm một chiếc gối mềm mại, vừa xem chương trình vừa cười.
Nghe tiếng mở cửa, cô vội vàng quay đầu nhìn lại, thấy Mặc Tu Trần từ bên ngoài đi vào, Ôn Nhiên dịu dàng gọi một tiếng "Tu Trần."
Sau đó cô đặt gối ôm xuống, đứng dậy đón anh.
"Sao không đi giày, chân có lạnh không?"
Mặc Tu Trần quét ánh mắt qua đôi chân trần của cô, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện lên tia dịu dàng cưng chiều, những ngón tay thon dài rõ đốt của anh đưa về phía trán cô, giúp cô vén những lọn tóc lòa xòa trên trán sang một bên.
Ôn Nhiên cười tủm tỉm lắc đầu, "Thảm ấm như vậy, sao lạnh được."
Cô thích đi chân trần trên thảm, vừa mềm mại, đi lại cũng không phát ra tiếng động.
"Sao vẫn chưa ngủ?"
Mặc Tu Trần dắt tay cô đi tới trước ghế sô pha, cầm điều khiển tắt tivi, rồi cúi người bế bổng cô lên.
Ôn Nhiên khúc khích cười trong lòng anh, hai tay ôm lấy cổ anh, mùi hương thanh khiết sau khi tắm tỏa ra từ cơ thể cô, cộng thêm hơi thở thơm tho của cô, khiến trong lòng Mặc Tu Trần thoáng qua một suy nghĩ đầy ám muội.
"Anh không về em không yên tâm, không ngủ được."
Mặc Tu Trần mỉm cười đầy cưng chiều, bước đến bên giường, đặt cô nằm lên chiếc giường lớn mềm mại, kéo chăn đắp cho cô, "Đã uống thuốc chưa?"
Nhắc tới thuốc, Ôn Nhiên không nhịn được mà nhíu mày, "Uống rồi, đắng lắm."
"Hay là ngày mai anh bắt đầu uống cùng em nhé."
Mặc Tu Trần ngồi xuống mép giường, bàn tay to lớn hơi thô ráp vuốt ve khuôn mặt trắng nõn của cô.
Ôn Nhiên lắc đầu, bàn tay nhỏ bé đặt lên bàn tay to lớn của anh, lấy tay anh ra khỏi mặt mình, "Anh uống cùng em thì thuốc cũng không ngọt lên được đâu, thôi bỏ đi!"
Lời này không phải hôm nay Mặc Tu Trần mới nói lần đầu.
Từ mùa đông năm ngoái, khi cô bắt đầu điều dưỡng cơ thể và uống thuốc Đông y, Mặc Tu Trần đã đề nghị uống cùng cô.
Giống như lúc trước anh uống thuốc vậy.
Nhưng Ôn Nhiên đã từ chối anh.
Cô không nỡ để anh phải chịu khổ cùng mình, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Mặc Tu Trần, Ôn Nhiên chuyển chủ đề hỏi, "Tiêu Dục Đình không nói gì chứ?"
"Đã đạt được lợi ích rồi thì cậu ta còn nói được gì nữa? Tiêu Dục Đình không phải kẻ ngốc, cậu ta biết người Tiêu Tiêu yêu trong lòng là A Phong, không phải cậu ta. Càng biết Tiêu Tiêu không phải kiểu người dễ dàng bị uy hiếp, nếu cậu ta thật sự uy hiếp Tiêu Tiêu, thì đến bạn bè bọn họ cũng không làm được."
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, "Nói như vậy, Tiêu Dục Đình chỉ muốn vơ vét chút lợi ích nhiều nhất có thể thôi sao?"
Mặc Tu Trần cười nói, "Ngoài lợi ích ra, còn có ân tình mà A Phong và Bạch Tiêu Tiêu nợ cậu ta nữa. Nợ tiền thì dễ trả, nợ ân tình thì không dễ trả chút nào."
Bao gồm cả việc Tiêu Dục Đình đi gặp Từ Uyển Phỉ, bắt Từ Uyển Phỉ nói ra sự thật, cũng là như vậy.
