Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 17952 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1481
Gấu khổng lồ kỳ lạ

❊ ❊ ❊

Giếng Thánh Tuyền hình như từng bị khô cạn trước đây, sau khi Cung Minh Đạo hóa thành lĩnh vực thứ nguyên, giếng Thánh Tuyền mới lại trào ra nước suối.

Sau khi nước suối trào lại, từng có người thử uống nước của giếng Thánh Tuyền, kết quả là không có hiệu quả đặc biệt gì cả, đừng nói đến chuyện phi thăng thành tiên, ngay cả hiệu quả trị liệu cũng không có.

Khi Chu Văn còn đang suy nghĩ, gấu khổng lồ đã xách thùng nước ra, bên trong đầy ắp một thùng nước.

Nếu là trước kia, nước múc lên sợ là sẽ không quá trong trẻo, thế nhưng hiện tại, nước trong cả thùng kia trông còn sạch sẽ và trong suốt hơn cả nước tinh khiết, thậm chí có thể ngửi thấy cả vị ngọt của nước suối.

"Môi trường sinh thái của Trái Đất hiện nay tốt hơn trước kia không biết bao nhiêu lần, nói đi nói lại thì đây có tính là một loại tự phục hồi của Trái Đất hay không nhỉ?" Chu Văn không khỏi thầm suy nghĩ.

Gấu khổng lồ đặt thùng nước vào giữa Chu Văn và gấu con, gấu con kia trực tiếp cúi đầu liếm nước trong thùng.

Chu Văn thấy vậy đành phải ghé đầu lại gần, nếu không để gấu khổng lồ nhìn ra sơ hở thì những nhẫn nhịn trước đó đều uổng phí cả.

Bây giờ Chu Văn thực ra không có hứng thú quá lớn với việc giết chết con gấu khổng lồ này, Cung Minh Đạo thay đổi lớn như vậy, hiện tại Chu Văn chỉ muốn biết, Lão Quân Đài có thay đổi gì hay không.

Trước kia Lão Quân Đài từ dưới lên trên, tổng cộng có ba mươi ba bậc, ngụ ý Thái Thượng Lão Quân phi thăng ba mươi ba tầng trời, cũng không biết Lão Quân Đài hiện tại đã biến thành bộ dạng gì rồi.

Thực ra trước khi đến, Chu Văn vẫn có chút mong đợi.

Đạo quyết mà hắn tu luyện đến từ núi Lão Quân, nơi này gọi là Lão Quân Đài, biết đâu giữa chúng lại có chút quan hệ, có thể mượn nhờ Lão Quân Đài để thăng cấp đạo quyết lên Thiên Tai cũng không chừng.

Thế nhưng suốt dọc đường đi nhìn qua, hắn vẫn chưa phát hiện thứ gì có thể khiến đạo quyết thăng cấp, ít nhất thì Thái Thượng Khai Thiên Kinh trong cơ thể hắn vẫn chưa hề tạo ra cộng hưởng.

Chu Văn vừa suy nghĩ vừa uống nước, rất nhanh một thùng nước đã bị hắn và gấu con uống cạn, cuối cùng gấu con còn dùng cả tay lẫn chân ôm lấy thùng nước, lăn ra đất, đổ chỗ nước còn lại vào miệng.

Chu Văn uống thứ nước này cũng thấy chẳng có gì đặc biệt, vừa không có nguyên khí phong phú ẩn chứa bên trong, cũng không phát hiện ra có thuộc tính đặc thù nào, ngoại trừ việc hương vị quả thực ngọt lành mát lạnh ra, thì thật sự không phát hiện ra nước này có lợi ích gì.

Thấy thùng nước cạn, gấu khổng lồ liền xách thùng đi, rất nhanh lại múc một thùng nước khác lên, đặt lại vào giữa Chu Văn và gấu con, trông có vẻ là muốn bắt họ tiếp tục uống.

Gấu con rất tự giác đi uống nước, nhưng Chu Văn lại không mấy vui vẻ, tuy hắn cũng uống được, nhưng hắn đâu phải là loài động vật sống dưới nước, uống nhiều nước thế để làm gì chứ?

Nghĩ thì nghĩ vậy, nước vẫn phải uống, hơn nữa còn không thể uống ít hơn gấu con được.

Ngộ nhỡ gấu con nhà người ta ngày nào cũng uống rất nhiều, mà hắn chỉ uống một chút, khó tránh khỏi việc gây ra sự nghi ngờ của gấu khổng lồ.

Chu Văn tuyệt đối không ngờ tới, gấu khổng lồ lại múc nước từng thùng từng thùng một, căn bản không có ý định dừng lại.

Chỉ cần nước trong thùng uống hết, gấu khổng lồ sẽ lập tức múc ra một thùng nước khác.

Lúc đầu Chu Văn còn ngốc nghếch tranh nhau uống với gấu con, đợi đến mấy thùng sau, hắn đã không chịu nổi nữa, chỉ đành cố gắng uống ít lại, để gấu con uống nhiều hơn một chút.

Sau mười thùng, Chu Văn đã có chút không ổn rồi, cơ bản là chỉ thè lưỡi liếm hai cái, thực sự không uống nổi nữa.

Hiện tại Chu Văn đang nghĩ, cho dù bây giờ có phải liều mạng một mất một còn với gấu khổng lồ, hắn cũng không muốn uống nước nữa.

Ai ngờ biểu hiện rõ ràng như vậy của Chu Văn, gấu khổng lồ lại như làm ngơ, chỉ đứng bên cạnh nhìn, đợi gấu con uống xong lại múc nước ra tiếp.

