Cấm thành bên trong vô cùng đặc sắc, khắp nơi đều là thú đồng và chim đồng, nhỏ thì như thỏ, chuột, chim sẻ, lớn thì như hổ, sói, công, đâu đâu cũng thấy các loại thanh đồng thú.
Thanh đồng thú ở nơi này đa phần chỉ ở cấp Phàm Thai, mà nhiệm vụ bài tập lại yêu cầu họ giết mười con thanh đồng thú cấp Truyền Kỳ, nghe có vẻ rất đơn giản.
Thế nhưng, nếu không có bạn sinh sủng bảo vệ, lao vào giữa bầy thanh đồng thú sẽ vô cùng nguy hiểm.
Học sinh cấp Phàm Thai bình thường không có bạn sinh sủng để dùng thì thôi đành chịu, nhưng Lý Huyền và Chu Văn dù có bạn sinh sủng cũng không được dùng, cảm giác vô cùng khó chịu.
"Nhiều thanh đồng thú như vậy, rốt cuộc loại nào mới là cấp Truyền Kỳ?" Chu Văn nhìn ngắm các sinh vật bằng đồng trong thành, nhất thời không tài nào phân biệt nổi.
"Thanh đồng thú cấp Truyền Kỳ trong Cấm thành chỉ có một loại, gọi là Thanh Đồng Thụy Thú, ở đây chắc chắn không có đâu, phải đi sâu vào trong mới có khả năng gặp được." Lý Huyền dừng lại một chút, chỉ vào mấy con thanh đồng thú cấp Phàm Thai nói: "Mấy tên đó, tốt nhất đừng đụng vào chúng, chúng ta cứ trực tiếp lao vào tìm Thanh Đồng Thụy Thú là được."
"Tại sao?" Chu Văn nghi hoặc hỏi.
"Số lượng thanh đồng thú cấp Phàm Thai này quá nhiều, dù bây giờ chúng ta có giết sạch thì chẳng bao lâu sau, một đợt khác lại tràn ra từ khe nứt không gian, giết thế nào cũng không hết. Hơn nữa tỉ lệ rơi đồ của chúng rất thấp, giết nhiều hơn nữa cũng chẳng ra món gì có ích, không cần thiết phải lãng phí thời gian vào chúng." Lý Huyền vừa nói vừa lao vào trong Cấm thành.
Nói cũng lạ, đám thanh đồng thú và chim chóc trong Cấm thành vốn đều đứng yên bất động, tựa như tượng điêu khắc, nhưng hễ Lý Huyền lại gần chúng, những con thanh đồng thú ở gần đó liền sống dậy, từng con một hung hãn lao về phía Lý Huyền và Chu Văn.
Hai người Chu Văn cố gắng né tránh sự tấn công của chúng, một khi đã chạy thoát khỏi phạm vi nhất định, những con thanh đồng thú đó liền không đuổi theo nữa, mà tự động quay về chỗ cũ, hoặc ngồi hoặc đứng, như thể lại biến thành tượng điêu khắc vậy.
Mãi cho đến một ngã tư trong thành, Lý Huyền mới chỉ vào bức tượng một con thanh đồng cự thú nói: "Đó chính là Thanh Đồng Thụy Thú."
Chu Văn nhìn kỹ, thấy bức tượng đó hình dáng tựa hổ tựa sư tử, trên người còn mọc vảy, đuôi lại giống rắn, trên đỉnh đầu còn mọc một cặp sừng, trông vô cùng kỳ quái.
"Rống!" Hai người còn cách Thanh Đồng Thụy Thú khoảng năm mươi mét, con thú ấy bỗng chốc sống dậy, phát ra một tiếng gầm thét, rồi nhảy xuống khỏi đài đồng, như một cơn lốc màu xanh lao về phía Chu Văn và Lý Huyền.
Hai người vội vàng né tránh, Thanh Đồng Thụy Thú vồ hụt, vuốt của nó trực tiếp cào trên đá dưới đất ra mấy vết rãnh sâu, cứ như thể có người dùng rìu sắc bén bổ vào vậy.
"Đây là cái cậu gọi là bình thường?" Chu Văn chỉ cần nhìn tốc độ và sức mạnh của nó là biết ngay tên này tuyệt đối không tầm thường, trong cấp Truyền Kỳ chắc chắn thuộc hàng đỉnh cấp.
Trong trường hợp không thể sử dụng bạn sinh sủng, sức mạnh và tốc độ của Chu Văn e là cũng không bì kịp nó.
Lý Huyền tung một cú đấm vào người Thanh Đồng Thụy Thú, kết quả nắm đấm bị chấn đến tê dại, vậy mà chẳng thể làm con Thanh Đồng Thụy Thú bị thương mảy may.
"Đùa à, sao có thể như vậy? Trong tài liệu rõ ràng ghi là thuộc tính của Thanh Đồng Thụy Thú rất bình thường, cũng chỉ ngang ngửa Kim Cương Lực Sĩ phổ thông, chỉ là khó giết hơn một chút thôi mà." Lý Huyền cũng vô cùng uất ức.
Trong lúc hai người đang quần thảo với Thanh Đồng Thụy Thú, những con thanh đồng thú bình thường xung quanh cũng lao cả lên, gây cho họ không ít phiền phức.
Chu Văn sử dụng Khôi Tẫn Chưởng, kết quả đối với Thanh Đồng Thụy Thú cũng chẳng có tác dụng gì, khả năng chịu đòn của Thanh Đồng Thụy Thú dường như không kém hơn Kim Cương Lực Sĩ phổ thông là bao.
Thế nhưng tốc độ của nó lại nhanh hơn Kim Cương Lực Sĩ nhiều, cũng thuộc hàng ngũ đỉnh cao, cực kỳ khó đối phó.
