Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 110
Khoảng cách

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy Tiêu Vũ Không chết đi sống lại, sắc mặt Darry cực kỳ âm trầm, hắn ta dù thế nào cũng không thể nghĩ ra, một kẻ bị mười hai đạo sóng ánh sáng xuyên ngực qua, tim hoàn toàn bị đánh nát lại còn bị ném vào trong vũ trụ vậy mà vẫn có thể sống sót.

Cho dù là nền văn minh đỉnh cấp nhất trong toàn vũ trụ, công nghệ không gian mười chiều, chỉ sợ cũng khó mà cứu chữa. Lùi một vạn bước mà nói, cho dù có thể cải tử hoàn sinh thì cũng tuyệt đối không thể khiến đối phương sống lại trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, điều này hoàn toàn không hợp với thường lý.

Darry mang theo vẻ mặt khó tin nhưng không để bản thân chìm đắm trong sự chấn động quá lâu, rút súng liền bắn.

Tiêu Vũ Không đã sớm chuẩn bị, thân hình phiêu dật chuyển động theo. Tốc độ của ánh sáng thì Tiêu Vũ Không tự hỏi bản thân chưa có khả năng né tránh, thế nhưng ngón tay bóp cò súng thì hắn vẫn theo kịp. Hiểu rõ con người Darry, Tiêu Vũ Không từ sớm đã chằm chằm nhìn vào khẩu súng quang từ trong tay hắn ta.

Darry liên tục bắn ra năm phát đều không thể bắn trúng mục tiêu, thậm chí còn chẳng sượt qua nổi gấu áo, “Pẹc……” Thẹn quá hóa giận, hắn ta trực tiếp ném mạnh khẩu súng trong tay xuống đất, gầm lên: “Giết hắn cho ta! Hủy diệt, hủy diệt hoàn toàn! Dùng chùm sáng nhiệt độ cao khiến hắn bốc hơi khỏi nhân gian…… Hả…… Nhất định phải thiêu hắn đến mức ngay cả một cặn thịt cũng không còn.”

Chín tên cận vệ bị tước vũ khí hầu như đồng thời ấn nút trên chiếc vòng đeo ở cổ tay, “Vù…… Vù……” Lớp vỏ của giáp mini lập tức bao trùm lấy cơ thể.

Chín tên cận vệ mặc giáp mini giống như chín cỗ robot cao hơn hai mét, bao vây lấy Tiêu Vũ Không.

Khóe miệng Tiêu Vũ Không nhếch lên một nụ cười lạnh, lầm bầm tự nói: “Giáp mini sao? Quên nói cho các ngươi biết, ta cũng có.”

Bản thân Tiêu Vũ Không dù có mạnh thế nào đi nữa thì cũng không thể địch lại những tên cận vệ đã mặc giáp mini, cho dù là người bình thường mặc giáp mini vào thì lập tức cũng sẽ biến thành người giáp sắt. Thực lực bản thân tăng vọt gấp hàng trăm lần, huống chi là những tên cận vệ được huấn luyện chuyên nghiệp này.

Lấy chiếc vòng tay nhỏ màu trắng bạc từ trong Long Không ra, Tiêu Vũ Không vừa chạy vừa đeo lên cổ tay, nhẹ nhàng nhấn vào cái nút nhỏ lồi lên ở bên trên. Gần như trong chớp mắt, một bộ giáp mini phát ra ánh sáng màu trắng bạc đã bao phủ lấy cơ thể.

Bộ giáp mini này chỉ mới cho Phù Lược Nhã mặc một lần mà thôi, dưới sự giúp đỡ của Mộc Thang, sau khi Tiêu Vũ Không chế tạo ra thứ này thì bản thân chưa từng mặc lần nào. Nguyên nhân chẳng có gì khác, Tiêu Vũ Không không mấy thích cái thứ bằng kim loại ôm chặt lấy cơ thể này.

Chín chọi một, số lượng chiếm ưu thế tuyệt đối, những tên cận vệ đối với Tiêu Vũ Không đã mặc giáp mini vẫn mang theo vẻ khinh thường, bao vây từ chín hướng khác nhau, trong tay mỗi người cầm một thanh trường kiếm quang từ. Thanh trường kiếm hoàn toàn bằng thể năng lượng này cực kỳ sắc bén, càng khiến cho nơi bị chém trúng tạo ra những vụ nổ nhỏ, uy lực vô cùng mạnh mẽ, hầu như là loại binh khí cận chiến dạng năng lượng mà các loại giáp mini đều phải có.

