Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 18031 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1490
Kim Kỳ Lân

❊ ❊ ❊

Chu Văn nhớ rất rõ, lúc trước khi bị cự hùng mang lên đây, cậu đã thử qua rồi, căn bản không nhấc nổi hồ lô, huống chi là cái cối xay ở phía dưới.

Vốn dĩ cậu chỉ muốn thử xem liệu có thể nhấc được cái hồ lô đã được đút cho nhiều đan dược kia hay không, ai ngờ lại nhấc bổng cả cái cối xay lên một cách dễ dàng.

"Chẳng lẽ là do đã ăn viên kim đan kia sao?" Chu Văn suy nghĩ hồi lâu, dường như chỉ có mỗi khả năng này, nếu không thì cối xay và hồ lô không thể nào tự nhiên nhẹ bẫng đi được.

Viên kim đan kia khiến Chu Văn biến thành đá, sau khi khôi phục một cách khó hiểu, dường như cậu đã có thể nhấc được cối xay và hồ lô rồi.

Chu Văn cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy, bởi vì tiếng nổ kinh khủng bên ngoài đã áp sát đến cổng lớn.

May mà lúc Lưu Vân đi ra ngoài đã đóng cổng lại, nếu không thì bây giờ hai đầu sinh vật thứ nguyên khủng bố kia, e rằng đã xông vào rồi.

Chu Văn vẫn luôn chú ý đến tình hình bên ngoài, vào khoảnh khắc hai đầu sinh vật khủng bố kia lao lên, Tỉnh Đạo Tiên đã kéo Lưu Vân lao xuống dưới, thời cơ nắm bắt vô cùng chuẩn xác.

Hai đầu sinh vật khủng bố lao đến trước cửa, hai người họ lại lao xuống dưới.

Cự hùng gầm lên một tiếng, xoay người đuổi theo xuống dưới.

Chu Văn nhìn thấy cảnh này, liền biết những lo lắng trước đó của mình vẫn là chính xác.

Trí thông minh của đầu cự hùng kia tuyệt đối không phải dạng vừa, Chu Văn trước đó chính là bị nó lừa thành tượng đá, bảo rằng nó sẽ trơ mắt nhìn họ trốn thoát, Chu Văn không hề tin.

Bây giờ quả nhiên như Chu Văn suy đoán, cự hùng trực tiếp đuổi theo xuống dưới.

Đáng tiếc là sinh vật thứ nguyên giống như Kim Kỳ Lân kia lại không đuổi theo cùng, ánh mắt nó dò xét cổng lớn Lão Quân Đài, đi qua đi lại vài vòng.

Chu Văn thầm nghĩ: "Dù sao đây cũng là cổng lớn của Lão Quân Đài, đầu cự hùng kia là tồn tại vô cùng khủng bố, có thể đập nát cổng lớn còn chấp nhận được, không thể nào cứ tùy tiện xuất hiện một đầu sinh vật thứ nguyên là có thể đập nát cổng được chứ?"

Ầm!

Khi Chu Văn đang suy tư, đầu Kim Kỳ Lân kia liền mãnh liệt lao tới, lợi trảo hung hăng vỗ vào cổng lớn, khiến cổng lớn rung lên ầm ầm, thanh thế vô cùng dọa người.

Trên thân Kim Kỳ Lân kim quang tỏa ra, kim thể trong kim quang tựa như lưu ly tinh khiết trong suốt, dường như có thần lực nào đó gia trì, hết lần này tới lần khác vỗ vào cổng lớn.

Ban đầu Chu Văn thật sự có chút hoảng, nhưng sau vài lần vỗ, cậu phát hiện sức mạnh của Kim Kỳ Lân tuy cuồng bạo vô cùng, Chu Văn hoàn toàn không phải đối thủ, nhưng nó lại không thể đập nứt cổng lớn giống như đầu cự hùng kia.

Kim Kỳ Lân điên cuồng vỗ một hồi lâu, cũng không thể khiến cổng lớn hư hại mảy may, cuối cùng đành phải dừng lại.

"Quả nhiên, tồn tại như cự hùng tuyệt đối không thể tùy tiện xuất hiện được." Chu Văn thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ước chừng Kim Kỳ Lân rất có thể là tồn tại cấp Địa Ngục, Chu Văn so với nó quả thực kém hơn không ít, nếu nó xông vào, e rằng Chu Văn rất khó đối kháng với nó, chỉ có thể nghĩ cách trốn thoát.

Bây giờ Kim Kỳ Lân không vào được, lựa chọn của Chu Văn liền nhiều hơn chút, tốt nhất là đợi sau khi nó đi rồi, hãy nghĩ cách rời khỏi Lão Quân Đài.

Chu Văn hiện tại có chút lo lắng, liệu mình có thể thuận lợi đi xuống ba mươi ba bậc thang kia không.

Trước đó là cự hùng mang cậu lên, giờ muốn đi xuống, e là không dễ dàng như vậy.

Lúc Chu Văn đang suy tư, bỗng nhiên phát hiện đầu Kim Kỳ Lân kia lại có động tĩnh khác thường, chỉ thấy nó đi đến trước cổng lớn, lần này nó không oanh kích cổng lớn, mà là nâng móng trước lên, dùng một cái móng vuốt lóe kim mang gõ lên cổng.

"Hỏng rồi!" Chu Văn nghe thấy tiết tấu Kim Kỳ Lân gõ cổng, lập tức biến sắc.