Sau khi Chu Văn sử dụng Trảm Tinh Đao Khí, mới để lại được một vết rãnh sâu trên người Thanh Đồng Thụy Thú, nhưng vết thương như vậy căn bản không đủ để giết chết nó, trừ khi Chu Văn có thể tung thêm hai ba nhát Trảm Tinh Đao Khí nữa.
Thế nhưng, một đòn toàn lực Trảm Tinh Đao Khí đã rút cạn nguyên khí của cậu rồi, làm sao còn có thể tung ra được nữa.
Lý Huyền và Chu Văn đành phải rút lui khỏi Cấm thành, coi như tay trắng trở về.
"May mà người đến là hai đứa mình, nếu là mấy học sinh cấp Phàm Thai kia thì không chết ở trong đó mới là lạ, nhiệm vụ bài tập mà Vương Phi đạo sư giao có phải hơi quá đáng không? Hơn nữa tại sao tài liệu đưa cho lại không đáng tin thế này?" Lý Huyền nhìn bộ quần áo rách tơi tả của mình, có chút uất ức nói.
"Ai mà biết được, nhưng thế này cũng tốt, đợi tớ về suy nghĩ kỹ lại, lập ra một bản chiến lược chém giết Thanh Đồng Thụy Thú, đến lúc đó chắc chắn sẽ có không ít học sinh muốn mua." Chu Văn lại rất lạc quan, bởi vì trước khi vào thành, cậu đã phát hiện ra biểu tượng bàn tay nhỏ, đã tải được Cấm thành vào trong điện thoại rồi.
Chu Văn không tin Thanh Đồng Thụy Thú không có điểm yếu, chỉ cần cậu nghiên cứu thêm một thời gian, chắc chắn có thể tìm ra phương pháp đơn giản để tiêu diệt Thanh Đồng Thụy Thú, nếu viết thành chiến lược, biết đâu còn kiếm được một khoản.
Lý Huyền cũng không còn cách nào khác, đành nghe theo Chu Văn, quay về rồi tính sau.
Trở về ký túc xá của mình, Chu Văn mở phó bản Cấm thành ra, bắt đầu quá trình cày quái lặp đi lặp lại.
Từ cách di chuyển sau khi vào thành, làm sao để tránh kinh động đến thanh đồng thú nhiều nhất có thể, cho đến cách chém giết Thanh Đồng Thụy Thú, Chu Văn đều đang không ngừng thử nghiệm.
Lời Lý Huyền nói quả nhiên không sai, Thanh Đồng Thụy Thú mạnh hơn những gì ghi trong tài liệu rất nhiều, dù là học sinh cấp Truyền Kỳ, muốn một chọi một mà không sử dụng bạn sinh sủng để giết được nó cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
Trước kia những học sinh đặc tuyển đó đều cần bốn người hợp sức mới giết được thanh đồng thú, bây giờ bắt lớp của Chu Văn và Lý Huyền, đa phần là học sinh cấp Phàm Thai đi giết thanh đồng thú, đơn giản chính là nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Lúc mới bắt đầu, Chu Văn cũng phải nhờ đến sự giúp đỡ của Đễ Thính và Ba Tiêu Tiên mới thuận lợi giết được một con Thanh Đồng Thụy Thú.
Về sau nghiên cứu dần dần, cuối cùng mới có thể một mình độc lập giết chết Thanh Đồng Thụy Thú, nhưng Chu Văn làm được lại không có nghĩa là các học sinh khác làm được.
Dù Chu Văn có viết chiến lược ra, đám học sinh mà thuộc tính vẫn còn dừng ở cấp Phàm Thai, lại không có nguyên khí kỹ mạnh mẽ kia, căn bản không thể sử dụng phương pháp và chiến lược của cậu.
"Chẳng lẽ thật sự không còn cách nào khác sao?" Chu Văn vừa tiếp tục chém giết Thanh Đồng Thụy Thú, vừa nghiên cứu, hy vọng có thể tìm ra phương pháp giúp các học sinh cấp Phàm Thai cũng có thể chém giết Thanh Đồng Thụy Thú.
Lúc này, Vương Phi lại đang mang vẻ mặt đắc ý, bà ta quả thật đã ban bố nhiệm vụ bài tập giết Thanh Đồng Thụy Thú, nhưng khi ban bố nhiệm vụ lại giở chút thủ đoạn.
Ngoại trừ Chu Văn và Lý Huyền ra, các học sinh khác nhận được đều là nhiệm vụ chém giết thanh đồng thú cấp Phàm Thai, chỉ có hai người họ là nhận được nhiệm vụ chém giết thanh đồng thú cấp Truyền Kỳ.
"Không cho hai thằng nhóc đó nếm chút khổ sở, chúng nó còn tưởng mình giỏi giang lắm." Vương Phi rất chắc chắn Chu Văn và Lý Huyền không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiệm vụ bài tập này, năm nay vốn là chuẩn bị cho những học sinh đặc tuyển cấp Truyền Kỳ đó, vẫn chưa chính thức ban bố, ngay cả đám học sinh đặc tuyển kia cũng cần ba bốn người hợp sức mới có cơ hội giết chết Thanh Đồng Thụy Thú.
Bây giờ trong lớp của họ tổng cộng chỉ có hai cấp Truyền Kỳ là Lý Huyền và Chu Văn, dù chúng muốn tìm các học sinh khác lập đội giúp đỡ cũng là chuyện không thể.
Nghĩ đến cảnh Chu Văn không hoàn thành được nhiệm vụ, mặt mày lem luốc xuất hiện trước mặt mình, Vương Phi liền vô cùng mong chờ khoảnh khắc đó đến.