Trước kia Chu Văn chỉ nghe nói đến kẻ ăn không no, chứ như gấu con uống không no như "thùng nước" di động thế này, hắn thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy.

Gấu con kia quả thực là một cái động không đáy, hơn mười thùng nước, nó uống hết hơn phân nửa, vậy mà vẫn giữ bộ dạng chưa uống đã đời, cái bụng cũng không hề to lên.

"Chẳng lẽ nước trong giếng Thánh Tuyền thật sự có lợi ích gì sao? Nhưng mình cũng uống không ít rồi, sao lại không có cảm giác gì nhỉ? Theo lý mà nói thì đã uống lâu như vậy rồi, có lợi ích gì thì giờ cũng nên có hiệu quả chứ? Nhưng nếu không có lợi ích, sao gấu con kia lại tham uống như vậy, giống như uống không bao giờ no." Chu Văn đang cân nhắc, có nên uống thêm chút nữa không, ngộ nhỡ thật sự có lợi ích thì sao?

Thế nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị hắn phủ định ngay lập tức, hắn thực sự uống không nổi nữa rồi, nhìn thấy nước thôi là muốn nôn rồi.

"Thôi bỏ đi, nếu nước giếng Thánh Tuyền thực sự có lợi ích, cùng lắm thì sau này tìm cơ hội rút ra một ít, bỏ vào trong Hỗn Độn Không Gian, nấu cơm, làm thức ăn, nấu canh tất cả đều dùng nước Thánh Tuyền, ngay cả giặt quần áo cũng dùng nước Thánh Tuyền giặt..." Chu Văn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, thật sự để hắn đi giặt quần áo, hắn cũng không nỡ dùng nước Thánh Tuyền.

"Con gấu khổng lồ đó rốt cuộc muốn làm gì?" Chu Văn thấy gấu khổng lồ vẫn liên tục múc nước ra cho gấu con uống, nghi vấn trong lòng ngày càng nhiều, chỉ là không biết nên tìm ai để hỏi.

Dù sao đến sau này, Chu Văn dứt khoát đứng một bên nhìn, đến cả dáng vẻ làm bộ cũng không làm nữa.

Chu Văn cứ đứng bên cạnh đếm, khi gấu con uống đến hơn ba mươi thùng, dường như cuối cùng đã uống no, vẫn còn dư lại nửa thùng nước chưa uống hết, nó bèn ợ một tiếng no nê.

Gấu khổng lồ thấy gấu con đã uống no, cũng không tiếp tục múc nước nữa, lại chìa móng vuốt ra, nhấc Chu Văn và gấu con lên, đặt trở lại trên lưng nó, sau đó xoay người đi về phía cánh rừng bên cạnh.

Gấu khổng lồ băng qua rừng cây, không bao lâu đã đi đến trước một công trình kiến trúc trông như ngọn núi.

"Lão Quân Đài?" Chu Văn nhìn kỹ lại, công trình đó tuy có chút khác biệt so với Lão Quân Đài trong tư liệu, nhưng tổng thể thì không sai đi đâu được.

Chỉ là Lão Quân Đài hiện tại, độ cao hẳn là đã cao hơn trước kia rất nhiều lần, ước tính sơ bộ đã vượt quá trăm mét.

Mặc dù Lão Quân Đài to lớn hơn rất nhiều, nhưng tỷ lệ lại không thay đổi, cho nên trông cũng không biến đổi quá lớn, ngay cả bậc thang vẫn như cũ, chỉ có ba mươi ba bậc.

Chỉ là bây giờ một bậc thang đã cao tới hai ba mét, người bình thường muốn leo lên thì thực sự có chút phiền phức.

Đối với gấu khổng lồ mà nói, thì lại chẳng tính là phiền phức, nó dùng cả bốn chân, hết bậc này đến bậc khác, không ngừng leo lên trên.

"Vốn dĩ ta đã muốn lên Lão Quân Đài xem thử, thế này lại vừa khéo, không cần tự mình đi bộ, còn có thể cưỡi gấu đi lên, đãi ngộ này cũng coi là độc nhất vô nhị rồi nhỉ?" Chu Văn ngồi vững chãi trên lưng gấu khổng lồ, gấu con kia thì cứ quấn quýt lấy hắn, cứ luôn cọ vào người Chu Văn.

Đỉnh Lão Quân Đài đã ngay trước mắt, Chu Văn đánh giá phía trên mày cửa, chỉ thấy ba chữ khắc trên đó không phải là Lão Quân Đài, mà là Thăng Tiên Đài.

Lúc này cửa lớn Thăng Tiên Đài đang đóng chặt, từ bên ngoài không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì bên trong, mà gấu khổng lồ cũng đã bò đến cửa, không hề xông vào ngay lập tức.

Ánh mắt Chu Văn bị thu hút bởi cặp môn đương hai bên cửa, tạo hình của môn đương đó giống như một cái trống dựng đứng, trên mặt trống khắc họa tiết Nhị Long Hí Châu, mà ở phía trên môn đương, còn có một bức tượng điêu khắc thú loại gì đó, vì năm tháng quá lâu, nơi đó đã bị mòn đi đôi chút biến dạng, không nhìn ra sinh vật đó rốt cuộc là gì.

Chu Văn đang nghiên cứu dị thú trên môn đương là gì, gấu khổng lồ lại đột nhiên nhảy vọt lên, lao về phía cửa lớn, giây tiếp theo, chỉ nghe một tiếng ầm vang dội.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1438
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.