Vương Phi dạo gần đây tâm trạng vô cùng tệ. Theo kế hoạch ban đầu của cô, sau khi Chu Văn xem xong Vô Ưu bia thì nên phát phấn nỗ lực tu hành mới đúng. Nhưng Chu Văn đúng là có phát phấn thật, nhưng anh lại phát phấn để cày game, chứ không phải tu hành.
"Rõ ràng có thiên phú tốt như vậy, tại sao lại muốn làm một tên trạch nam chìm đắm trong game chứ?" Vương Phi thực sự không hiểu nổi rốt cuộc Chu Văn đang nghĩ gì.
"Xem ra chỉ dựa vào ngoại lực là không ổn, nhất định phải cho cậu ta chút kích thích mới được." Vương Phi suy tính, làm sao mới có thể khích lệ Chu Văn, khiến cậu đứng dậy làm lại từ đầu.
Thế nhưng nghĩ tới nghĩ lui, nhất thời cô cũng không nghĩ ra được biện pháp nào tốt. Vương Phi hiểu rõ đạo làm thầy không thể cưỡng cầu, muốn thay đổi tư tưởng của một học sinh vẫn cần một cơ duyên thích hợp.
Vì thế Vương Phi dự định quan sát thêm một thời gian nữa, đợi đến kỳ thi thống nhất lần thứ nhất của học viện Tịch Dương rồi tính tiếp.
Khi khai giảng được một tháng, sẽ có một kỳ thi thống nhất toàn trường. Kỳ thi này không phân độ tuổi, tất cả học sinh các lớp và các khối đều phải tham gia, đề thi cũng giống hệt nhau, nó quyết định thứ hạng của một học sinh trong học viện.
Vương Phi cảm thấy, nếu để Chu Văn tận mắt chứng kiến thực lực của những học sinh đỉnh cấp thực sự trong học viện, biết đâu cậu sẽ được khích lệ cũng nên.
Cuộc sống của Chu Văn trôi qua bình dị mà phong phú, mỗi ngày đều điên cuồng cày phó bản, cuối cùng là đến Hỏa Thần đài chịu chết, ghi nhớ vài chữ trong Cổ Hoàng kinh.
Hiện giờ Chu Văn chỉ hận Cổ Hoàng kinh quá dài, đi bao nhiêu lần rồi mà cũng mới chỉ ghi nhớ được một phần nhỏ kinh văn, không biết đến bao giờ mới nhớ hết được.
Con linh dương kia thì lười biếng ở lì trong ký túc xá của Chu Văn, suốt ngày đi theo Chu Văn ăn chực uống chực, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn rời đi.
Vốn dĩ Chu Văn ăn uống qua loa gì cũng được, không cần phải cất công chạy tới nhà ăn, nhưng sau khi tên này đến, ngày nào cũng đòi ăn rau củ tươi, Chu Văn đành phải chạy tới nhà ăn tìm cách.
Chu Văn cũng muốn mặc kệ nó, nhưng tên này cứ không được ăn là sẽ bám riết lấy Chu Văn, cũng không có hành động gì quá đáng, chỉ là lượn quanh Chu Văn, lấy đầu húc tới húc lui không cho anh được yên tĩnh, muốn chơi game lại càng không thể, ép Chu Văn đành phải chuẩn bị thức ăn cho nó.
Vốn Chu Văn nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ cứ tiếp diễn như vậy, nhưng sự xuất hiện của A Sinh đã phá vỡ sự bình lặng của Chu Văn.
"Văn thiếu gia, phu nhân bảo tôi đến đón cậu qua một chuyến." A Sinh lúc nào cũng khiêm tốn lễ độ như vậy, cho dù là người có tính khí nóng nảy, cũng rất khó nổi giận với anh ta.
"Lam tỷ tìm tôi có chuyện gì sao?" Chu Văn nhíu mày hỏi, nếu không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, anh không hề muốn tới An gia nữa.
"Phu nhân bảo tôi nhắn với cậu, bà ấy đang đợi cậu ở cửa tiệm trong nội thành, bà ấy có việc riêng muốn nhờ cậu giúp đỡ." A Sinh nói.
"Được rồi." Chu Văn khẽ gật đầu, nếu không phải tới An gia, mà anh cũng không bài xích Âu Dương Lam, thì đi một chuyến cũng chẳng sao.
A Sinh lái xe chở Chu Văn rời khỏi học viện Tịch Dương. Vốn dĩ sau khi học viện khai giảng, trừ khi là kỳ nghỉ, nếu không học sinh không được phép rời khỏi học viện. Thế nhưng người mà A Sinh cần đón hiển nhiên không nằm trong số này.
Binh lính canh cổng, sau khi nhìn thấy tấm thông hành A Sinh đưa ra, liền trực tiếp lựa chọn cho qua.
A Sinh không nói dối, nơi họ tới quả thực không phải An gia. Ban đầu Chu Văn cứ ngỡ Âu Dương Lam sẽ hẹn gặp anh ở nhà hàng, quán cà phê hay những nơi tương tự, hoặc là cửa hàng quần áo, tiệm trang sức.
Thế nhưng khi xe dừng lại, Chu Văn phát hiện nơi họ đến lại là một cửa tiệm kết tinh Thứ Nguyên mang tên "Tây Nguyên".
Chu Văn cảm thấy cái tên cửa tiệm kết tinh Thứ Nguyên này dường như hơi quen, suy nghĩ một chút liền nhớ ra, trong kiện hàng hiệu trưởng gửi tới trước đó, có một tấm danh thiếp, chủ nhân của tấm danh thiếp chính là ông chủ của tiệm kết tinh Tây Nguyên, Tần Tây Nguyên.
