Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 111
Kẻ điên tuyệt vọng (Thượng)

❊ ❊ ❊

Kiếm đâm xuyên qua thân thể hoàn hảo của Erichis, nhưng vẫn trúng người Darry. Sự điều chỉnh gấp gáp đã khiến lực và hướng của kiếm đều xuất hiện sai lệch, Darry chỉ lùi lại năm bước là đã đứng vững lại.

Khuôn mặt lạnh băng của Erichis lúc này trông có chút tái nhợt, cơ thể cô treo lơ lửng trên thanh kiếm màu bạc...

Trong lòng Tiêu Vũ Không lại thầm thở phào nhẹ nhõm, nhát kiếm này đâm thủng vai phải của Erichis, vết thương rất nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Rút trường kiếm ra, từ vết thương của Erichis lập tức phun ra một cột máu mảnh dài. Người phụ nữ quật cường này vậy mà không ngã xuống, chỉ khó khăn dựa vào vách tường mà đứng. Tiêu Vũ Không trừng mắt giận dữ nhìn Darry Terry đang chớp lấy khoảng trống bỏ chạy tháo thân, chân đạp mạnh một cái, một quả đạn pháo màu bạc bắn vút đi.

Cho dù Darry Terry có mặc giáp vi mô thì tốc độ cũng không thể so sánh với Tiêu Vũ Không. Bản thân hắn rất hiểu rõ điều này, vì vậy tuyến đường chạy trốn không hề đi thẳng về một hướng. Dựa vào sự hiểu biết của mình đối với toàn bộ chiến hạm vũ trụ, hắn rẽ trái rẽ phải bảy lần tám lượt. Chiến hạm vũ trụ này vốn do chính hắn cải tạo, cấu trúc bên trong hắn nắm rõ hơn bất cứ ai, bên trong chiến hạm này còn ẩn giấu rất nhiều lối tắt cứu nạn, những thứ này ngay cả trên bản vẽ cấu trúc cũng không có.

Đường lui mà Darry Terry chừa cho mình có ít nhất là năm cái, mà tuyến đường trốn chạy hắn chọn lúc này là một lối đi ẩn giấu trong vách tường. Lối đi này thông thẳng đến một căn phòng bí mật lớn, nơi đó đỗ một chiếc thuyền vũ trụ biến hình chỉ một người có thể điều khiển lái.

Chiếc thuyền vũ trụ biến hình này lúc mua đã tiêu tốn toàn bộ thu nhập trong một năm của Darry. Phải biết rằng, khoản thu nhập cả năm này đã bao gồm đủ loại thu nhập ngầm. Chuyện nhận hối lộ, bóc lột thì không cần bàn đến, tính riêng tiền buôn lậu thôi mỗi năm Darry đã có ba trăm triệu tệ Liên Minh bỏ túi.

Giống như chuyện người nước Long Quốc khi mua sản phẩm công nghệ của Đế quốc Maya và các văn minh cao cấp khác đắt đỏ một cách vô lý, người Maya khi đi mua những sản phẩm có công nghệ cao hơn không gian bảy chiều cũng phải trả một cái giá rất lớn. Lạc hậu vĩnh viễn là nguyên nhân chính bị chèn ép.

Thuyền vũ trụ biến hình dưới công nghệ tám chiều này có thể tiến hành nhảy cóc không gian trong điều kiện gấp đôi tốc độ ánh sáng. Lúc bình thường có thể đạt tới gấp ba lần tốc độ ánh sáng, tốc độ này dưới công nghệ không gian tám chiều cũng được coi là rất trâu bò rồi. Darry chính là nhắm vào tốc độ của chiếc thuyền này nên mới mua nó.

Ngoài tốc độ ra, chiếc thuyền vũ trụ này có thể biến hình thành cơ giáp khổng lồ, cao khoảng hơn năm mươi mét, dày sáu mét, rộng hai mươi mét.

Loại cơ giáp khổng lồ chỉ có dưới công nghệ không gian tám chiều này trong vũ trụ được gọi là pháo đài nhỏ, thuộc bộ chỉ huy trung ương trong biên chế cấp đội, thông thường chở từ mười đến hai mươi người, một người cũng có thể lái.

Tiêu Vũ Không rẽ vào góc cua, mục tiêu trong mắt đột nhiên biến mất, liền hiểu chắc chắn có cửa mật. Khi sức mạnh đạt đến một mức độ khủng bố, mưu kế đôi khi cũng trở nên yếu ớt vô lực.

Cửa mật chính là mưu kế, là mưu kế Darry nghĩ ra trước để làm đường lui cho mình, nhưng tiếc là lại đụng phải Tiêu Vũ Không đang mặc giáp vi mô. Lúc này hắn đã không cần tìm kiếm nữa, trực tiếp vung trường kiếm màu bạc chém loạn lên xuống trái phải, đường mật nằm ở đâu liền nhìn một cái là rõ mồn một.

Vách tường bên phải không phải đặc ruột, ở giữa có một tầng lối tắt rộng hai mét. Tiêu Vũ Không nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp lao thẳng vào, chưa đầy vài giây liền nhìn thấy Darry đang liều mạng chạy trốn phía trước.

