Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16410 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 720
Không ngã thì không chịu được

❊ ❊ ❊

Chu Văn quyết định thử thêm lần nữa. "Chư Thần Hồi Tị" đã đạt tới đỉnh phong, dù ở trong Hoàng Tuyền Thành cũng không thể tiếp tục thăng cấp được nữa.

Nếu sức mạnh ở Phu Tử Bình thực sự có thể giúp "Chư Thần Hồi Tị" thăng cấp lên thể Hoàn Mỹ, đây sẽ là Mệnh Hồn thể Hoàn Mỹ đầu tiên của Chu Văn.

Lại đến giờ đọc sách ở Phu Tử Bình, Chu Văn nghiến răng, đi về phía Phu Tử Bình.

Quý tỷ thấy vết thương trên người Chu Văn dường như đã lành, liền cười nói: "Lần này cậu tới Phu Tử Bình, tuyệt đối đừng vận chuyển Đạo gia Nguyên Khí Quyết nữa nhé."

Quý tỷ vừa dứt lời, Chu Văn không biết nên nói gì cho phải.

Những người khác đều bật cười. Chu Văn ở đây dưỡng thương mấy ngày, họ cơ bản đã quen mặt cậu, cũng biết chuyện xấu hổ của cậu khi sử dụng Đạo gia Nguyên Khí Quyết ở Phu Tử Bình.

Quý tỷ còn muốn nói gì đó, nhưng giờ đọc sách đã bắt đầu.

Sức mạnh thần bí bao trùm Phu Tử Bình, tất cả mọi người đột ngột ngồi xuống, bắt đầu nghiêm túc đọc vang những bài văn mà ngay cả chính họ cũng không hiểu nghĩa là gì.

Chu Văn cũng nằm trong số đó, nhưng cậu chỉ mới đọc được hai câu, đã lập tức chuyển Nguyên Khí Quyết sang Đạo Quyết.

Tựa như linh hồn bị oanh kích, Chu Văn chỉ cảm thấy linh hồn chấn động, cơ thể không tự chủ được mà văng ra ngoài, ngã mạnh xuống bậc đá, lại lăn thêm một đoạn mới kiểm soát được cơ thể mình.

Vết thương trên người còn nặng hơn lần trước, nhưng Chu Văn lại vui mừng phát hiện, Ngọc Anh vậy mà bị thương nhẹ hơn lần trước rất nhiều. Sau khi trải qua lần bị thương trước đó, khả năng chống chịu của nó dường như đã mạnh hơn nhiều.

"Chẳng lẽ, phương pháp này thực sự hữu dụng?" Chu Văn mừng thầm trong lòng.

Một tiếng sau, Quý tỷ cùng mọi người từ Phu Tử Bình đi xuống, ngang qua chỗ Chu Văn đang dưỡng thương nghỉ ngơi. Quý tỷ có chút cạn lời nói: "Tiểu Chu, chị chẳng phải đã bảo em là không được dùng Đạo gia Nguyên Khí Quyết ở Phu Tử Bình sao, sao em không nghe lời thế? Quý tỷ không hại em đâu."

Chu Văn vội nói: "Quý tỷ, em biết ở Phu Tử Bình không được dùng Đạo gia Nguyên Khí Quyết, nhưng tính em ngang bướng, càng không cho làm thì em lại càng muốn làm."

"Đứa nhỏ này..." Quý tỷ lập tức cạn lời.

"Quý tỷ, chị đừng quan tâm cậu ta, thằng nhãi này đầu óc có vấn đề."

"Đúng đấy, quan tâm làm gì, rảnh rỗi sinh nông nổi. Tôi thấy chắc là cuộc sống liên bang hiện tại quá tốt rồi, nên mới có nhiều thanh niên rảnh rỗi sinh nông nổi như vậy."

"Người trẻ mà, chưa chịu khổ bao giờ, tìm chút kích thích cũng dễ hiểu thôi. Hồi trẻ tôi cũng vậy, mẹ tôi bảo con gái ngủ với đàn ông là sẽ có con, lúc đó tôi cũng không nghe, kết quả chẳng phải là sinh rồi sao..."

Từ đó về sau, Phu Tử Bình ở Khổng Sơn xuất hiện thêm một chàng thanh niên dẫn theo linh dương và chim nhỏ. Lúc đầu, hai ba ngày cậu ta mới lên Phu Tử Bình một lần, lần nào cũng bị văng ra ngoài.

Về sau còn tệ hơn, cậu ta vậy mà ngày nào cũng lên Phu Tử Bình vào giờ đọc sách, vẫn là lần nào cũng vận chuyển Đạo gia Nguyên Khí Quyết rồi bị văng ra ngoài, tựa như không bị ngã một cái thì người ngứa ngáy khó chịu vậy.

Quý tỷ lúc đầu còn khuyên vài câu, nhưng thấy Chu Văn không nghe, lâu dần bà cũng thành quen.

"Quý tỷ, chị nói xem cậu Tiểu Chu kia có phải ngốc không? Không có việc gì cứ phải đối đầu với Phu Tử Bình, đây chẳng phải là tự tìm khổ sao? Thật là nhàn rỗi sinh nông nổi." Sau khi giờ đọc sách kết thúc, một cô gái trẻ rời đi cùng Quý tỷ. Khi đi ngang qua chỗ Chu Văn đang nằm bên đường, cô gái nhìn Chu Văn, sau khi đi xa mới nói với Quý tỷ.

