Chiến sĩ Hắc Ma đang giao đấu với Tiêu Vũ Không đột nhiên vứt bỏ trường đao trong tay, tấm hắc bào trên người bắt đầu bị cơ bắp bành trướng làm rách toạc, thể hình phình lớn gấp đôi.
Cơ thể vốn cao khoảng một mét tám thoáng chốc tăng lên hơn hai mét ba, cánh tay thô to cỡ nửa cái vại nước, gân xanh trên người nổi cuồn cuộn, hai mắt đỏ ngầu, miệng nhọn nanh dài, khuôn mặt hầu như đã mất đi đặc điểm của con người, đôi bàn tay có màu nâu đen, móng tay cong như móc sắt, so với người sói thì chỉ kém một chút lông mà thôi.
Gào...
Chiến sĩ Hắc Ma bạo phát gầm lên một tiếng giận dữ, dường như muốn gầm thét toàn bộ nguồn năng lượng chưa bộc phát hoàn toàn trong cơ thể ra ngoài, cả căn phòng cũng vì thế mà run lẩy bẩy.
Phi Nhi thầm nghĩ may mà lúc nãy đã giở trò tay chân, bằng không tiếng gào thét của con súc sinh này chẳng phải sẽ làm hỏng chuyện sao? Không biết lớp hộ trảo vách trong loại tăng cường có chịu nổi sự tấn công của con súc sinh này không, nếu không đỡ nổi thì phiền toái đây. Không ngờ mấy kẻ này ai nấy đều mang dị năng, ta coi thường bọn chúng rồi, sớm biết thế đã gọi viện binh tới hãy hay.
Nhìn chiến sĩ Hắc Ma đột nhiên phình lớn, Tiêu Vũ Không bỗng cảm thấy hơi hưng phấn, một cảm giác khoái cảm cuồng nhiệt trong cơ thể đang nhanh chóng lan tràn. Sau khi trọng sinh, cậu vẫn luôn không có cơ hội thi triển giới hạn tối đa của thể xác, hôm nay ngược lại phải xem có thể đạt tới mức độ nào.
Binh...
Chiến sĩ Hắc Ma bạo phát không hề vì thể hình lớn lên mà ảnh hưởng đến tốc độ, một quyền nện thẳng vào bụng dưới của Tiêu Vũ Không đang hơi thất thần, kẻ sau trực tiếp bị oanh bay ra ngoài. Trọng lượng của một thể xác bé nhỏ trước mặt chiến sĩ Hắc Ma quả thực quá mức không đáng kể.
Tiêu Vũ Không tựa như một quả đạn pháo nện mạnh vào vách tường, khóe miệng rỉ ra một dòng chất lỏng nóng hổi...
"Vũ Không!"
"Tiêu đại ca!"
Phù Lược Nhã và Đường Dao đồng thời gọi bằng những cách xưng hô khác nhau, cú va chạm này đâu phải đụng vào tường, mà là đụng thẳng vào trái tim yếu mềm của các cô rồi kìa!
Tiêu Vũ Không xua tay ra hiệu bản thân không sao, nhẹ nhàng lau đi chất lỏng nóng hổi rỉ ra ở khóe miệng, hai mắt trừng trừng dán chặt vào gã không thể nói lý lẽ này trên người. Dù đã bị đánh trúng, nhưng lúc này trong lòng lại cuồng nhiệt vô cùng, ngoại trừ cảm giác đau nhức nhỏ ra thì không có cảm giác nào khác. Nếu là trước kia, chỉ riêng một quyền này thôi, chỉ sợ bản thân đã tạm thời mất đi năng lực chiến đấu, xương cốt cũng sẽ gãy vài đoạn.
Thể xác thế này chắc là có thể chịu đựng được quang biến hướng mà Mộc Thang nói nhỉ? Vào khoảnh khắc này, Tiêu Vũ Không cũng không quên nghĩ đến những điều đó.
Chiến sĩ Hắc Ma bạo phát lại tung ra một quyền, lần này Tiêu Vũ Không giậm mạnh chân vào bức tường phía sau né sang một bên, vừa rồi là cậu cố tình để nó đánh đấy, không có chút tinh thần mạo hiểm nào thì làm sao biết được thực lực của mình cân lượng ra sao...
