Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16350 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 782
Vật nào trị vật nấy

❊ ❊ ❊

"Xem ra chỉ đành như vậy thôi." Dù cảm thấy hơi đáng tiếc, nhưng Chu Văn không biết nuôi cổ, giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì.

Lý Mặc Bạch vốn đã có kế hoạch từ trước. Á Bà và Điệp mỗi người triệu hoán ra một bạn sinh sủng, cộng thêm một bạn sinh sủng của chính Lý Mặc Bạch, ba bạn sinh sủng trông giống hệt nhau, đó là ba người đồng.

Ba người đồng này đều là bạn sinh sủng cấp Sử Thi, tuy hành động tương đối chậm chạp nhưng sức phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa chúng không sợ độc tố mà cổ trùng thường dùng, cũng không sợ xâm nhập vào trong cơ thể.

Dùng để trảm sát cổ trùng cấp Thần Thoại thì không khả thi lắm, nhưng nếu chỉ dùng làm mồi nhử thì đúng là lựa chọn rất lý tưởng.

"Chẳng lẽ đây là người đồng trong Tần Thủy Hoàng Lăng?" Chu Văn hơi ngạc nhiên hỏi.

Lý Mặc Bạch gật đầu nói: "Chính là người đồng trong Tần Thủy Hoàng Lăng. Để có được ba quả trứng bạn sinh này, tôi cũng đã tốn một số tiền lớn mới mua được từ Trương gia."

Chu Văn không hề xa lạ với Tần Thủy Hoàng Lăng, vì nó quá nổi tiếng. Chu Văn sớm đã muốn đến xem ở đó có hoa văn bàn tay nhỏ hay không, chỉ là vẫn chưa có cơ hội.

Bởi vì bên trong Tần Thủy Hoàng Lăng có rất nhiều tà dị lực lượng, người bình thường căn bản không thể đi vào. Chỉ có Trương gia là chuyên gia trong lĩnh vực này mới có thể tiến vào săn giết thứ nguyên sinh vật, vì vậy bạn sinh sủng xuất xứ từ Tần Thủy Hoàng Lăng rất ít, hơn nữa giá cả còn đắt hơn nhiều so với trứng bạn sinh cùng cấp.

Tuy nhiên, bạn sinh sủng bên trong Tần Thủy Hoàng Lăng quả thực rất đặc sắc, ví dụ như người đồng này, khả năng miễn dịch với nguyên khí rất tốt, cường độ cơ thể cũng đủ, không sợ các loại độc tố và vi sinh vật, là tiên phong dò đường rất lý tưởng.

Thế nhưng vì số lượng xuất ra quá ít, muốn có được ba người đồng không hề dễ dàng, có thể thấy chuyến này Lý Mặc Bạch nhất định phải giành được.

Sau khi ba người đồng đến gần hồ lô đằng, cổ trùng bên trong quả nhiên bị phun ra ngoài. Nhưng lần này đi ra không phải con lần trước, mà là một con cổ trùng trông giống như con muỗi, nhưng cơ thể lại được bọc trong giáp trùng.

Lý Mặc Bạch nói cho Chu Văn biết, đây chính là Huyết Cổ Vương mà trước đó anh ta đã đuổi theo. Tuy nhiên, Huyết Cổ Vương trước kia không lợi hại đến thế. Bây giờ có Huyết Cổ Vương ở đây, trên người tuyệt đối không được có vết thương.

Chỉ cần có vết thương, dù chỉ là một lỗ nhỏ, Huyết Cổ Vương cũng có thể khiến vết thương đó không ngừng mở rộng, máu tươi phun trào, cho đến khi máu cạn người vong.

Đáng tiếc là người đồng không có máu, nên khả năng hút máu của Huyết Cổ Vương chẳng có tác dụng gì với chúng. Tuy nhiên, Huyết Cổ Vương không chỉ sở hữu năng lực hút máu.

Chỉ thấy Huyết Cổ Vương đập đôi cánh bay nhanh, ánh mắt của người đồng còn không theo kịp tốc độ bay của nó, bị khẩu khí của Huyết Cổ Vương đâm thẳng vào đầu.

Nếu là bạn sinh sủng bình thường, chịu một kích này chắc chắn sẽ bị trọng thương.

Thế nhưng người đồng lại không hề sợ hãi, chỉ là trên đầu có thêm một cái lỗ mà thôi, không gây ảnh hưởng gì đến chúng.

Huyết Cổ Vương thậm chí còn chui thẳng vào trong đầu người đồng, rồi lại xuyên từ phía bên kia ra, cũng chỉ khiến người đồng bị thương chứ không thể gây tử vong.

Chu Văn đang chuẩn bị ra tay, chú chim nhỏ trên vai đột nhiên đập cánh bay tới.

Huyết Cổ Vương vừa nãy còn oai phong lẫm liệt, nhìn thấy chim nhỏ thì giống như chuột thấy mèo, cơ thể lập tức mềm nhũn, dường như ngay cả sức kháng cự cũng không còn.

Chim nhỏ tuy lợi hại, nhưng nó vẫn đang trong giai đoạn trưởng thành, mà Huyết Cổ Vương đã là cấp Thần Thoại. Nếu nó dốc toàn lực chiến đấu với chim nhỏ, thì chim nhỏ cũng chưa chắc đã chiếm được lợi thế lớn.