Quý tỷ cười nói: "Tiểu Chu ngốc ở đâu ra chứ, một chàng trai tốt như vậy, chị thấy cậu ấy làm thế chắc là có lý do của mình thôi."

"Có thể có lý do gì chứ, con thấy chính là quá nhàn rỗi." Cô gái trẻ ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Tại sao lại có người nhàm chán như thế cơ chứ, nếu ai cũng như Hứa Đồng, thì đất đai liên bang đã không bị Thứ Nguyên Lĩnh Vực không ngừng xâm chiếm rồi."

Khi nói, ánh mắt cô gái trẻ không tự chủ được mà nhìn về phía một thanh niên ở phía trước.

Chàng thanh niên đó khí vũ hiên ngang, mày kiếm mắt sáng, quả thực là một thanh niên vô cùng tuấn tú.

Hứa Đồng rất nổi danh ở Ngũ Long Khẩu này, tu luyện Hạo Nhiên Chính Khí, mới hai mươi bảy hai mươi tám tuổi đã tấn thăng cấp Sử Thi. Trong khu vực này, chưa có ai có thể ưu tú hơn Hứa Đồng.

Hứa Đồng có thể giành được sự ngưỡng mộ của các cô gái cũng không có gì khó hiểu.

Quý tỷ cười nói: "Hứa Đồng rất được, nhưng đàn ông quá ưu tú thì xung quanh cũng sẽ có rất nhiều cô gái ưu tú. Chi bằng con cân nhắc Tiểu Chu xem, chị thấy cậu chàng đó khá tốt, vẻ ngoài cũng thanh tú, tuổi tác cũng xấp xỉ con, giờ còn chưa có ai tranh với con đâu."

"Hừ, người đàn ông nhàm chán như vậy con không thèm đâu. Con mà tìm bạn trai thì nhất định phải tìm người ưu tú như Hứa Đồng." Cô gái bĩu môi, quay đầu nhìn Chu Văn đang nằm trên đường núi, nhìn thế nào cũng thấy kém xa so với Hứa Đồng khí vũ hiên ngang, ôn văn nhĩ nhã.

Quý tỷ cười như không cười nói: "Con gái nhỏ đều thích kiểu đàn ông như Hứa Đồng, điều này dễ hiểu thôi. Đợi đến tuổi của chị, có lẽ con mới thấy, vài người đàn ông đặc biệt có khi lại thú vị hơn."

"Có lẽ vậy, nhưng người đàn ông như thế, lúc nào con cũng không thấy thú vị cả." Cô gái thấy Chu Văn cứ nằm ngủ trên đường núi như thế, y phục xộc xệch, còn có một con chim nhỏ nhảy nhót trên người anh, giống như một kẻ bán nghệ giang hồ, thật sự không thấy thú vị chút nào.

Ngày qua ngày, Ngọc Anh mỗi lần bị đả kích đều khiến Chu Văn sinh ra ảo giác sắp đột phá. Tuy cảm giác này rất chân thực, nhưng dù có chân thực thế nào đi nữa, ảo giác vẫn là ảo giác, vẫn không thể thăng cấp lên thể Hoàn Mỹ.

"Kỳ lạ, rõ ràng cảm thấy đáng lẽ có thể thăng cấp lên thể Hoàn Mỹ rồi, tại sao cuối cùng vẫn không thăng cấp? Rốt cuộc là thiếu cái gì?" Chu Văn vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này.

Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ ra một khả năng.

Lúc trước "Bách Vô Cấm Kỵ" là một tinh thể, sau khi tinh thể đó xảy ra vụ nổ lớn, mới đản sinh ra Ngọc Anh "Chư Thần Hồi Tị".

Chu Văn đang nghĩ, có khả năng nào không, Ngọc Anh cũng cần phá rồi mới lập (phá cũ lập mới) thì mới có thể thăng cấp lên thể Hoàn Mỹ? Cho nên mỗi lần Ngọc Anh bị thương, anh đều cảm thấy như sắp đột phá.

Nhưng khi cơ thể Ngọc Anh hồi phục, cảm giác đột phá này lại biến mất.

Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ có mỗi khả năng này. Nhưng để Ngọc Anh vỡ vụn thì thực sự quá mạo hiểm. Nhỡ đâu phán đoán sai, Ngọc Anh thực sự bị hủy, vậy thì xong đời, lại phải ngưng tụ Mệnh Hồn từ đầu.

Cho nên Chu Văn vẫn còn đang do dự, có nên thử làm vỡ Ngọc Anh hay không.

Lại đến thời gian câu lạc bộ đọc sách, Quý tỷ cùng mọi người tới Phu Tử Bình. Nhiều người còn chào hỏi Chu Văn, vì Chu Văn đã ở đây hơn nửa tháng rồi, những người thường xuyên đến Phu Tử Bình đều đã quen với anh.

Tuy nhiên hầu hết mọi người đều cảm thấy Chu Văn có vẻ hơi ngốc nghếch, chỉ muốn trêu đùa anh thôi chứ cũng không có ác ý gì.

Quý tỷ gọi Chu Văn cùng lên Phu Tử Bình, vừa đi vừa hỏi: "Tiểu Chu, hôm nay vẫn muốn vận chuyển Đạo gia Nguyên Khí Quyết sao?"

"Vâng ạ." Chu Văn gật đầu.

Mọi người chờ đợi giờ đọc sách tới trên Phu Tử Bình, Chu Văn không tâm trí trò chuyện, Quý tỷ và cô gái bên cạnh thì lại trò chuyện rất nhiều.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:401
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.