Lông mày thanh tú của Erichis khẽ động đập. Sức mạnh cường đại nhường ấy vậy mà không đụng thủng vách tường, thậm chí đến một vết rạn nứt cũng không có, điều này quá mức phản khoa học. Trong lòng cô cả kinh, Hắc giới bích chướng, kỹ năng đặc trưng của Hắc Ma nữ vu trung cấp.
Lúc này sự kinh ngạc trong lòng Phi Nhi còn mãnh liệt hơn Erichis rất nhiều, vậy mà có thể có người trực tiếp đón đỡ một đòn sấm sét hung hãn của chiến sĩ Hắc Ma sau khi bạo phát, hơn nữa còn có thể điềm nhiên như không, chỉ chảy một chút máu tươi thế này, tên này chẳng lẽ là quái vật sao?
Tiêu Vũ Không thử tấn công vài lần, đều đánh trúng đối thủ nhưng cảm giác giống như đánh vào thỏi sắt vậy, hoàn toàn không có chút tác dụng nào, thể xác của nó thực sự quá mức cứng rắn.
Gò má Phi Nhi rỉ xuống một giọt mồ hôi...
Trong đôi mắt màu tím băng lãnh của Erichis hiếm hoi xẹt qua một tia sáng rực, bóng người lóe lên biến thành một luồng hắc quang lao về phía chỗ Phi Nhi đứng, đầu nhọn của hắc quang chính là một đạo ngân quang chói mắt, đích thị là thanh đoản kiếm sắc bén vô song kia.
Đôi mắt đẹp của Phi Nhi trừng lớn hét lớn: "Hộ chủ!"
Phụt...
Máu tươi văng tứ tung...
Máu đen ngòm văng khắp người Erichis...
Chỉ là số máu này không phải do Hắc Ma nữ vu phun ra, mà là toàn bộ lưỡi đoản kiếm đã cắm ngập vào phần bụng giữa của chiến sĩ Hắc Ma, vừa vặn cắt đứt một mạch máu thô to bằng con rắn nhỏ, máu đen ngòm xuất phát từ nơi đó.
Phi Nhi thầm hô lên một tiếng, bí mật cuối cùng vẫn bị cô ta phát hiện ra, nhưng Erichis vẫn chậm một bước, bằng không bản thân nhất định sẽ ngã gối dưới đoản kiếm của người phụ nữ chết tiệt này.
Bùm...
Chiến sĩ Hắc Ma tiện đà vung tay đánh mạnh một cái, Erichis đang ở ngay trong gang tấc trực tiếp bị hất bay ra ngoài, nện mạnh vào bức tường ở xa rồi lại va xuống mặt đất.
Erichis quật cường muốn bò dậy, vừa mới chống được nửa người thì "ọe..." một tiếng, mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi lớn rồi lại ngã quỵ xuống.
„Đừng quan tâm đến tên chiến sĩ Hắc Ma đó nữa, trước tiên hãy giết người phụ nữ kia, ả đang thi triển pháp thuật không thể nhúc nhích, chỉ cần giết ả thì trạng thái bạo phát của chiến sĩ Hắc Ma cũng sẽ được giải trừ!" Erichis nằm sấp dưới đất dùng hết sức hét lên, chỉ là giọng nói giống như bị nghẹn ở cổ họng, âm lượng không lớn nhưng thế này cũng đủ để những người khác nghe thấy.
Lúc này tất cả mọi người đều dồn ánh mắt tập trung vào Phi Nhi người từ lúc bước vào vẫn chưa dịch chuyển dù chỉ nửa phân, hiển nhiên việc ả luôn duy trì tư thế bất động là có vấn đề.
Tiêu Vũ Không lập tức từ bỏ chiến sĩ Hắc Ma đang cắm một con đoản kiếm trên bụng, tấn công về phía Phi Nhi. Sắc mặt kẻ sau tái nhợt nhưng vẫn nở một nụ cười nhạt nhẽo, khẽ nói: "Có dễ dàng như vậy sao?"
Chỉ bàn về tốc độ, chiến sĩ Hắc Ma sau khi bạo phát không nhanh hơn Tiêu Vũ Không dốc toàn lực là bao, cho nên nếu kẻ sau có ý định né tránh bôn tẩu thì kẻ trước không chiếm được lợi thế lớn bao nhiêu.
