"Những chuyện này không tính là vấn đề, cậu nói trước xem, bốn chiều không gian có khả năng nhất là bốn nơi nào?" Chu Văn đối với Địa Hạ Thành cũng coi như là hiểu biết, nhưng vì chiều không gian ở đó quá nhiều, cậu cũng không đoán ra cái nào có khả năng nhất.
An Sinh nói: "Sau khi vài vị thần thoại học gia và sử học gia thảo luận, cho rằng có bốn chiều không gian khả năng cao nhất. Thứ nhất là Lạc Ấp Thành, thành này nằm ở nơi cực sâu của Địa Hạ Thành, cho đến bây giờ, vẫn chưa thể thăm dò hoàn toàn, khu vực nhân loại tới được, chỉ là một vài nơi ở rìa ngoài."
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói: "Võ Vương phạt Trụ, sau khi Võ Vương diệt Thương liền tới Lạc Dương, xây dựng một thành tại đây, gọi là Lạc Ấp. Thời Tây Chu thực hiện một quốc gia hai kinh đô, Lạc Ấp Thành tổng cộng trải qua mười đời vua Tây Chu, hai mươi lăm đời vua Đông Chu. Thời đại đó, là thời kỳ gần với thần thoại nhất, nếu nói có đế vương tướng lĩnh nhân gian nào có thể dẫn phát thiên tai, sợ rằng cũng chỉ có thời đại đó mà thôi."
An Sinh gật đầu: "Chúng tôi cũng cân nhắc như vậy. Chiều không gian thứ hai gọi là Dương Thành, là chiều không gian nằm ở tầng dưới cùng trong số các Địa Hạ Thành đã phát hiện. Tương truyền, vị vua khai quốc nhà Hạ là Đại Vũ, lúc ban đầu chính là định đô tại thành Lạc Dương, lúc đó gọi là Dương Thành. Nhưng truyền thuyết Đại Vũ trị thủy chúng ta đều đã nghe qua, đó đã tính là thời kỳ cuối của kỷ nguyên thần thoại. Đến nay vẫn chưa có ai có thể tiến vào Dương Thành, cũng là nơi rất đáng nghi."
Chu Văn gật đầu, đó là Địa Hạ Thành nằm ở tầng sâu nhất, binh lính cổ đại xuất hiện bây giờ của triều đại nào cũng có, cho thấy các nơi trong Địa Hạ Thành đều đã bị ảnh hưởng, chiều không gian càng xuống sâu, hiềm nghi lại càng lớn.
"Chiều không gian thứ ba gọi là Thần Đô. Thời kỳ nữ hoàng duy nhất trong lịch sử, đã đổi tên Lạc Dương thành Thần Đô, cũng là Thần Đô duy nhất được quan phương định danh trong lịch sử, mang ý nghĩa là kinh đô của thần châu thiên hạ." An Sinh nói đến đây thì dừng lại, cũng không nói tại sao những sử học gia và thần học gia đó lại liệt nơi này vào mục tiêu nghi vấn.
Ngập ngừng một chút, An Sinh nói tiếp: "Chiều không gian thứ tư, vốn dĩ chúng tôi cũng rất nghi ngờ, nhưng người đi trinh sát trước đó đã quay về, nơi đó khá ổn định, hẳn không phải là nơi thiên tai ra đời."
"Nói như vậy, bây giờ nơi khả năng cao nhất chính là Lạc Ấp Thành, Dương Thành và Thần Đô?" Chu Văn suy ngẫm một chút rồi nói.
"Người phái tới trinh sát ba nơi đó, đến giờ vẫn chưa thể quay về, bặt vô âm tín." An Sinh trả lời.
"Lạc Dương cậu tới canh giữ, tôi đi xem ba cái Địa Hạ Thành đó." Chu Văn nói.
"Vạn vạn không thể... tư liệu về ba tòa chiều không gian đó vốn đã cực ít... tình huống bây giờ... nếu có chuyện gì vạn nhất... tôi không cách nào ăn nói với Lam phu nhân và Chu thúc..." An Sinh ngăn cản.
"Yên tâm đi, tôi sẽ không sao đâu, đưa tay ra đây." Chu Văn nói với An Sinh.
"Làm gì?" An Sinh đưa tay ra trước mặt Chu Văn.
Chu Văn vươn tay ấn lên lòng bàn tay An Sinh, lập tức có từng tia sáng vàng truyền vào trong lòng bàn tay An Sinh.
"Hoàng Kim Chiến Thần... lại còn là năm con... thiếu gia, cậu làm cái gì vậy?" An Sinh kinh ngạc nhìn Chu Văn hỏi.
"Trước khi tôi quay về, hãy canh giữ Lạc Dương, đây là để phòng ngừa vạn nhất." Chu Văn vẫn chưa tìm được con Hoàng Kim Chiến Thần cuối cùng, cũng không thể hợp thành, dù sao bình thường cậu cũng không dùng loại bạn sinh sủng này, tạm thời đưa cho An Sinh phòng thân.
Nếu lỡ như thực sự xảy ra chuyện, trong tay có năm con Hoàng Kim Chiến Thần cấp Khủng Bố, An Sinh cũng có khả năng ứng biến nhất định.
"Thiếu gia xin hãy yên tâm, chỉ cần tôi còn ở đây, sẽ không để bất cứ ai tùy ý giày xéo Lạc Dương." An Sinh nghiêm nghị nói.
