Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 17635 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1314
Tiếng lòng

❊ ❊ ❊

Chu Văn ngẩn ngơ nhìn Trương Ngọc Trí, Trương Ngọc Trí vẫn là Trương Ngọc Trí đó, trong con ngươi của hắn, nàng vẫn đang ngồi đó gảy đàn cổ tranh, nhắm mắt đắm chìm trong tiếng hát của chính mình.

Thế nhưng không biết vì sao, trong đầu Chu Văn lại hiện lên hình ảnh một cô bé cuộn mình trong bóng tối, hắn thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng nức nở thê lương của cô bé ấy.

"Đã định trước số phận ta phải bước vào bóng tối... vậy thì hãy dùng bóng tối của riêng ta để đổi lấy ánh sáng cho mọi người đi... đây cũng là cái kết mà ta đáng phải nhận... bọn chúng, từng đứa một đều coi ta là bạn... thà chết cũng không để ta phải chịu nửa phần tổn thương... vậy mà ta lại hại chết chúng... một kẻ bẩn thỉu nhơ nhuốc như ta... vốn dĩ chẳng xứng đáng đón nhận ánh sáng... Trương Ngọc Trí... ngươi vốn dĩ đã đáng chết rồi... còn sợ hãi điều gì nữa chứ?"

Cô bé ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài trên má, nàng ngước mắt nhìn về phía trước, ngay trước mặt nàng, trong bóng tối lại bất ngờ xuất hiện một tia sáng.

Chu Văn sững sờ, tia sáng kia lại đến từ một bóng hình, tỏa sáng rực rỡ tựa thiên thần, chỉ là không có đôi cánh cũng không có vòng hào quang, chỉ đơn thuần là dáng vẻ của một con người, mà dáng vẻ đó lại giống hệt như đúc với Chu Văn.

Cô bé nhìn bóng hình ấy, dường như muốn vươn tay ra nắm bắt điều gì đó, nhưng tay chỉ vươn ra được một nửa lại rụt về vì sợ hãi.

"Người như ta... chỉ mang đến bất hạnh cho bạn bè... chỉ hại chết họ... ta không xứng có bạn bè..." Cô bé quyến luyến nhìn bóng hình kia một cái, từ từ thu tay lại, cuối cùng đột ngột vùi đầu vào đôi cánh tay, cuộn mình ở đó khẽ nức nở.

Bóng hình duy nhất mang theo tia sáng ấy cũng vỡ tan trong bóng tối, thế giới trong phút chốc lại trở về với sự u tối tuyệt vọng.

Lúc này, bài hát của Trương Ngọc Trí cũng đã hát xong, nàng mở mắt ra, hình ảnh cô bé trong đầu Chu Văn cũng tan biến, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là một giấc mộng.

Những âm thanh vừa rồi biến mất lại quay trở lại bên tai Chu Văn, khiến hắn lần nữa chìm vào biển âm thanh ồn ào.

"Ta hát nghe được không?" Trương Ngọc Trí hỏi Chu Văn.

Có lẽ vì biển âm thanh vừa ùa tới, vẫn chưa thể hoàn toàn chiếm lấy thính giác của Chu Văn, câu nói này hắn ngược lại nghe rất rõ ràng.

"Không nghe rõ lắm." Chu Văn lắc đầu.

Nói ra cũng lạ, hắn quả thực đã nghe thấy tiếng hát của Trương Ngọc Trí, hơn nữa còn nghe rất rõ, không bị biển âm thanh ảnh hưởng, thế nhưng lại không nhớ rõ nàng hát cái gì, trong đầu chỉ lưu lại hình ảnh và tiếng khóc của cô bé kia.

"Đồ ngốc không biết thưởng thức nghệ thuật, nhìn thôi đã thấy tức giận, đi đi đi, đừng để ta thấy ngươi nữa." Trương Ngọc Trí vẻ mặt rất khó chịu, nói đoạn liền đứng dậy quay về tiểu lâu của mình.

"Xin lỗi, Ngọc Trí bị chúng ta chiều hư rồi, có chút tùy hứng, nhưng nó không có ác ý đâu, đừng trách nó." Trương Xuân Thu nói với Chu Văn.

"Tôi biết." Chu Văn ngạc nhiên phát hiện ra, xác suất hắn có thể bắt trọn âm thanh đã cao hơn rất nhiều.

"Để ta tiễn cậu." Trương Xuân Thu nói.

Chu Văn do dự một chút, nhìn sang Trương Xuân Thu hỏi: "Bên phía Ma Phần thực sự không sao chứ?"

"Cậu không thấy thời tiết hai ngày nay đã mát mẻ hơn nhiều sao?" Trương Xuân Thu không trả lời trực diện.

Chu Văn hiểu ý ông, thời tiết nóng bức thiêu đốt trước đó, mấy ngày nay đã dần khôi phục bình thường, dường như cho thấy Ma Phần đã được kiểm soát.

Nếu là trước đây, Chu Văn sẽ không có suy nghĩ tiêu cực nào, sẽ cảm thấy chuyện này nên qua rồi. Thế nhưng hắn nhớ lại hình ảnh cô bé vừa thấy, lại cảm thấy chuyện này sợ là có điều bất thường.