Chỉ là đồ vật trên thế gian này đúng là vật nào trị vật nấy, chim nhỏ khắc chế cổ trùng quá dữ dội. Huyết Cổ Vương kia đến chân còn mềm nhũn, đừng nói là chiến đấu, ngay cả chạy trốn cũng không dám.

Chim nhỏ bay qua, há miệng mổ về phía Huyết Cổ Vương. Vỏ trùng của Huyết Cổ Vương quá cứng, nó mổ mấy cái mới mổ vỡ được vỏ trùng, sau đó bóc ra ăn thịt.

Từ đầu đến cuối, Huyết Cổ Vương cấp Thần Thoại đều không có bất kỳ sự phản kháng kịch liệt nào. Một con cổ trùng cấp Thần Thoại cứ như vậy bị ăn mất, khiến Lý Mặc Bạch và những người khác ngẩn người.

Ngoài Cốc Sơn Thủy biết rõ nội tình của chim nhỏ, những người khác đều kinh ngạc nhìn chim nhỏ phát uy. Mặc dù trước đó khi chim nhỏ phun lửa đốt khuẩn mẫu thủy đã biết nó rất lợi hại, nhưng không ngờ lại lợi hại đến mức độ này.

Huyết Cổ Vương cấp Thần Thoại, đến dũng khí phản kháng cũng không có, điều này đã không thể hình dung bằng từ mạnh mẽ nữa, mà đơn giản là đả kích hạ cấp.

Chim nhỏ ăn xong Huyết Cổ Vương, tỏ vẻ vẫn chưa đã thèm, bay về phía cái hồ lô kia, muốn mổ vỡ hồ lô để ăn đám cổ trùng bên trong.

Nhưng nó dùng mỏ mổ mấy cái, cái hồ lô đó lại không hề hấn gì, ngay cả ngọn lửa màu vàng phun ra cũng không thể làm cháy hỏng hồ lô.

Hồ lô dường như cũng biết sự lợi hại của chim nhỏ, mặc cho nó dày vò ở bên ngoài thế nào cũng không dám phun đám cổ trùng bên trong ra nữa.

Chu Văn dứt khoát cầm Hoàng Kim Bá Kiếm, vung một đạo kiếm quang màu vàng về phía hồ lô. Kiếm quang màu vàng với thuộc tính công vô bất khắc và vô kiên bất tồi quả nhiên đã phát huy tác dụng, chém cái hồ lô ra một vết nứt.

Thế nhưng kiếm quang màu vàng lao vào trong hồ lô thì biến mất, còn vết nứt kia cũng tự động hồi phục, rất nhanh đã biến mất không dấu vết.

"Sớm biết mời cậu đến lại nhàn nhã như vậy, tôi có khuynh gia bại sản cũng đã sớm mời cậu đến rồi." Lý Mặc Bạch và những người khác cũng đi tới.

Tuy không thể chém được hồ lô xuống, cũng không thể giết sạch đám cổ trùng bên trong, nhưng hồ lô kia căn bản không dám có động tĩnh gì. Mục tiêu của Lý Mặc Bạch coi như đã đạt được, không để ý đến cái hồ lô đang co rúm kia, trực tiếp đi về phía chiếc kén Thủ Hộ Giả màu xám.

Chu Văn thấy hồ lô này thần kỳ như vậy, liền muốn lấy nó xuống, nhưng chém mấy kiếm đều bị hồ lô hút vào, không thể nào chém hồ lô xuống được.

Có chim nhỏ đang hổn hển đứng canh bên cạnh,tùy thời chuẩn bị ăn đám cổ trùng đi ra, hồ lô cũng không dám có động tĩnh, cứ như vậy giằng co với nhau.

Lý Mặc Bạch đã đi đến trước kén Thủ Hộ Giả, anh ta không chút do dự cắt ngón tay, để máu tươi của mình nhỏ lên trên kén Thủ Hộ Giả.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía giọt máu rơi trên kén Thủ Hộ Giả, ngay cả Chu Văn cũng tạm thời dừng tấn công hồ lô, nhìn về phía kén Thủ Hộ Giả.

Chu Văn đương nhiên không hy vọng Lý Mặc Bạch thành công, nếu Lý Mặc Bạch thành công thì sẽ không còn việc của cậu nữa.

Máu tươi từ từ chảy dọc theo kén Thủ Hộ Giả, kết quả lại khiến Lý Mặc Bạch vô cùng thất vọng. Giọt máu kia chảy xuống từ trên kén Thủ Hộ Giả, rơi xuống đất, không thể thẩm thấu vào trong.

"Chủ nhân..." Điệp lộ vẻ thất vọng, muốn an ủi Lý Mặc Bạch nhưng không biết phải nói gì.

"Một lần thất bại không là gì cả, lần này không được thì còn lần sau. Con đường này không thông thì đổi đường khác, chỉ cần tiếp tục tiến về phía trước, kiểu gì cũng có một con đường có thể đến được đích." Trên mặt Lý Mặc Bạch không lộ vẻ thất vọng quá nhiều, anh ta điều chỉnh lại cảm xúc rồi nói với Chu Văn: "Chu Văn, theo ước định trước đó của chúng ta, bây giờ đến lượt cậu. Nếu cậu cũng không thu hoạch được gì, hy vọng cậu có thể cho họ một cơ hội."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:401
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.