Trong tay Tiêu Vũ Không chỉ cầm một món binh khí cận chiến thuần túy, một thanh trường kiếm kim loại màu trắng bạc dài một mét rưỡi. Rốt cuộc là kim loại gì thì chính Tiêu Vũ Không cũng không biết, đây là thứ được tách ra từ phần chuông của thanh trường kiếm màu trắng bạc khổng lồ của Mộc Thang. Lúc ấy chỉ riêng việc phân tách ánh sáng đã tiêu tốn của Tiêu Vũ Không và Mộc Thang bảy ngày thời gian, nếu không phải Mộc Thang chiếm giữ vị trí Chủ thần trong Long Không thì chỉ sợ tiêu tốn bảy trăm ngày cũng không thể phân tách nổi.

Tiêu Vũ Không sau khi mặc giáp mini, cho dù là tốc độ, sức mạnh hay lực bộc phát đều đạt đến một mức độ vô cùng đáng sợ. Chỉ riêng việc bản thân vận hành tốc độ cao thì đã khó mà dùng mắt thường để phân biệt, giờ khắc này gần như có thể biến mất giữa không trung.

Chín cỗ máy chiến đấu bao vây xông lên, ánh mắt lóe lên một cái thì mục tiêu đã biến mất khỏi tầm mắt của bọn chúng……

Đông Phương Minh chăm chú nhìn người phụ nữ mặc đồ đen vẫn đứng yên tại chỗ, bản thân hắn lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn vẫn luôn quan sát xem có cơ hội ra tay với Darry hay không.

Hơn năm mươi tên binh lính cao cấp của Maya và ba mươi tù nhân của Long Quốc đã phát động một trận cận chiến. Thế nhưng những người Long Quốc vốn dĩ bẩm sinh đã có cơ thể cường tráng, trong tình trạng số lượng rơi vào thế yếu vẫn có thể đánh ngang tay với đối phương.

Đông Phương Minh thấy không thể ra tay với Darry bèn quay đầu bắt đầu tiêu diệt từng kẻ một. Những tên lính cao cấp của Maya này từ nhỏ trong lòng đã có sẵn nỗi sợ hãi. Đông Phương Minh kể từ ngày được cứu thoát chưa từng từ bỏ việc rèn luyện bản thân, hắn hiểu rõ vô cùng rằng nếu không có một thân thể cường tráng làm nền tảng thì mọi thứ đều là nói suông.

Giáp máy được phổ biến, công nghệ bùng nổ, thế nhưng thì sao chứ? Cuối cùng ngươi vẫn cần đến cơ thể của chính mình, đó mới là cội nguồn tồn tại, đó mới là vốn liếng thực sự của cách mạng. Hoàn toàn phụ thuộc vào sự tiện lợi và cường đại mà công nghệ mang lại thì rốt cuộc cũng chỉ là hư vô, một khi mất đi sự dựa dẫm vào công nghệ thì sẽ trở thành kẻ phế vật vô dụng. Sự cường đại trống rỗng này, Đông Phương Minh thà không có còn hơn. Thân thể cường tráng của tộc Hắc Ma đã khắc sâu vào tâm hồn non nớt của Đông Phương Minh những dấu ấn sâu đậm.

Cho nên mười tám năm qua, Đông Phương Minh dù bận đến đâu cũng không bao giờ gián đoạn việc tu luyện xây dựng thể chất, tự thành một thể. Kiểu tu luyện gần như tàn nhẫn ấy chỉ có Đông Phương Minh mới có thể kiên trì nổi, hơn nữa còn kiên trì ròng rã mười tám năm.

Vốn là một cuộc đối đầu cân bằng, nhưng với sự gia nhập của Đông Phương Minh liền lập tức trở nên mất cân bằng. Đông Phương Minh hầu như tung ra một quyền hoặc một cước là có một tên lính cao cấp ngã xuống. Động tác của Đông Phương Minh mộc mạc đơn giản, tuyệt không làm vẻ ta đây, một quyền là một quyền, một cước là một cước, động tác đôi khi thậm chí có chút buồn cười, thế nhưng mỗi một quyền mỗi một cước đều có nền tảng cơ bản vô cùng vững chắc, lực bộc phát cũng vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không phải thứ mà những tên lính cao cấp chỉ vì muốn nhận khoản bổng lộc quân sự hậu hĩnh có thể chịu đựng được. Mặc dù bọn chúng cũng từng được huấn luyện, nhưng kiểu huấn luyện có thể coi như bỏ qua ấy chỉ cốt để rèn luyện kỷ luật quân đội của binh sĩ mà thôi, trong mắt Đông Phương Minh chẳng qua chỉ là trò trẻ con.