Bởi vì khoảng thời gian sau khi nhận được kiện hàng đó, không có chuyện gì liên quan tới nó xảy ra nữa, nên Chu Văn cũng không bận tâm tới tấm danh thiếp đó. Hôm nay nhìn thấy biển hiệu của tiệm kết tinh Tây Nguyên, mới lại nhớ tới tấm danh thiếp kia.
"Không biết dãy số kia là tiện tay viết trên danh thiếp của Tần Tây Nguyên, hay là thực sự có quan hệ gì với Tần Tây Nguyên." Trong đầu Chu Văn thoáng qua vài suy nghĩ.
Bảo anh lấy danh thiếp ra cho Tần Tây Nguyên xem, chuyện đó chắc chắn là không thể rồi. Trước khi làm rõ dãy số trên danh thiếp rốt cuộc có ý nghĩa gì, Chu Văn không hề có ý định đưa nó cho bất cứ ai xem.
"Tiểu Văn, mau qua đây." Sau khi xe dừng hẳn, Âu Dương Lam trong bộ đồ thể thao đứng trên bậc thềm trước cửa tiệm vẫy tay với Chu Văn.
Chu Văn xuống xe đi tới trước mặt Âu Dương Lam, lễ phép hỏi: "Lam tỷ, có chuyện gì có thể giúp tỷ được ạ?"
Âu Dương Lam cười nói: "Tiểu Tĩnh sắp tới sinh nhật rồi, chị muốn tặng con bé một con bạn sinh sủng làm quà, muốn nhờ em tham mưu giúp chị chút."
"Lam tỷ nói đùa rồi, kiến giải của tỷ về bạn sinh sủng chắc chắn hơn em nhiều." Chu Văn nói.
Âu Dương Lam không mấy để tâm, khoác tay Chu Văn đi vào trong tiệm: "Đây là tặng quà sinh nhật, chứ đâu phải chọn trang bị ra chiến trường giết địch, không cầu thực dụng, chỉ cầu đẹp mắt, có thể khiến Tiểu Tĩnh nhà chị vừa nhìn đã ưng ý. Thẩm mỹ của người trẻ các em tương đối gần nhau, cho chị chút ý kiến đi mà."
Chu Văn không ngờ chuyện quan trọng mà Âu Dương Lam nói lại là như vậy, nhưng đã tới rồi thì cũng không tiện quay đầu bỏ đi ngay, hơn nữa bản thân Chu Văn cũng muốn xem thử, tiệm kết tinh Tây Nguyên rốt cuộc là một nơi như thế nào.
Nhân viên trong tiệm dường như đều quen biết Âu Dương Lam, quản lý rất nhanh đã đích thân tới tiếp đón.
"Các anh cứ đi làm việc đi, chúng tôi tự xem một chút là được." Âu Dương Lam mỉm cười nói.
Quản lý và nhân viên đều rất biết điều lui sang một bên, chỉ có A Sinh là giữ một khoảng cách đi theo phía sau Âu Dương Lam và Chu Văn.
Chu Văn thấy hơi kỳ lạ, trong cửa tiệm lớn như vậy, ngoại trừ họ ra thì ngay cả một vị khách cũng không có. Việc kinh doanh ảm đạm thế này, không biết cửa tiệm này duy trì bằng cách nào.
Dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Chu Văn, Âu Dương Lam nói: "Tiệm của Tây Nguyên ở Lạc Dương tuy không phải là lớn nhất, nhưng lại là cửa tiệm có nhiều tinh phẩm nhất, thường sẽ có vài món đồ nhỏ đầy bất ngờ. Cha chị và ông chủ ở đây là bạn chí cốt chơi với nhau từ nhỏ, hồi nhỏ ông thường đưa chị đến đây. Trước khi chị thăng cấp lên Sử Thi, rất nhiều bạn sinh sủng đều được mua ở đây, cũng có rất nhiều là do Tần thúc thúc tặng. Tiệm Tây Nguyên lúc đó còn chưa lớn như bây giờ, mỗi lần cha đưa chị đến đây, Tần thúc thúc đều đóng cửa tiệm, treo biển tạm nghỉ, dẫn cha chị đi xem những tác phẩm đắc ý nhất mới nhất của ông."
Nói tới đây, Chu Văn đại khái đã hiểu ý của Âu Dương Lam. Hóa ra không phải việc kinh doanh ở đây không tốt, mà là vì Âu Dương Lam tới, nên tiệm Tây Nguyên mới tạm thời đóng cửa, chỉ mở cửa vì một mình cô.
"Tuy nhiên kể từ khi cha rời khỏi Lạc Dương, đã rất lâu rồi chị không tới đây nữa." Âu Dương Lam vừa nói vừa đi tới trước một dãy tủ lưu trữ, thuần thục nhập một dãy mật mã, mở một trong số các tủ lưu trữ, lấy từ bên trong ra một chùm chìa khóa.
Chu Văn không nhìn Âu Dương Lam nhập mật mã, nhưng có khả năng là chịu ảnh hưởng của con Đế Thính trên tai, thính giác của anh đã mạnh hơn trước rất nhiều, nghe thấy tiếng bấm phím khi Âu Dương Lam nhập mật mã, liền biết cô đã nhập tổng cộng bao nhiêu chữ số.
"Mật mã mười chữ số?" Chu Văn thoáng ngẩn người, theo bản năng nhìn về phía dãy tủ lưu trữ kia, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ dãy số trên tấm danh thiếp, là mật mã tủ lưu trữ ở đây?"