Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 17952 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1408
Thực sự không có chuyện gì

❊ ❊ ❊

Sau khi Thiên Y được Woods mang về nhà Kappe, rất nhanh đã tiến hành thí nghiệm. Sau khi sử dụng sủng vật cộng sinh may mắn để gia trì, tỷ lệ né tránh quả nhiên đã được cải thiện, nhưng khoảng cách tới né tránh trăm phần trăm vẫn còn xa.

Tuy nhiên đã có thể xác định, thuộc tính may mắn thực sự có tác dụng gia trì cho tỷ lệ né tránh của Thiên Y, An Sinh không hề nói dối.

Nhưng vì sủng vật cộng sinh may mắn vốn dĩ khá ít, người bình thường sau khi có được trứng cộng sinh may mắn cũng sẽ trực tiếp ấp ra, cho nên nhà Kappe cũng không có trứng cộng sinh may mắn để dùng cho một người, chỉ đành phải ra thị trường mua.

Thế nhưng khi họ muốn mua trứng cộng sinh may mắn mới phát hiện ra, trên thị trường gần như không thể mua được trứng cộng sinh có thuộc tính và kỹ năng may mắn nữa. Chỉ còn vài quả trứng cộng sinh may mắn được rao bán, dù chỉ là hàng cấp Truyền Kỳ hay cấp Sử Thi, đều bị hét giá trên trời.

"Đáng chết, chắc chắn là lũ khốn kiếp nhà An gia đang giở trò." Woods hậm hực mắng.

"Điểm này chúng ta sớm nên nghĩ tới. Đã Thiên Y có nhu cầu như vậy, Chu Văn chắc chắn sớm đã càn quét một lượt trứng cộng sinh may mắn trên thị trường rồi, giờ giá của sủng vật cộng sinh may mắn bị thổi lên cũng là điều bình thường." Gia chủ nhà Kappe suy nghĩ một chút rồi nói: "Nhưng chỉ cần có thể gom đủ trang bị may mắn, để Thiên Y đạt tới né tránh trăm phần trăm, thì tất cả đều đáng giá. Đi nói chuyện với An gia xem có thể mua sủng vật cộng sinh may mắn từ chỗ họ hay không, sủng vật cộng sinh may mắn ở những nơi khác cũng phải cố gắng mua về, ước chừng An gia sẽ không bán toàn bộ sủng vật cộng sinh may mắn cho chúng ta đâu."

Sự đã tới nước này, gia chủ nhà Kappe chỉ có thể tiếp tục, nếu không thì Thiên Y tốn bao tiền lớn mua về cũng chẳng có tác dụng gì, thậm chí có thể nói là đồ bỏ đi.

Khả năng phòng ngự của Thiên Y kém xa so với giáp trụ cùng cấp, hiệu quả né tránh lại không phải trăm phần trăm, mặc nó vào chẳng biết lúc nào sẽ trúng chiêu, ai dám lấy mạng mình ra để thử nghiệm chỉ số may mắn của bản thân chứ, chẳng khác nào vô dụng.

Hiện tại họ vẫn tin rằng, Thiên Y có thể đạt tới né tránh trăm phần trăm, dù sao thì Chu Văn chính là dựa vào Thiên Y mới xông ải thành công, cái này chắc sẽ không sai.

Điều họ nghĩ đúng là không sai, chỉ tiếc họ không biết, gia trì của trang bị may mắn thông thường chỉ có thể khiến tỷ lệ né tránh trở nên rất cao, chứ không thể đạt tới trăm phần trăm thực sự, bắt buộc phải có Vô Địch Hạnh Vận Tinh của Vương Lộc mới có thể đạt tới né tránh trăm phần trăm thực sự.

Nhà Kappe lại liên lạc với An Sinh, đề xuất ý nguyện muốn mua sủng vật cộng sinh may mắn, kết quả cái giá An Sinh đưa ra lại khiến họ gần như muốn chửi thề.

"An phó quan, Thiên Y là mua từ chỗ các ông, sủng vật cộng sinh may mắn nên được tính là trang bị đi kèm, ông đòi cái giá cao như vậy, không quá thỏa đáng đâu nhỉ? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, sau này còn ai dám làm ăn với An gia nữa?" Wood phụ trách chuyện này cố nén cơn giận nói.