Thế nhưng thương vong bên phía Long Quốc vẫn khó tránh khỏi, ba mươi người giờ chỉ còn lại chưa tới hai mươi người, hơn nữa vẫn có người liên tục ngã xuống.

Chín kẻ mặc giáp hoàn toàn không bắt được hành động của Tiêu Vũ Không, cơ bản là đang chật vật phòng bị đối phó với bộ giáp mini màu trắng bạc không biết lúc nào sẽ đột ngột xuất hiện.

Theo lý mà nói, binh khí cận chiến thuần túy không thể chống lại binh khí cận chiến thuần năng lượng, thế nhưng thanh trường kiếm trong tay bộ giáp mini màu sắc lại có thể chính diện va chạm với trường kiếm quang từ trong tay bọn chúng mà hoàn toàn không bị kiếm quang từ chém bị thương, ngược lại kiếm quang từ còn mang theo nguy cơ mơ hồ bị chém tan.

Tiêu Vũ Không vẫn luôn làm quen với lớp vỏ giáp kim loại vừa mới mặc lên người, lúc này đã ngày càng quen thuộc với cảm giác vận hành đó, và sự tàn sát cũng chính thức mở màn vào lúc này.

Vút……

Đột nhiên ánh sáng màu bạc xuất hiện trước mặt khiến cho tên mặc giáp đứng gần nhất biến sắc, bản năng nâng kiếm quang từ lên đỡ, thế nhưng trước mặt hắn ta chẳng có gì xuất hiện cả, chỉ cảm thấy lồng ngực mát lạnh. Lưỡi kiếm màu bạc dính đầy vết máu đỏ tươi đã hiện ra trước mắt.

Mà vết máu ấy chính là của bản thân hắn ta. Lưỡi kiếm đâm thủng cơ thể hắn, xuyên thấu qua ngoài, lớp giáp kim loại bảo vệ cơ thể hầu như không phát huy bất kỳ tác dụng bảo vệ nào. Thành viên cận vệ này ngơ ngác nhìn lưỡi kiếm dính đầy máu của chính mình, trước khi chết hắn ta chỉ nghĩ đến một vấn đề, rốt cuộc thanh kiếm này được làm bằng vật liệu gì vậy? Thậm chí ngay cả bộ giáp mini Thần Uy 3 có lớp vỏ cứng cáp nhất của đế quốc Maya mà cũng có thể dễ dàng đâm thủng……

Tấm mặt nạ giáp màu bạc lạnh lẽo lướt qua một đạo ánh sáng bạc, thanh trường kiếm màu bạc vừa đâm thủng một kẻ mặc giáp được cầm chắc trong hai tay bỗng nhiên quét mạnh một cái, chẻ đôi toàn bộ tên mặc giáp đó ra, máu tươi nồng nặc bắn tung tóe, hiện trường vô cùng máu me.

Đồng bạn tử trận trong chớp mắt khiến cho tám tên mặc giáp còn lại phát cuồng, điên cuồng lao về phía bộ giáp màu bạc, thế nhưng bộ giáp màu bạc lại một lần nữa biến mất như quỷ mị trong tầm mắt của bọn chúng.

Khoảng cách! Khoảng cách tuyệt đối! Khoảng cách không thể vượt qua……

Sự xuất hiện của khoảng cách này hoàn toàn phụ thuộc vào khoảng cách giữa bản thân những kẻ thao túng giáp mini chứ không phải bản thân giáp máy. Cũng giống như đạo lý thao túng giáp máy cỡ lớn vậy, không biết thao túng hoặc bản thân không thể chịu nổi gánh nặng cực lớn mà bản thân giáp máy mang lại, thì dù cho giáp máy có tốt đến đâu đi nữa cho ngươi lái cũng là vô ích. Cao thủ giống như vậy hoàn toàn có thể dùng giáp máy rác rưởi để chiến thắng kẻ yếu không biết sử dụng giáp máy cao cấp.

Bộ giáp màu bạc lại một lần nữa xuất hiện, ánh sáng bạc trong tay lóe lên, một cái đầu giáp máy bị chém bay dứt khoát gọn gàng, bóng ma màu bạc lại biến mất. Ánh mắt bảy tên mặc giáp còn lại tràn ngập sợ hãi, ý chiến đấu vô cùng tận vừa nãy đã dần dần bị nỗi sợ hãi thay thế.