Chiến sĩ Hắc Ma bỗng hóa thành hắc vụ biến mất vào hư không, chớp mắt xuất hiện trước mặt Phi Nhi, đôi tay hóa thành trảo xé rách về phía Tiêu Vũ Không đang xông tới.
Tiêu Vũ Không cảnh giác né tránh sang một bên, mười chiếc móng sắc cong như móc sắt cậu tuyệt đối không dám thử uy lực của chúng, dẫu có năng lực trọng sinh cũng không thể hồi phục tức thì được.
Thử nghiệm mấy lần, Tiêu Vũ Không vẫn luôn không thể đến gần phạm vi nửa trượng trước người Phi Nhi, ngược lại vì quá mức tập trung vào việc này khiến bản thân trở nên vô cùng bị động, cho dù thỉnh thoảng có thể đánh trúng chiến sĩ Hắc Ma nhưng đều công cốc, thể xác của tên này thực sự quá mức cứng rắn.
Khi Tiêu Vũ Không tung ra phi châm sắc nhọn tấn công lần thứ n, cùng lúc đó chiến sĩ Hắc Ma cũng vung ra một trảo.
Kẹp đánh từ hai mặt, Tiêu Vũ Không chỉ kịp né tránh hắc châm nhưng lại bị chiến sĩ Hắc Ma cào trúng ngực, lập tức xuất hiện năm đạo vết trảo, nếu không phải Tiêu Vũ Không tung người nhảy lùi lại trong khoảnh khắc thì một trảo này chỉ sợ đã có thể lôi cả nội tạng ra ngoài rồi.
Đường Dao và Phù Lược Nhã đều đứng không vững nữa, đồng thời ra tay. Phù Lược Nhã trực tiếp xông ra, quanh thân Đường Dao sấm sét cuồn cuộn, giữa mi tâm ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng đường kính năm centimet, năng lượng điện khổng lồ tụ tập ở đây khiến người ta không còn nhìn thấy tia chớp lóe lên nữa, mà chỉ là một quả cầu ánh sáng cực kỳ chói lọi. Đây là tuyệt chiêu của Đường Dao – Lôi Quang Cầu!
Phù Lược Nhã vừa xông ra được nửa đường đã bị chiến sĩ Hắc Ma quét trúng một quyền, chỉ là sượt qua thôi cũng khiến người trước văng ngược ra ngoài, nện mạnh vào vách tường ngã gờ dưới đất không dậy nổi. Phù Lược Nhã cảm thấy cơ thể như tan rã lúc này mới nghiệm ra Tiêu Vũ Không rốt cuộc đang chiến đấu với loại quái vật gì, bản thân cô căn bản là không chịu nổi một đòn.
"Chết đi!" Đường Dao hét lớn một tiếng, quả cầu ánh sáng lơ lửng giữa mi tâm được bao bọc bởi những tia điện quẩn quanh bắn vút ra ngoài.
Chiến sĩ Hắc Ma không hề sợ hãi chặn đứng quả cầu lôi quang tràn ngập năng lượng, quả cầu ánh sáng xuyên thẳng qua cơ thể nó, đánh thẳng vào Phi Nhi đang đứng bất động tại chỗ.
Ầm ầm...
Quả cầu lôi quang bị một đám hắc vụ bao bọc, hai luồng năng lượng hòa quyện vào nhau tạo ra tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, lại một lần nữa triệt tiêu lẫn nhau biến mất.
„Hắc vụ, lại là hắc vụ...!" Cơ thể Đường Dao suy nhược kiệt sức ngã gờ xuống đất, phóng thích lượng điện năng quá mức đối với cơ thể cô mà nói là một gánh nặng vô cùng nặng nề.
Thượng Đức Long vẫn luôn là một kẻ bàng quan, nhìn Đường Dao ngã gờ trên đất, hai tay hắn siết chặt thành quyền, lúc này nội tâm hắn đang giằng xé kịch liệt. Chuyện cũ không nỡ nhìn lại, lúc đó, chính là lúc đó, hắn cũng từng trơ mắt nhìn người yêu của mình ngã xuống như vậy, bản thân rõ ràng ở ngay trong tầm với nhưng lại vì nhát gan mà không vươn cánh tay rắn chắc ấy ra.