Woods vì sai lầm lần trước nên đã bị nhà Kappe tạm thời bỏ xó, lần này việc mua sủng vật cộng sinh may mắn được toàn quyền giao cho Wood xử lý.

"Chúng tôi đều nghiêm túc thực hiện giao dịch theo hợp đồng, không làm chuyện gì thẹn với lương tâm, không có gì là không thể để người khác biết. Hơn nữa đồ tốt như Thiên Y, không biết có bao nhiêu người tranh nhau muốn có, các người chắc cũng không đến mức lương tâm bị chó ăn mà bôi đen nó đâu nhỉ?" An Sinh cười nói.

Wood đầu tiên là sững sờ, sau đó liền hiểu ý của An Sinh, lập tức bị nghẹn lời không nói được câu nào.

Ý của An Sinh rất rõ ràng, hiện tại Thiên Y đang nằm trong tay nhà Kappe bọn họ, nếu họ chọc thủng chuyện Thiên Y có vấn đề ra ngoài, thì giá trị của Thiên Y sẽ bị sụt giảm nghiêm trọng, lại còn khiến người khác biết được nhược điểm của Thiên Y, người chịu thiệt vẫn là nhà Kappe bọn họ.

Nếu nhà Kappe không nói ra ngoài, người khác vẫn sẽ còn chút kiêng dè với Thiên Y, có lẽ sau này vẫn còn cơ hội bán lại.

Wood đành phải cố nén cơn giận để giao thiệp với An Sinh, bởi vì sủng vật cộng sinh may mắn có thể mua được trên thị trường thực sự quá ít, trong lòng dù có tức giận đến đâu cũng chỉ đành phải mua từ An gia, nếu không thì Thiên Y chỉ có thể là một món trang bị cấp Khủng Bố có hiệu quả đặc biệt bình thường mà thôi.

"Thiên Y bán cho nhà Kappe rồi à?" Khi Chu Văn đang cày phó bản, Vương Lộc gọi điện thoại tới.

"Trứng cộng sinh bán được rồi sao? Giá cả thế nào?" Chu Văn lập tức biết ngay, chắc chắn là nhà Kappe đã mua trứng cộng sinh may mắn từ chỗ Vương Lộc.

"Cũng chỉ gấp vài chục lần giá thu mua vào thôi." Vương Lộc trả lời rất nhẹ nhàng. Trước đó sau khi biết chuyện Chu Văn muốn bán Thiên Y, cô ấy đã bắt đầu càn quét trứng cộng sinh may mắn trên thị trường, phần lớn trứng cộng sinh may mắn đều nằm trong tay cô.

"Cô kiếm được nhiều như vậy, món nợ tôi nợ cô trước đó, chắc có thể xóa bỏ hết rồi nhỉ?" Chu Văn cười nói.

"Chuyện nào ra chuyện đó, hơn nữa đây cũng là tôi tự mình dựa vào bản lĩnh mà kiếm được, sao lại tính là anh trả nợ?" Vương Lộc bĩu môi nói.

"Cô kiếm được nhiều như thế rồi mà vẫn tham lam vậy sao?" Chu Văn bất lực.

"Anh đã thành hạng nhất trên bảng xếp hạng rồi, chẳng phải vẫn đang nỗ lực thăng cấp sao?" Vương Lộc ngừng một chút, chuyển đề tài hỏi: "Tiểu Thiền thế nào rồi?"

"Vẫn đang ở trên mặt trăng, cô yên tâm đi, hai ngày trước tôi vừa tới thăm con bé, đang đi theo Thái Âm Nương Nương học tập đấy. Thái Âm Nương Nương chính là sự tồn tại lợi hại, Tiểu Thiền đi theo bà ấy học tập, sau này mười phần chín là cũng có thể trở thành nhân vật lợi hại." Chu Văn trước đó quả thật đã tới thăm Vương Thiền, nhưng tình hình của Vương Thiền không lạc quan như anh nói.