Xuất hiện…… Chém giết……

Lại một lần nữa lặp lại……

Một lần, hai lần, ba lần……

Mỗi một lần xuất hiện sau khi biến mất đều tước đi sinh mạng của một thành viên cận vệ mặc giáp mini……

Trong chớp mắt, chín người ban đầu nay chỉ còn lại bốn người……

Tiêu Vũ Không trong lúc di chuyển tốc độ cao bật cười lạnh, tiếp theo phát ra một tràng lời bình vọng lại trong bãi tập trống trải: “Giống như những người Long Quốc bị các ngươi tàn sát vậy, hiện tại các ngươi nhất định cho rằng kiểu chiến đấu này không có ý nghĩa chút nào đúng không? Thế nhưng các ngươi chỉ có chín người nghĩ như vậy, còn người Long Quốc thì sao? Đó chính là mấy chục tỷ người, mấy chục tỷ sinh mạng vô tội! Trong Liên minh Tinh tế vẫn đang bị che mắt còn có vô số dân chúng sẽ cho rằng đây là một cuộc chiến tranh hoàn toàn không có ý nghĩa, có lẽ thậm chí còn chẳng tính là chiến tranh! Đây chẳng qua chỉ là một cuộc tàn sát thỏa mãn dục vọng của chủ tử các ngươi mà thôi, dùng chín cái mạng của các ngươi là không thể chuộc hết tội lỗi đâu……!”

Bốn tên mặc giáp còn lại lúc này đã chẳng còn ý chí chiến đấu, một kẻ trong số đó hoảng sợ nói: “Ta cái gì cũng không biết! Lúc tín hiệu tấn công Long Quốc phát ra ta mới biết chuyện gì xảy ra, trách nhiệm của ta chỉ là bảo vệ thân chủ chứ không hề tham gia chiến tranh!”

“Hừ hừ, bảo vệ kẻ chủ mưu chính là tham gia, còn dám nói là không ư? Chết đi! Xuống địa phương giải thích sự vô tri của ngươi đi!”

Phập phụt…… Tên lính giáp máy nói câu đó đã bị chém thành hai đoạn……

Ba kẻ cuối cùng nhìn nhau một cái, đồng thời hét lớn một tiếng, liều mạng chạy trốn……

Tiêu Vũ Không không đuổi theo, bởi vì khóe mắt nhìn thấy một bóng người đang vội vã bỏ chạy.

Darry cảm thấy tình hình không ổn đã mang theo át chủ bài cuối cùng của mình là Erichis hoảng hốt rút lui……

Tên súc sinh thế này, sao Tiêu Vũ Không có thể buông tha? Ánh sáng bạc lóe lên hóa thành một đạo mũi tên bắn vút đi, trường kiếm trong tay nhắm thẳng vào sau lưng Darry đã chạy tới cửa ra bãi tập.

Keng……

Tiếng động lanh lảnh vang dội trong bãi tập trống trải……

Mục tiêu đã đánh trúng, nhưng cho dù Tiêu Vũ Không có dốc hết toàn lực, trong tay lại cầm thần binh thì vẫn không thể phá vỡ lớp giáp phòng hộ trên người Darry. Kẻ sau tuy không chịu tổn thương chí mạng, thế nhưng lực va chạm cực lớn vẫn khiến hắn ta bay ra rất xa, đập thẳng mạnh vào bức tường kim loại đối diện.

Darry lập tức trèo dậy, cú va chạm thoạt nhìn vô cùng mãnh liệt nhưng kẻ sở hữu lớp giáp phòng hộ như hắn ta lại không hề chịu tổn thương mang tính bản chất, chỉ chịu một chút chấn động nhẹ mà thôi.

Đối với lớp giáp phòng hộ cường độ thế này, Tiêu Vũ Không cũng vô cùng kinh thán, hắn tự nhiên không quên trên người Darry có gắn thứ đồ chơi này, chỉ là nghĩ rằng sau khi mặc giáp mini vào thì sức mạnh, tốc độ, lực bộc phát đều tăng lên gấp trăm lần, ít nhiều gì cũng sẽ phát huy chút tác dụng, nào ngờ đến chút hiệu quả cũng không có.