Tiêu Dục Đình cũng giống Mạnh Kha, trước kia đều không có giao tình gì với nhóm người Mặc Tu Trần.
Giờ đây cậu ta đã có cơ hội này, Mặc Tu Trần, Ôn Cẩm và những người này đã có sự giao tiếp, thậm chí còn trở thành người một nhà với bọn họ.
Như vậy thì xí nghiệp nhà họ Tiêu trong suốt quãng đời còn lại của cậu ta sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì.
Không thể không nói, Tiêu Dục Đình vẫn là một người thông minh.
Ít nhất cậu ta còn thông minh hơn Mạnh Kha.
Nghe nói, công ty du lịch của Mạnh Kha sau Tết năm nay, công việc kinh doanh đã sa sút hơn.
"Cho dù cậu ta muốn gì, chỉ cần cậu ta không phá hoại Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong là được."
Hai người họ hiện giờ đã gặp muôn vàn khó khăn, nếu Tiêu Dục Đình còn đến phá hoại nữa, thì chỉ càng khó khăn hơn mà thôi.
Mặc Tu Trần tán thành gật đầu, "Yên tâm đi, Tiêu Dục Đình vẫn chưa dám trở mặt đâu, cũng không ngốc tới mức đó đâu."
Một căn hộ ở G thành.
Mạnh Kha đi tiếp khách về rất muộn, đến căn hộ của Từ Uyển Kỳ.
Sau màn ân ái, anh ta ôm lấy Từ Uyển Kỳ hỏi, "Đã cảnh cáo Từ Uyển Phỉ chưa?"
Từ Uyển Kỳ một tay vuốt ve lồng ngực Mạnh Kha, ánh mắt lả lơi nhìn anh ta, giọng nói mềm mại thấm vào tận xương tủy, "Em đã bảo luật sư cảnh cáo cô ta rồi, cô ta không dám nói năng bậy bạ đâu."
"Tối nay, khi anh gặp mặt Ngụy sảnh trưởng, dường như có người đang theo dõi anh."
Khi Mạnh Kha nói câu này, trong mắt thoáng qua tia lạnh lẽo, dưới ánh đèn, khuôn mặt vốn còn khá tuấn tú của anh ta cũng phủ một tầng âm u.
Từ Uyển Kỳ kinh ngạc mở to mắt, "Theo dõi anh, là người nào?"
"Không biết, nhưng anh chắc chắn có người theo dõi, đã bị anh cắt đuôi rồi."
"Có phải phía cảnh sát đã điều tra ra gì rồi không?" Từ Uyển Kỳ lập tức trở nên lo lắng.
Mạnh Kha trầm ngâm, "Nếu cảnh sát nghi ngờ điều gì hoặc điều tra ra gì đó, thì nhất định là vì chuyện của Thanh Dương lần trước. Anh quyết định sẽ sớm ra nước ngoài, còn chỗ Từ Uyển Phỉ, không thể cho cô ta bất cứ cơ hội nào để mở miệng nói chuyện."
Về các phương diện khác, Mạnh Kha vẫn chưa nhận được tin tức gì, vì vậy, chắc không phải có người bán đứng anh ta.
Khả năng duy nhất chính là vụ việc của Thanh Dương, khiến Mặc Tu Trần và bên phía cảnh sát nảy sinh nghi ngờ.
"Chuyện lần trước giúp Kiều Tú Vân, em thấy thái độ của Bạch Tiêu Tiêu đối với anh có chút kỳ lạ." Từ Uyển Kỳ lạnh lùng nói, "Theo lý mà nói, anh đã cứu Kiều Tú Vân, Bạch Tiêu Tiêu đáng lẽ phải cảm kích anh mới đúng, nhưng cô ta lại chẳng có chút lòng cảm kích nào cả."
Nhắc đến Bạch Tiêu Tiêu, ánh mắt Mạnh Kha lại thay đổi, anh ta đã bỏ ra bao nhiêu thời gian trên người Bạch Tiêu Tiêu, sao cam tâm chắp tay nhường cô cho người đàn ông khác.
"Anh định trong nửa tháng này sẽ xuất ngoại."