Dưới tay Thái Âm Nương Nương, Vương Thiền đã phải chịu không ít khổ sở, khóc lóc đòi đi theo Chu Văn về, Chu Văn vất vả lắm mới để con bé tiếp tục ở lại đó.

"Vậy thì tốt, tôi cũng chẳng xa xỉ mong con bé trở thành nhân vật lợi hại gì, chỉ cần sau này con bé không bị vận rủi quấy nhiễu nữa, có thể vui vẻ sống là đủ rồi." Vương Lộc cũng biết Vương Thiền chắc chắn sẽ không quá nhẹ nhàng, trên thế giới này vốn dĩ chẳng có chuyện gì dễ dàng mà thành công được.

Có thể đi theo cường giả cấp bậc như Thái Âm Nương Nương, quả thực là cơ duyên của Vương Thiền, nếu sau này Vương Thiền có thể kiểm soát năng lực của mình, bất luận là đối với bản thân Vương Thiền hay là toàn bộ Vương gia mà nói, đều là chuyện cực kỳ tốt.

"Đúng rồi, món nợ anh nợ tôi rốt cuộc khi nào mới trả? Đừng mỗi lần đều chỉ nói bằng miệng được không?" Vương Lộc nói.

"Cô ăn tối chưa?" Chu Văn suy nghĩ một chút rồi hỏi.

"Chưa, sao, anh muốn mời tôi ăn tối à? Bây giờ anh vẫn đang ở Lạc Dương, chắc là không kịp đâu nhỉ." Vương Lộc đang nói, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa truyền đến từ bên ngoài.

"Chẳng phải đã nói, cơm tối không cần tới gọi tôi sao?" Vương Lộc có chút nghi hoặc nói.

Bên ngoài cửa không trả lời, vẫn gõ cửa thêm hai cái nữa.

"Tôi đã nói rồi, hôm nay không cần..." Vương Lộc vừa nói vừa mở cửa, lời còn chưa nói xong đã sững sờ, đứng ngoài cửa vậy mà lại là Chu Văn.

"Mời cô ăn tối chắc vẫn còn kịp nhỉ?" Chu Văn cười hỏi.

Sau khi thăng cấp lên cấp Khủng Bố, trong tình trạng mở Khởi Thất Cách Giả, độ chính xác khi truyền tống của Kỳ Điểm Vũ Trụ đã cao hơn rất nhiều, truyền tống thông thường, nhiều nhất cũng chỉ sai lệch tầm hai ba mươi dặm, lần này vận khí của Chu Văn không tệ, cách nhà Vương Lộc chỉ vài dặm, sử dụng Thuấn Di rất nhanh đã tới nơi.

"Cái đó phải xem anh mời tôi ăn gì đã, tôi rất kén chọn đấy." Vương Lộc cười nói.

"Tôi đích thân xuống bếp, chắc cũng tạm chấp nhận được nhỉ." Chu Văn vừa nói vừa lấy dụng cụ và nguyên liệu của mình từ trong Hỗn Độn Châu ra.

Trong sân dựng lên bếp lò, rất nhanh đã làm ra mấy món ăn, còn lấy cả rượu thanh tửu An Sinh chuẩn bị cho mình ra, bày biện bàn ăn cũng vô cùng đẹp mắt.

Thấy Vương Lộc đi tới, Chu Văn vội vàng đi qua, kéo ghế ra giúp Vương Lộc.

Vương Lộc ngồi xuống, nhìn rượu và thức ăn trên bàn do Chu Văn cẩn thận chuẩn bị, bĩu môi nói: "Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?"

"Làm gì có chuyện gì, đây chẳng phải là mời cô ăn cơm thôi sao." Chu Văn nói.

"Anh bây giờ không nói, thì hôm nay đừng nói nữa, tôi không thích lúc ăn cơm lại nghe mấy chuyện linh tinh lộn xộn." Vương Lộc lườm anh một cái.

"Khụ khụ, thực ra thực sự không có việc gì lớn, chỉ là dạo này vận khí không tốt lắm, lúc chơi game cứ toàn hợp thành thất bại, muốn dính chút vận may của cô thôi." Chu Văn hắng giọng nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1346
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.