Đường Dao quật cường muốn bò dậy nhưng lại được Thượng Đức Long nhẹ nhàng ôm lấy đặt cạnh vách tường, kẻ sau cười ôn hòa nói: "Á Dao, kỳ thực anh vẫn chưa từng nói với em điều này, em trông rất giống người vợ đã khuất của anh. Thật sự rất giống, lúc anh quen em ấy, em ấy cũng trạc tuổi em, chúng ta đã trải qua mười năm rất hạnh phúc nhưng mà anh... haizz, không nói nữa, sự xuất hiện của em có lẽ là cơ hội ông trời ban cho anh để lựa chọn lại từ đầu, anh nghĩ anh đã có đáp án rồi, em nghỉ ngơi một chút đi, chuyện bên dưới cứ để anh làm!"
Thượng Đức Long cởi bỏ bộ đồng phục trên người và tất cả vật phẩm có khả năng cản trở hành động, chậm rãi bước về phía Phi Nhi đang đứng cạnh cửa, vừa đi vừa nói: "Cô đi theo tôi bao lâu rồi nhỉ? Khoảng mười năm phải không! Nhưng mà hôm nay tôi mới biết cô hóa ra lại là người của Hắc Ma tộc, tôi không biết các người vì sao lại sắp xếp nhân sự ở Đại Điểu Vận Tụ Công Ty, tâm địa thật độc ác mà! Cho dù hôm nay không có mấy người trẻ tuổi này đến, e là sớm muộn gì các người cũng sẽ ra tay với tôi thôi nhỉ?"
Trên khuôn mặt tái nhợt của Phi Nhi đã lộ vẻ mệt mỏi: "Không có họ, ông ít nhất còn sống thêm được mấy chục năm, có lẽ trăm năm sau chưa chắc đã chết, rốt cuộc mục tiêu vĩ đại của Hắc Ma tộc không phải trong thời gian ngắn là có thể thực hiện được, sự xuất hiện của bọn họ chẳng khác nào gián tiếp giết chết ông."
„Hehe, kỳ thực tôi đáng lẽ đã chết từ ba mươi năm trước rồi, chỉ là không chết mà thôi!" Thượng Đức Long thản nhiên cười, thốt ra lời này thì tảng đá lớn đè nặng trong ngực hắn dường như thoáng chốc đã được dời đi, lập tức nhẹ nhõm hơn không ít.
„Vậy thì chết ngay bây giờ đi!" Dứt lời, Phi Nhi búng tay một cái, một cây hắc châm từ hư không xuất hiện bắn về phía Thượng Đức Long.
Kẻ sau nghiêng đầu dễ dàng né tránh: "Làm thư ký cho tôi bao nhiêu năm như vậy mà còn không biết thượng ti của cô không chỉ là một thương nhân thôi đâu sao!"
„Hộ chủ!" Phi Nhi gầm lớn.
Chiến sĩ Hắc Ma đang giao chiến với Tiêu Vũ Không biến thành hắc vụ chớp mắt xuất hiện trước mặt Thượng Đức Long, vung một quyền oanh tới. Thượng Đức Long từ trước đã thấy sức mạnh khủng khiếp của tên này, không dám đón đỡ cứng nhắc, vội vàng né tránh, sau đó vài đạo hắc châm ập thẳng tới mặt, Thượng Đức Long cả kinh, việc né tránh gần như là bất khả thi.
Đúng lúc Thượng Đức Long tưởng rằng mình chắc phải chết không thể nghi ngờ, một lực đạo mạnh mẽ đập mạnh vào bắp tay bên cạnh hất văng hắn ra ngoài, nện mạnh vào vách tường bị thương nhẹ nhưng lại né được đòn tập kích chí mạng của hắc châm.
Kẻ hất văng Thượng Đức Long đi chính là Tiêu Vũ Không, nhưng vài cây hắc châm lại cắm vào cơ thể cậu, cả người lập tức tê rần từng trận như thể có độc, gượng cười nói: "Thượng chấp sự cẩn thận đấy nhé, tôi không muốn thiếu ân huệ của ông chưa trả mà đã chết đâu!"
Thượng Đức Long mỉm cười đứng dậy nói: "Cậu vừa cứu mạng tôi một lần, chúng ta hòa nhau rồi! Haizz, nhiều năm không vận động, không thể không phục già rồi! Ngay cả công kích thế này cũng không né nổi nữa!"