– Không thể tha thứ! – Tiêu Vũ Không thì thầm một tiếng, ánh bạc trong bóng tối lóe lên chiếu sáng cả lối đi kín mít.

Darry chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát. Keng... xẹt... trong tiếng đỡ đòn giòn giã đan xen một chút tiếng tiêu tán vô cùng nhỏ, biểu cảm điên cuồng của Darry bỗng chùng xuống, trong lòng thầm kêu không ổn.

Lớp giáp bảo vệ đã tan biến. Trải qua những đòn đả kích nặng nề liên tiếp thế này, cho dù là sản phẩm cao cấp dưới công nghệ tám chiều cũng không chịu nổi sự càn quét liên tục như vậy.

Đồng thời, lực lao về phía trước cực lớn sinh ra từ cú này cũng đẩy thẳng Darry bay ngược ra ngoài, nện mạnh lên một cánh cửa kim loại lớn dày cộp ở lối ra đường tắt. Sức mạnh trước đó của Tiêu Vũ Không vốn đủ để Darry tông thủng ba bức tường hợp kim dày hơn một mét, nhưng lần này lại không thể tông lật được cánh cửa lớn này, độ kiên cố của nó có thể tưởng tượng được.

Cơ giáp vi mô trên người Darry gần như vỡ vụn sau cú va chạm này, bản thân Darry cũng bị thương ít nhiều, khóe miệng rỉ ra một dòng chất lỏng ấm nóng. Thế nhưng khuôn mặt điên cuồng kia lại vẫn nở nụ cười vô cùng đáng sợ, vết thương và cơn đau không hề tạo ra chút ảnh hưởng nào đến cảm xúc của hắn...

Tiêu Vũ Không tiến đến trước mặt Darry đã cởi lớp áo ngoài cơ giáp. Cơ giáp vi mô mặc trên người Darry rách tung tóe, điều này đồng nghĩa với việc lớp giáp phòng hộ trên người hắn đã bị phá vỡ, bản thân cơ giáp vi mô cũng hư hỏng nặng nề, rõ ràng là không thể tiếp tục sử dụng được nữa. Giờ phút này, lớp vỏ kim loại trùm trên người hắn chẳng qua chỉ là một chiếc vỏ vô dụng. Tiêu Vũ Không còn muốn dùng một đôi thịt chưởng của chính mình để trực tiếp kết liễu tính mạng của tên điên này, như vậy sẽ sảng khoái hơn nhiều.

Tiêu Vũ Không giật phăng lớp vỏ kim loại trên người Darry, một tay dễ dàng nhấc bổng hắn lên. Sự phẫn nộ vô tận phát tiết trong mắt bị nụ cười nhếch lên ở khóe môi che đậy nên trông không quá sâu sắc, trái lại còn khiến người ta có cảm giác lúc này Tiêu Vũ Không đang chơi đùa vậy.

– Ngươi điên cuồng như vậy, vì sao còn muốn chạy trốn? Là vì sợ chết sao? Kẻ điên mà cũng sợ chết à? – Tiêu Vũ Không nhạt giọng hỏi.

– Hừ hừ hừ...! – Darry cười âm trầm khủng bố, cúi đầu nhún vai – Hừ hừ hừ... ha ha ha... Ngươi không nhìn ra là ta đang tìm cái chết sao? Ta không phải đang chạy trốn, mà là đang tìm kiếm thêm sự kích thích, ha ha...!

Tiêu Vũ Không thầm nghĩ đúng là đồ điên, ngoài mặt vẫn cười lạnh lùng, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Darry đang bị thương, nặng nề ném hắn xuống đất.

Dẫm một chân lên cổ chân phải của hắn, Tiêu Vũ Không nói:

– Giải trừ khế ước giữa ngươi và Erichis!

Darry đang nằm trên đất nghe thấy lời này lại càng cười vui vẻ hơn:

– Sao thế, chú ý tới ả ta rồi à? Ha ha ha... Giết ta đi, ngươi cũng đừng hòng... ha ha ha...!

Rắc...

Cổ chân của Darry dễ dàng bị Tiêu Vũ Không dẫm nát. Nụ cười của tên trước đột ngột cứng lại, nét mặt dữ tợn gầm lên:

– Á...!

Tiếp đó lại tiếp tục cười nói:

– Ha ha... sướng... sướng lắm... tiếp đi tiếp đi, tê liệt nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội cảm nhận sự khoái cảm do thần kinh mang lại, sướng lắm... ha ha!

Bất kể Darry là thực sự điên hay giả điên, người trước từ từ đặt chân lên cổ chân còn lại của Darry, mỉm cười nhẹ:

– Vậy thì thành toàn cho ngươi.

– Á...! Ha ha... đã quá... sướng quá... – Darry gào lên gần như si dại, âm thanh vang vọng trong lối tắt mãi không dứt.

Tiêu Vũ Không chợt sinh ra chút nghi ngờ, một Darry hoàn toàn bị động dường như không hề lộ ra nửa phần tuyệt vọng nào. Biểu cảm và âm thanh đều có thể ngụy trang, nhưng ánh mắt thì không thể, rõ ràng hắn vẫn còn át chủ bài gì chưa tung ra.