Tiết tấu kia giống hệt với tiết tấu gõ cửa của Tỉnh Đạo Tiên lúc trước, rõ ràng chính là phương pháp mở cổng lớn Lão Quân Đài.

"Mẹ kiếp, tên này lại biết dùng phương pháp này để mở cửa, trí thông minh của nó rốt cuộc cao đến mức nào?" Chu Văn kinh ngạc trong lòng, mà cổng lớn kia đã chậm rãi mở ra.

Cái gương mặt tựa hổ mà không phải hổ, tựa sư mà không phải sư, hung ác đến cực điểm lập tức xuất hiện trong mắt Chu Văn, lúc nãy là dùng tai nghe, bây giờ tận mắt nhìn thấy, cảm giác vẫn có chút khác biệt, ánh mắt hung tàn kia, khí thế bá đạo kia, có một loại cao quý của kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.

Loại cao quý đó không phải vì nó hoa mỹ, mà là vì sức mạnh vô song kia.

Chu Văn tay cầm Lục Tiên Kiếm, bộ giáp Tù Long đã mặc trên người, đồng thời vận chuyển Cổ Hoàng Kinh cấp Thiên Tai.

Mặc dù lĩnh vực Thiên Tai của Cổ Hoàng Kinh không thể sát sinh, chỉ có thể trị liệu sinh linh, nhưng Cổ Hoàng Kinh cấp Thiên Tai lại có thể khiến các hạng tố chất của Chu Văn nâng cao đáng kể, có thể so sánh với sinh vật cấp Thiên Tai thực thụ.

Chu Văn không có ý định rút lui, cầm kiếm nhìn chằm chằm Kim Kỳ Lân.

Lão Quân Đài chỉ rộng bằng chừng này, trốn thì chắc chắn không có chỗ trốn, chỉ có thể dụ đầu Kim Kỳ Lân kia vào trước, nếu có thể trảm sát nó thì tốt nhất.

Nếu không thể trảm sát, vậy thì tìm cơ hội xông xuống khỏi Lão Quân Đài.

Sau khi Kim Kỳ Lân mở được cổng lớn, không lập tức phát động tấn công Chu Văn, mà chậm rãi đi vào trong cổng, cứ đứng đó nhìn chằm chằm Chu Văn.

Chu Văn còn tưởng nó muốn súc thế phát động tấn công, ai ngờ tên đó vẫy đuôi một cái, thế mà đóng cổng lại rồi.

Tâm Chu Văn chùng xuống, hành động này lại một lần nữa chứng minh, trí thông minh của tên này cực kỳ cao, hơn nữa còn là loại cực kỳ hiểm độc.

Cổng lớn bị đóng, nơi này chính là một không gian độc lập, dù là không gian thuấn di của Chu Văn cũng không ra ngoài được, trừ khi cậu mở cổng lớn trước.

Mặc dù Chu Văn đã ghi nhớ phương pháp mở cửa của Tỉnh Đạo Tiên, nhưng mở cửa là cần có thời gian, trước mặt một sinh vật khủng bố như thế này, muốn mở cửa ra tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

Sau khi Kim Kỳ Lân đóng cổng lại, vẫn không lập tức tấn công Chu Văn, nó lắc người một cái, kim quang trên thân tỏa ra, hào quang màu vàng trong nháy mắt bao trùm toàn bộ sân viện.

Chu Văn ngưng tụ sức mạnh chống lại kim quang kia, nhưng kim quang chạm vào Tiểu Chu Thiên Sát Trận của Chu Văn, cũng không gây ra tổn thương, thế nhưng kim quang bị Tiểu Chu Thiên Sát Trận vặn vẹo, hình thành hào quang màu vàng bên ngoài cơ thể Chu Văn, không thể trực tiếp chiếu lên người cậu được.

Chu Văn biết kim quang này hẳn là lĩnh vực của Kim Kỳ Lân, chỉ là không biết loại lĩnh vực này có công dụng gì, nhìn qua không giống lĩnh vực có tính công kích.

Càng là loại lĩnh vực này, Chu Văn lại càng không dám lơ là.

Lĩnh vực loại công kích, có thể nhìn một cái là biết lĩnh vực có sức mạnh như thế nào, nhưng loại lĩnh vực này, ngươi căn bản không biết nó có công dụng gì, biết đâu chừng ở đâu đó lại bị lật thuyền trong mương.

Thái Thượng Khai Thiên Kinh và Di Thính đều đã vào vị trí, đề phòng bị ảnh hưởng bởi loại sức mạnh không tên nào đó.

Kim Kỳ Lân trong kim quang từng bước đi tới, ánh mắt dường như ngưng tụ thành thực chất, hung ác mà bá đạo, nếu đổi lại là một người có tâm lý yếu hơn một chút, e rằng về mặt tâm lý đã rơi vào thế yếu rồi.

Trong tình huống như vậy, Kim Kỳ Lân vẫn không lựa chọn lao lên, mà là từng bước áp sát, muốn dồn Chu Văn vào đường cùng, khiến cậu hoàn toàn không có khả năng trốn tránh.

"Tên này thực sự quá mức hiểm độc đáng sợ!" Chu Văn cũng là lần đầu gặp sinh vật thứ nguyên như thế này, biết mình không thể lùi, nếu không tình hình sẽ ngày càng tệ hơn.

Tâm niệm khẽ động, bàn tay nắm chuôi kiếm của Chu Văn đột nhiên phát lực, rút Lục Tiên Kiếm ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1438
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.