„Ông nói hòa là hòa chắc! Muốn làm tôi thấy yếm thế trong lòng à? Mơ đi!" Tiêu Vũ Không lau vết máu rỉ ở khóe miệng cười nói.
„Các người còn có tâm trạng ngồi đây nhàn rỗi trò chuyện sao? Tôi quên nói cho các người biết, thực lực của chiến sĩ Hắc Ma bạo phát ở mỗi giai đoạn là không giống nhau, càng đến thời điểm sinh mệnh kết thúc thì sức mạnh càng cường đại, các người tưởng kéo dài thời gian càng lâu thì càng có lợi sao? Haiga, phàm là chuyện gì cũng có ngoại lệ!" Phi Nhi cười lớn.
Lúc này cơ thể chiến sĩ Hắc Ma lại bắt đầu xảy ra biến hóa, thế mà lại bắt đầu thu nhỏ lại nhưng hình dáng cơ bắp lại trở nên quỷ dị vô cùng, đó hầu như không còn là cơ bắp của con người nữa.
Chiến sĩ Hắc Ma sau khi biến hóa hoàn toàn rơi vào trạng thái cuồng loạn, hoàn toàn chìm đập trong trạng thái hiếu chiến khát máu, lao thẳng về phía Đông Phương Minh ở gần nó nhất. Tiêu Vũ Không nén cơn đau dữ dội trong cơ thể cướp trước con súc sinh cuồng loạn đá văng Đông Phương Minh đi, bản thân lại bị Hắc Ma đánh trúng lăn lóc sang một bên.
Lại thêm một vết thương, Tiêu Vũ Không đột nhiên biến sắc kinh hãi, mặc kệ sự rã rời của cơ thể, vừa ngã xuống là bật dậy muốn túm lấy Hắc Ma, nhưng với trạng thái hiện tại thì tốc độ của cậu hoàn toàn không theo kịp Hắc Ma.
Mục tiêu thứ hai của Hắc Ma chính là Đường Dao, ở gần ai thì đánh kẻ đó.
„Mẹ kiếp, đối thủ của mày là tao cơ mà, mau cút lại đây cho ông, ông nhất định đánh cho mông mày nở hoa luôn!" Tiêu Vũ Không vừa đuổi theo vừa gầm lớn.
Chiến sĩ Hắc Ma trong trạng thái bình thường ý thức đã mơ hồ, huống chi là ở trạng thái cực kỳ cuồng bạo thế này, trong đại não chỉ có duy nhất một thông tin — Hủy diệt.
Đường Dao không còn chút sức lực trơ mắt nhìn một bàn tay trảo sắt đâm thẳng vào tim mình.
Phập...
Âm thanh vật cứng đâm vào da thịt nghe rợn cả người...
Tiêu Vũ Không đột nhiên khựng lại, ngẩn ngơ đứng chết trân tại chỗ...
Thượng Đức Long há hốc miệng phun ra từng ngụm lớn máu tươi, hắn dùng thân xác của chính mình để bảo vệ Đường Dao, bàn tay sắt dữ tợn kia sau khi xuyên thủng ngực Thượng Đức Long thì dừng lại ngay trước mắt cô, trên đó toàn là vết máu.
„Không, Thượng Đức Long thúc thúc, chú không thể chết!" Đường Dao khóc lớn hét lên, bàn tay sắt kia sau khi xuyên thủng ngực Thượng Đức Long thì ở ngay trước mắt cô, trên đó toàn là vết máu.
„Ha ha, Thượng chấp sự, không ngờ ông cũng có lúc đại nghĩa lẫm liệt thế này, vì một cô bé nhỏ nhắn mà đáng giá vậy sao? Có lẽ vừa nãy tấn công tôi mới là lựa chọn chính xác, dùng tính mạng của cô bé đó để hấp dẫn Hắc Ma rồi tấn công tôi chẳng phải tốt hơn sao? Như vậy ông vẫn còn có cơ hội sống sót, cho nên nói mấy kẻ cấp thấp như các người vĩnh viễn cũng không thể trở thành chủ nhân của vũ trụ đâu, ha ha...!" Phi Nhi cười có chút cuồng loạn.
Phụt...
Phi Nhi còn chưa cười dứt tiếng thì trước mắt bỗng trồi lên một cột máu, ả vậy mà lại nhìn thấy chiếc lưng của chính mình đang không ngừng quay cuồng xung quanh...