"Không đếm rõ, chừng mấy chục lần." Chu Văn đáp.
"Kéo nhiều lần như vậy mà vẫn không kéo lên được, tại sao không nghĩ cách khác?" Vương Minh Uyên nhìn Chu Văn với vẻ đầy hứng thú.
"Chỉ là muốn thử kéo xem sao." Chu Văn nói.
Vương Minh Uyên nghe xong bật cười: "Cậu cũng thú vị thật đấy. Ba người các cậu, nói xem trước đây lúc kéo xích sắt lần đầu tiên thì làm thế nào?"
Câu nói phía sau của Vương Minh Uyên rõ ràng là nhắm vào Huệ Hải Phong cùng ba người bọn họ.
Huệ Hải Phong là người đầu tiên lên tiếng: "Khi con kéo xích sắt, cảm thấy xích quá lạnh, nên đã tăng tốc độ, trước khi hai tay bị đông cứng thì kéo được xích lên."
Thấy ánh mắt Vương Minh Uyên hướng về phía mình, Khương Nghiễn cầm cuốn sách trên tay nói: "Con cũng cảm thấy phía dưới xích quá lạnh, nên đã giảm tốc độ, đợi xích phía dưới rời khỏi làn sương lạnh một lúc, nhiệt độ tự nhiên không còn thấp như vậy nữa, cứ thế chậm rãi kéo xích lên."
Chung Tử Nhã nghe vậy bĩu môi, nhưng cũng chẳng nói gì.
Vương Minh Uyên nói: "Tử Nhã là đứa không chịu tuân thủ quy tắc nhất, lúc nó thấy không kéo lên nổi liền sử dụng Nguyên Khí kỹ, kéo thẳng xích sắt lên."
"Nói đi cũng phải nói lại, trong năm học trò theo ta học tập, có ba đứa lần đầu tiên đã kéo được xích lên, hai đứa không kéo được, nhưng kéo nhiều lần như vậy mà vẫn không làm được thì cậu là người đầu tiên đấy." Vương Minh Uyên nhìn Chu Văn cười nói.
"Người còn lại không kéo được là ai vậy ạ?" Chu Văn tò mò hỏi.
"Một tiền bối của cậu, đã tốt nghiệp rồi." Vương Minh Uyên thản nhiên nói một câu rồi không nhắc lại nữa, quay sang tiếp tục bảo Chu Văn: "Quy tắc là người mới phải kéo xích sắt, kéo lên được mới được nghỉ."
"Vâng." Chu Văn lại đi về phía Long Tỉnh, vươn tay nắm lấy xích sắt, tiếp tục kéo lên.
Chỉ là Chu Văn dường như không rút ra được bài học nào, cũng không tiếp thu kinh nghiệm của các tiền bối, vẫn cứ kéo theo nhịp điệu cũ, kết quả là vẫn không thể kéo nổi xích sắt lên.
Vương Minh Uyên nhìn thấy chỉ cười, không quản cậu nữa, tự mình cởi bỏ bộ đồ chống lạnh, thay một bộ quần áo gọn gàng, sau đó đeo tạp dề, lấy rau củ các thứ ra, vậy mà lại bắt đầu nấu cơm.
Chẳng bao lâu sau, cơm nước đã xong, món ăn không nhiều lại khá thanh đạm, cơ bản đều là món chay, món mặn duy nhất là trứng gà luộc.
Mấy học viên đều vây quanh bàn ăn cơm, Chu Văn buông xích sắt ra cũng sán lại gần, chẳng còn quan tâm quy tắc hay không nữa.
Vương Minh Uyên không nói gì, cũng đưa một bộ bát đũa cho Chu Văn, mỗi người một bát cháo và một quả trứng.
Ăn cơm xong, Chu Văn tiếp tục đi kéo xích sắt, Vương Minh Uyên và Huệ Hải Phong cũng làm việc của mình, ngoài những trao đổi cần thiết ra, mấy người cũng không nói chuyện nhiều.
Chu Văn vốn đến đây để học chưởng pháp, vậy mà cuối cùng lại trở thành kẻ kéo xích sắt, cơm vẫn ăn, ngủ vẫn ngủ, mãi cho đến trưa ngày hôm sau, Chu Văn mới kéo được sợi xích sắt dài gần hai trăm mét kia lên hết.
Khi đầu cuối của xích sắt được kéo ra, Chu Văn chợt ngẩn người.
Nhìn thoáng qua thì đầu cuối xích sắt trông giống như một cái lưỡi câu khổng lồ, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện, đó không phải lưỡi câu mà là hình dáng của mỏ neo.
Hơn nữa kiểu dáng mỏ neo này, Chu Văn đã từng thấy hai lần, một lần ở tiệm Cổ Điển Thứ Nguyên, lần còn lại là trên vỏ chiếc đồng hồ bỏ túi của Cổ Điển.
Chỉ là trên cái mỏ neo này không có hình vẽ khuôn mặt nghiêng của người phụ nữ, hơn nữa các ngạnh ngược được mài rất sắc, trông như muốn dùng làm móc câu vậy.
Chu Văn vươn tay sờ vào mặt bên của mỏ neo, phát hiện có dấu vết đã được mài giũa, không khỏi khẽ nhíu mày.