"Tôi lại không phải An Thiên Tá, cậu nói với tôi những thứ này làm gì? Việc có thể làm thì làm, nếu không thể làm, thì chạy, mang theo Lam tỷ và cha tôi đi, Lạc Dương đối với tôi mà nói, không quan trọng đến mức đó." Chu Văn cười nói.
"Được, vậy tôi biết rồi." An Sinh gật đầu.
Thời gian cấp bách, phải mau chóng làm rõ lai lịch thực sự của sinh vật thiên tai xuất thế là gì, mới có thể làm một vài chuẩn bị nhắm vào nó, có lẽ có thể thoát được một kiếp.
Mang theo Điềm Điềm rời khỏi Đốc quân phủ, từ phía sau trực tiếp vòng đường đi tới Địa Hạ Thành.
Trong một viện tử bên ngoài thành Lạc Dương, Ẩn Sĩ đang thong dong uống trà.
"Đã điều tra rõ ràng, quả nhiên như lời ông nói, nguồn gốc của thiên tai, chính là Thần Đô." Động Thế từ bên ngoài trở về, mang theo vẻ mặt vui mừng nói.
Ẩn Sĩ cười nói: "Nói ra cũng là may mắn, năm đó tôi từng lầm lạc vào Thần Đô, nhìn thấy một vài chuyện không thể tưởng tượng nổi ở bên trong, lần này trực giác là Thần Đô xảy ra chuyện, không ngờ quả nhiên là như vậy."
Động Thế nói: "Dựa vào tình báo chúng ta nắm trong tay hiện tại, không khó để giao dịch với An gia hoặc là Chu Văn, những tình báo này đủ để khiến An gia tránh thoát một đại kiếp, nghĩ lại chắc chắn họ sẽ động tâm."
"Giao dịch với họ thì có thể làm gì? Nhận được món Thiên Y đó sao? Nếu An gia bị diệt, chẳng phải có hiệu quả hơn so với việc nhận được một món Thiên Y sao?" Trong mắt Ẩn Sĩ lóe lên ánh sáng kỳ lạ.
Động Thế hơi sững sờ, nhìn Ẩn Sĩ nói: "Cho dù những tình báo đó đều chính xác không sai, nhiều nhất cũng chỉ khiến Lạc Dương chịu đả kích nặng nề, muốn diệt trừ An gia và Lãnh Tông Chính của Tịch Dương Học Viện, sợ rằng không dễ dàng như vậy chứ?"
"Nếu như chúng ta có thể âm thầm đẩy một tay thì sao?" Ẩn Sĩ nheo mắt nói.
Động Thế chìm vào suy tư, đang cân nhắc tính khả thi của việc này.
"Cô nghĩ thử xem, chỉ cần An gia sụp đổ, thì không cần lo lắng về sự đe dọa của cái thứ đại bác đó nữa, cũng có thể giải quyết được những kẻ phiền phức như Lãnh Tông Chính và Chu Văn, hơn nữa tất cả những việc này chúng ta đều không cần tự mình ra tay, chỉ cần âm thầm thúc đẩy là được, còn có cơ hội nào tốt hơn thế này nữa? Nói là cơ hội ngàn năm có một cũng không quá lời." Ẩn Sĩ thuyết phục.
Muốn dẫn dụ sinh vật cấp thiên tai hủy diệt Lạc Dương, còn cần mượn nhờ sức mạnh thời gian của Động Thế.
"Ông có nắm chắc không?" Động Thế có chút dao động.
"Tôi cần sự giúp đỡ của cô, ngoài ra còn cần một người nữa." Ẩn Sĩ dường như đã sớm nghĩ kỹ rồi.
"Ai?" Động Thế có chút tò mò, nếu là người trong Thủ Hộ Giả Liên Minh, Ẩn Sĩ lẽ ra nên trực tiếp đòi người mới đúng, nghe giọng điệu của ông ta, dường như không phải người bên trong Thủ Hộ Giả Liên Minh.
"Cục trưởng Cục Đặc Biệt Giám Sát." Ẩn Sĩ nói.
Động Thế hơi sững sờ: "Vi Qua? Hắn chỉ là cấp Sử Thi, Thủ Hộ Giả khế ước cũng chỉ là cấp Thần Thoại, còn là truyền tống từ Thông Thiên Tháp tới, có gì mà hắn có thể làm, còn người của Thủ Hộ Giả Liên Minh chúng ta lại không làm được?"
Ẩn Sĩ giải thích: "Tên Vi Qua này tâm cơ rất nặng, vì muốn leo lên cao, có thể nói là không từ thủ đoạn. Mấy năm nay, Thủ Hộ Giả Liên Minh chúng ta có thể nắm giữ chặt chẽ thượng hạ nghị viện liên bang, thủ đoạn tàn độc của tên này đã góp công không nhỏ. Hơn nữa hắn có một loại năng lực mà người khác không có."
"Năng lực gì?" Động Thế có chút nghi hoặc, cô không nhớ là Thủ Hộ Giả mà Vi Qua khế ước có năng lực gì đặc biệt, chỉ là một Thủ Hộ Giả hệ Hỏa rất bình thường, ban đầu Thủ Hộ Giả hệ Hỏa đó, cũng là do Thủ Hộ Giả Liên Minh vì muốn lôi kéo Vi Qua mới đưa cho hắn, có năng lực gì, Động Thế rất rõ ràng.