Rốt cuộc sẽ là át chủ bài gì đây? Chỉ cần một giây là mình có thể lấy mạng hắn, chỉ trong một ý niệm mà thôi, thế nhưng hắn vẫn ra vẻ có chỗ dựa vững chắc. Ôm nỗi nghi ngờ trong lòng, Tiêu Vũ Không cảm thấy có chút không ổn, sát ý lập tức dâng trào, giơ tay định kết liễu tính mạng Darry.

Khoảnh khắc giơ tay lên, Tiêu Vũ Không ngẩn người. Bản thân hắn vậy mà không thể nhấc tay lên được, cơ thể giống như trong nháy mắt bị cố định chặt lại, mặc cho hắn dùng sức thế nào cũng không thể nhúc nhích.

– Ha ha làm tốt lắm Erichis, ta biết ngay ngươi sẽ không làm ta thất vọng mà, giết hắn, mau giết tên âm hồn không tan này...! – Darry cuồng loạn cười lớn gào thét. Lúc này hắn đã bước vào một trạng thái điên dại hoàn toàn quên mình.

Trong bóng tối, Erichis chậm rãi bước ra, một con dao găm phát sáng lấp lánh lạnh lẽo trong tay nhẹ nhàng gác lên cổ Tiêu Vũ Không.

Người tộc Hắc Ma vậy mà có thể thu liễm khí tức (khí tức) của bản thân về số không, đây là điều Tiêu Vũ Không không hề nghĩ tới. Cho dù là do bản thân chủ quan hay quá tập trung vào Darry đi nữa, hắn quả thực không hề chú ý tới việc Erichis xuất hiện sau lưng mình. Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra, có người đứng sau lưng mình mà không phát ra chút tiếng động nào lại không bị phát hiện, đây là lần đầu tiên.

Nhưng dẫu là vậy, cũng không có lý nào mà bản thân lại bị định thân. Tiêu Vũ Không có thể khẳng định mình không hề chịu bất kỳ đòn tấn công nào.

Tiêu Vũ Không không hề hoảng sợ, nhạt giọng nhìn Erichis hỏi:

– Ngươi dùng phương pháp gì để định trụ (định thân) ta?

Erichis nhẹ nắm con dao găm trong tay, rất dịu dàng gác lên cổ Tiêu Vũ Không, từ phía sau chậm rãi đi đến trước mặt hắn, đứng giữa hắn và Darry đang nằm trên đất, dùng một câu trả lời lạnh băng đóng băng vạn vật:

– Lúc ngươi đâm thủng cơ thể ta!

Trong đầu Tiêu Vũ Không xẹt qua cảnh tượng mình đối mắt với Erichis khi còn mang mặt nạ cơ giáp trước đó. Lúc ấy hắn quá lo lắng cho vết thương của cô ta, thế nhưng có lớp vỏ cơ giáp bảo vệ thì vẫn không thể làm gì được tay chân cơ chứ?

– Ta đã thôi miên ngươi, chỉ là loại thôi miên này cần phải qua một khoảng thời gian mới có tác dụng! – Erichis với vẻ mặt lạnh nhạt nói.

Darry với hai chân có hình dạng vô cùng kỳ dị hoàn toàn phớt lờ cơn đau dữ dội truyền đến từ đó, tiếp tục điên dại nói:

– Giết hắn! Ta muốn từng đao từng đao cắt thịt hắn đem bỏ lên mặt trời nướng ăn, ha ha ha... Erichis, ta yêu ngươi chết mất, ngươi vĩnh viễn là nô bộc trung thành của ta, cho dù xuống địa ngục ta cũng sẽ kéo ngươi theo, không có ngươi ta không sống nổi đâu, ha ha...!

Hoàn toàn không có ai thèm để ý đến Darry đang nhe nanh múa vuốt nằm dưới đất tru tréo.

Tiêu Vũ Không thờ ơ nói:

– Ngươi muốn giết ta sao?

Erichis đăm đăm nhìn Tiêu Vũ Không. Trong đôi đồng tử màu tím lạnh lẽo không một gợn sóng bắn ra một loại cảm xúc vô cùng phức tạp, con dao găm đang gác trên cổ Tiêu Vũ Không chậm rãi hạ xuống:

– Trước khi ngươi trả lời câu hỏi đó của ta, ta sẽ không và cũng không thể giết ngươi! Ta chỉ đang hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của mình mà thôi, bây giờ đã hoàn thành rồi!

Darry nằm dưới đất nhìn thấy cảnh tượng này, trừng tròng mắt hét lên xé họng:

– Con tiện nhân kia, mau dùng con dao rách đó cắt đứt cổ họng hắn cho tao, mẹ kiếp mày đang làm cái gì thế! Mày là nô lệ của tao, mày phải nghe lệnh của tao chứ, chẳng lẽ mày muốn phá vỡ quy củ của tộc Hắc Ma tụi mày à? Giết hắn, mau giết hắn cho tao... bằng không tao cho mày chết không có chỗ chôn...!

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ của trang web Văn học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.