"Rồng là loài vật rất tham lam, đặc biệt là về phương diện ăn uống." Vương Minh Uyên nói rồi xách một túi trứng cộng sinh tới, dùng dây cố định những quả trứng cộng sinh đó vào chiếc móc.
"Thả xuống đi, hy vọng lần tới sẽ có thu hoạch." Vương Minh Uyên làm xong mọi việc, nhìn về phía Long Tỉnh sâu không thấy đáy nói.
Chu Văn lại thả xích sắt xuống, đợi làm xong hết công việc, lúc này mới đi đến trước mặt Vương Minh Uyên hỏi: "Thầy ơi, còn chuyện gì cần con làm không ạ?"
"Sau này cậu cứ phụ trách việc kéo xích sắt, còn chuyện khác tùy theo hứng thú của cậu. Ta nghe Tiểu Phi nói, cậu muốn học chưởng pháp?" Vương Minh Uyên ôn hòa nói.
"Vâng ạ." Chu Văn gật đầu.
"Tu hành giả hiện nay, phần lớn đều luyện binh khí, ngay cả khi luyện thể kỹ, thì người luyện quyền và cước cũng chiếm đa số, người luyện chưởng và chỉ pháp đã là số rất ít. Chủ yếu là vì kỹ pháp quyền cước dễ học khó tinh, còn chưởng và chỉ lại khó học nhưng dễ tinh, cả hai không có cao thấp hơn thua, luyện đến cực hạn đều như nhau. Chẳng qua hầu hết mọi người đều thích đi từ chỗ nhập môn đơn giản, nên kỹ pháp quyền cước mới thịnh hành như vậy trong thời hiện đại, mà chỉ chưởng vì nhập môn quá khó nên người luyện đã rất ít rồi." Vương Minh Uyên trầm ngâm nói.
"Nếu con muốn luyện chưởng pháp, thì nên nhập môn như thế nào ạ?" Chu Văn tuy biết Hôi Tẫn Chưởng, nhưng đó chỉ là một phương pháp sử dụng lực lượng, chứ không phải kỹ xảo chiêu thức, hiện tại cái Chu Văn muốn học chính là kỹ xảo chiêu thức.
"Điều đó còn tùy vào cậu muốn luyện loại chưởng pháp nào. Quyền ngoại chưởng nội, phát lực của quyền pháp thông thường đều là từ ngoài vào trong, mà chưởng pháp lại tấn công trực tiếp vào bên trong. Trước đây còn có một câu nói, thà chịu mười quyền còn hơn ăn một chưởng, chính là nói chưởng kình gây tổn thương trực tiếp cho nội tạng, sát thương gây ra cho cơ thể sẽ nghiêm trọng hơn nhiều. Tuy nhiên nội gia chưởng nhập môn quá khó, cần phải khổ luyện lâu dài. Nếu cậu chỉ muốn học chiêu thức chưởng pháp, ta ở đây có mấy loại chưởng pháp khá ổn, nhập môn cũng tương đối đơn giản, trên đó đều có ghi chú của ta, cậu có thể tự mình luyện theo ghi chú." Vương Minh Uyên nói rồi lấy ra một cuốn sổ tay đưa cho Chu Văn.
Chu Văn mở ra xem, trên đó đều là nội dung của chưởng pháp, hơn nữa đều là chép tay, trong đó có rất nhiều chỗ được ghi chú chi tiết, vừa nhìn liền có thể hiểu rõ ngay.
Nét chữ của Vương Minh Uyên tú lệ mà lại có cốt cách, quả thực là nét chữ đẹp hiếm có, dù Chu Văn không rành về thư pháp, nhưng cũng cảm thấy nét chữ này vô cùng đẹp mắt, khiến người ta nhìn vào thấy dễ chịu.
"Đa tạ thầy, con sẽ xem qua các chiêu thức chưởng pháp này trước, những thứ khác sau này sẽ thỉnh giáo thầy ạ." Chu Văn vốn dĩ đến đây vì chiêu thức chưởng pháp, cuốn sổ tay này đối với cậu mà nói, quả thực là như có được báu vật.
Vương Minh Uyên cũng không nói nhiều nữa, tự mình đi làm nghiên cứu.
Chu Văn cứ thế ở lại trong phòng thí nghiệm, cơ bản mỗi ngày đều phải kéo xích sắt một lần, rõ ràng bên trên treo rất nhiều trứng cộng sinh, thế nhưng lúc cậu kéo lên, những quả trứng cộng sinh đó lại không cánh mà bay, lần nào cũng vậy.
Điều này khiến Chu Văn có chút tò mò, muốn dùng game trên điện thoại đi vào trong Long Tỉnh để tìm hiểu ngọn ngành, nhưng gần đây cậu đều đang nghiên cứu những chưởng pháp mà Vương Minh Uyên đưa cho, nên cũng không cố ý vào game.
Trong cuốn sổ tay tổng cộng thu lục bảy loại chưởng pháp, tuy chiêu thức khác nhau nhưng cơ bản đều đại đồng tiểu dị, chỉ là có vài chỗ tinh diệu được Vương Minh Uyên trích lục ra.
Mỗi loại chưởng pháp trích ra một chiêu, bảy loại chưởng pháp tổng cộng bảy chiêu, bảy chiêu này được Vương Minh Uyên gọi là Thất Tán Chưởng, mỗi một chiêu đều vô cùng xảo diệu, có phong cách hoàn toàn khác biệt.