"Hình ảnh mình thấy không phải ảo giác, nếu cảm giác không sai, đó hẳn là năng lực mà Di Thính mang lại. Truyền thuyết kể rằng Di Thính có thể nghe được âm thanh của trời đất, nghe được thiện ác trong lòng người, tức là sở hữu năng lực nghe được tiếng lòng, những gì mình vừa nghe thấy, rất có thể chính là tiếng lòng của Trương Ngọc Trí..." Chu Văn thầm đoán trong lòng.

Thế nhưng không biết vì sao, vừa rồi Chu Văn còn có thể nghe được tiếng lòng của Trương Ngọc Trí, bây giờ lại không nghe được nữa, hắn thử vài lần cũng không nghe được tiếng lòng của Trương Xuân Thu và những người khác, khiến Chu Văn có chút hoài nghi, liệu phán đoán của mình có thực sự đúng không, có lẽ đó thật sự chỉ là ảo giác.

"Thính lực của tôi vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, có thể cho tôi nghỉ ngơi ở đây thêm hai ngày, đợi phục hồi rồi hãy đi không?" Chu Văn nhìn Trương Xuân Thu hỏi.

"Ta cũng muốn cậu ở lại thêm vài ngày, nhưng Ngọc Trí nó nói không muốn nhìn thấy cậu, quay lại thấy cậu, chắc chắn nó lại nổi giận." Trương Xuân Thu nói.

"Ông nói gì?" Chu Văn không nghe rõ lời Trương Xuân Thu.

"Ta cũng muốn cậu ở lại thêm vài ngày..." Trương Xuân Thu đành phải lặp lại một lần nữa.

Thế nhưng lời ông vừa dứt, Chu Văn liền nói: "Không thể ở lại quá lâu, tôi về còn có việc, mấy ngày thực sự không được, thôi thì ở lại thêm hai ngày nữa vậy."

"Không phải, ta đang nói Ngọc Trí không muốn nhìn thấy cậu, lát nữa thấy cậu chưa đi, lại nổi giận..." Trương Xuân Thu nói.

"Cái gì? Ông muốn nổi giận? Tôi thực sự còn có việc, không thể ở lại quá lâu, nhiều nhất chỉ ba ngày, không thể hơn được nữa..." Chu Văn vừa nói vừa kéo Trương Xuân Thu ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Không ngờ Trương huynh lại hiếu khách như vậy, biết thế này thì trước đây tôi đã thường xuyên đến tìm huynh rồi... huynh thực sự là người quá tốt..."

Trương Xuân Thu nhìn Chu Văn, cũng không biết rốt cuộc hắn có thực sự nghe không được hay không.

"Rốt cuộc chuyện là thế nào? Tại sao Chu Văn vẫn chưa đi?" Sau khi tách khỏi Chu Văn, Trương Tiêu liền tới hỏi.

"Thính lực của cậu ta vẫn chưa phục hồi, muốn ở lại thêm hai ba ngày nữa." Trương Xuân Thu trả lời.

"Vậy sao được, ngày kia chính là..." Trương Tiêu dừng lời không nói tiếp.

"Không sao, đừng để ý đến cậu ta là được." Trương Xuân Thu nói.

"Ý của các vị thúc bá là sợ Chu Văn làm hỏng việc chính, vạn nhất xảy ra sơ suất gì, Trương gia sẽ không còn ngày bình yên nữa, tốt nhất vẫn là để cậu ta đi sớm thì hơn." Trương Tiêu nói.

"Ta không có năng lực đuổi cậu ta đi, cũng không thấy cậu ta sẽ làm hỏng việc chính gì cả, các ngươi thấy cậu ta có vấn đề thì tự mình đi đuổi cậu ta đi là được." Trương Xuân Thu nói xong liền trực tiếp xoay người rời đi.

Trương Tiêu nhìn về phía sân Chu Văn ở, nhưng lại không dám thực sự qua đó, chỉ đành quay về kể lại lời Trương Xuân Thu cho bậc trưởng bối nghe.

Các vị trưởng bối Trương gia cũng phiền não, nếu là người bình thường, Trương gia muốn đuổi người thì đuổi rồi, nhưng hiện tại người đang ở trong Trương gia lại là Chu Văn.

Thực lực của Chu Văn, người Trương gia vẫn có chút hiểu biết, nếu Chu Văn không đi, họ cũng không dám dùng vũ lực cưỡng ép tống cổ Chu Văn ra khỏi cửa.

"Đại bá, con thấy Chu Văn đó, có lẽ thật sự chỉ là muốn dưỡng cho thính lực ổn định rồi mới đi, chắc không liên quan gì đến chuyện của Trương gia chúng ta." Khi đại bá Trương gia bảo Trương Tiêu đi đuổi Chu Văn, Trương Tiêu do dự một chút rồi nói.

Đến cả Trương Xuân Thu cũng không thể đuổi Chu Văn đi, hắn lấy cái gì để đuổi Chu Văn đây?

"Thôi bỏ đi, cũng không gây trở ngại gì, cứ để cậu ta ở lại đó đi." Cuối cùng vẫn là Trương Tư Ưu lên tiếng, chuyện này mới coi như không giải quyết được gì.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1303
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.