Một đòn không phá vỡ tự nhiên không thể khiến Tiêu Vũ Không cam tâm, hai tay siết chặt trường kiếm lại chém tới. Darry vừa mới trèo dậy còn chưa đứng vững chân liền cảm thấy trên bả vai truyền đến một cỗ sức mạnh còn lớn hơn lúc nãy, “Ầm” một tiếng, sức mạnh khổng lồ trực tiếp oanh Darry rơi xuống tầng dưới, nơi hắn ta vừa đứng bị oanh ra một cái hố lớn.

Có lớp giáp phòng hộ bảo vệ, Darry tự nhiên không bị chém thành hai đoạn, thế nhưng cả người lại choáng váng đầu óc. Cho dù lớp giáp phòng hộ không vỡ, cứ tiếp tục thế này chỉ sợ bản thân cũng sẽ bị chấn động mãnh liệt làm cho chấn động đến chết.

Darry mặc kệ cảm giác hoa mắt chóng mặt, trực tiếp ấn nút trên vòng tay, bản thân cũng mặc giáp mini vào, nếu không thì hoàn toàn không có dư địa để chạy trốn. Một khi mặc giáp mini vào thì tầng phòng hộ sẽ tự động khuếch tán ra bề mặt giáp máy.

Đợi Darry làm xong tất cả những điều này, lại một cỗ đại lực ùa tới, lần này không phải đến từ phía trên mà đến từ bên cạnh, người mang cả giáp trực tiếp bay ngang ra ngoài, tông thủng ba bức tường mới dừng lại hình dáng. Có giáp máy bảo vệ, lần này Darry bị choáng váng nhẹ hơn hai lần trước, thế nhưng tiếng kêu nho nhỏ truyền đến từ thắt lưng Darry lại khiến sắc mặt hắn ta biến đổi lớn, lớp giáp phòng hộ chính là do thắt lưng phát ra khuếch tán toàn thân, mà tiếng kêu vang lên có nghĩa là lớp giáp phòng hộ đang bấp bênh, nếu như lại chịu phải đòn tấn công mãnh liệt thì bất cứ lúc nào cũng có khả năng vỡ nát.

Lúc này một bóng đen lọt vào tầm mắt Darry, chính là Erichis. Chỉ cần cô ta không ra lệnh, người phụ nữ tộc Hắc Ma lạnh lùng tựa sương giá này sẽ không có bất kỳ hành động nào, chỉ giống như một con yêu tinh ban đêm phiêu diệu im lặng đi theo bên cạnh.

Khóe mắt Darry đồng thời nhìn thấy ánh sáng bạc lại tập kích tới, không chút suy nghĩ liền kéo giật Erichis chắn ngay trước ngực. Người đã mặc giáp mini như hắn ta tuy tốc độ và sức mạnh kém Tiêu Vũ Không rất nhiều, nhưng một động tác nhỏ thế này thì vẫn kịp thời làm ra.

Tiêu Vũ Không dốc toàn lực ập tới có tốc độ cực nhanh, khoảng cách mấy chục mét chẳng qua chỉ trong chớp mắt là đã thu ngắn lại về số không, thế nhưng bóng đen đột ngột xuất hiện đó khiến trong lòng hắn kinh hãi, dù thế nào cũng không thể ngờ được Darry đến cả hành động tuyệt tình tàn nhẫn thế này mà cũng làm ra được.

Người phụ nữ tộc Hắc Ma từng là công thần lớn nhất bên cạnh hắn, liều mạng vì hắn, vô số lần cứu mạng hắn lúc này lại bị hắn kéo ra trước ngực dùng làm lá chắn……

Quán tính cường đại khiến Tiêu Vũ Không đã không thể dừng lại thân hình, tận mắt nhìn thấy trường kiếm màu bạc sắp đâm thủng lồng ngực Erichis, Tiêu Vũ Không dùng hết toàn lực biến đổi hướng đâm của kiếm thế nhưng tốc độ thực sự quá nhanh, hoàn toàn không thể né tránh hoàn toàn được, kiếm này vẫn đâm vào cơ thể Erichis.

Một tia máu tươi từ khóe miệng Erichis từ từ chảy ra, người phụ nữ này giờ phút này vẫn không có biểu cảm gì, ánh mắt lạnh băng. Đối với việc bị đâm, đối với sự phản bội của chủ nhân hoàn toàn không ảnh hưởng đến cảm xúc của cô ta, chỉ dùng một vẻ mặt vô cùng đạm mạc nhìn chằm chằm tấm mặt nạ giáp màu bạc đang đối mặt với mình lúc này……

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.