Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 17370 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1161
Nữ Kiếm Tiên

❊ ❊ ❊

Mặt Tần Mục đen lại, cậu ta đâu dám thật sự dẫn Chu Văn đi tìm chị gái mình, huống hồ cậu ta cũng không ngờ, học trưởng này lại thực sự dám đi tìm chị mình.

Chưa nói đến việc bạn gái của đối phương đang ở ngay đây, chỉ riêng cái danh hiệu Nữ Kiếm Tiên của chị gái cậu ta đã đủ để dọa lùi biết bao kẻ theo đuổi. Những người đàn ông bình thường căn bản không có dũng khí đứng trước mặt chị gái cậu ta.

Thế nhưng, Tần Mục nghĩ lại một chút, nam nhân ưu tú cậu ta đã gặp nhiều, nhưng cứ đến trước mặt chị gái mình, từng người một rất nhanh đều mất hết tự tin, nói chẳng được mấy câu đã trở nên lúng túng tay chân, thật sự là vì khí tràng của Tần Trăn quá mức cường đại.

“Học trưởng, anh thật sự muốn đi gặp chị em sao?” Tần Mục nhìn Chu Văn hỏi.

“Chẳng phải đã hẹn xong rồi sao?” Chu Văn nói.

“Được thôi, Tần Mục em nguyện chơi chịu thua, em dẫn anh đi đây, có bản lĩnh thì anh cứ theo tới đi.” Tần Mục nói xong liền đi ra bên ngoài sân luyện tập.

Chu Văn nhìn Nguyệt Độc, thấy nàng không có phản ứng gì đặc biệt, lúc này mới an tâm bế Nha Nhi đi theo, Nguyệt Độc cũng theo sau cùng bước đi.

Mà không ít học sinh thích xem náo nhiệt cũng đi theo phía sau, dường như đều muốn xem thử Chu Văn có thực sự đi hẹn hò với Nữ Kiếm Tiên hay không, Nữ Kiếm Tiên kia chính là nữ thần mà trong học viện rất nhiều nam sinh thầm thương trộm nhớ.

Tần Mục đi phía trước một hồi, thấy Chu Văn thực sự theo tới, lại còn dẫn theo một lớn một nhỏ hai mỹ nữ, không khỏi kinh nghi nói: “Anh không định dẫn bọn họ cùng đi gặp chị gái em đấy chứ?”

“Không được sao?” Chu Văn hỏi.

“Được, đương nhiên được, anh thích là tốt rồi.” Tần Mục thầm nghĩ trong lòng: “Tên này có phải ngốc không? Dẫn phụ nữ đi gặp chị mình, đến lúc đó không bị đánh bay ra ngoài mới là lạ. Nhưng như vậy cũng tốt, đến lúc đó chị em càng không có tâm trí quan tâm đến em nữa.”

Tần Trăn là đạo sư của Học viện Tịch Dương, nơi ở nằm ngay trong học viện, không cần phải ra khỏi học viện.

Lạc Dương ngày nay có địa vị rất cao trong Liên bang, Học viện Tịch Dương cũng đã sớm vang danh khắp toàn Liên bang.

Chưa nói đến việc Tổng thống Liên bang từng học tập tại Học viện Tịch Dương, chỉ riêng thực lực của Lạc Dương ngày nay, gần như đã có thể sánh ngang với lục đại gia tộc.

Chỉ là những nhân vật lợi hại này không hoàn toàn thuộc về An gia, nếu không An gia đã có thể trở thành gia tộc thứ bảy rồi cũng không chừng.

Tần Mục rất nhanh đã dẫn ba người Chu Văn đến nơi ở của Tần Trăn, mà nơi này lại khiến Chu Văn cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

“Tứ Quý Viên, chị cậu ở đây sao?” Chu Văn nhìn tiểu lâu trước mặt hỏi.

Đây chính là Tứ Quý Viên dùng để cho đặc chiêu sinh ở trước kia, hơn nữa tòa nhà mà Tần Trăn ở, chính là tòa mà trước kia cậu ta từng ở.

Tuy rằng Tứ Quý Viên có rất nhiều tiểu lâu đã được xây dựng lại, nhưng ba tòa nhà ở hàng cuối cùng này trông không có biến hóa quá lớn, gần giống với lúc cậu ta còn ở đó.

“Phải ạ, anh muốn vào không?” Tần Mục nhìn Chu Văn cười hì hì hỏi.

Cậu ta hiện tại đang rất thả lỏng, Chu Văn trong tay dắt một bé gái bảy tám tuổi, phía sau còn theo một đại mỹ nữ trông chừng hơn hai mươi tuổi, cậu ta chỉ cần nói với Tần Trăn một tiếng, tên đàn ông này muốn tán tỉnh chị ấy, với tính khí của Tần Trăn, kết quả không cần nói cũng biết.

“Tại sao không vào?” Chu Văn phản vấn.

“Được, anh chờ đấy, em dẫn anh đi gặp chị gái em ngay.” Tần Mục trực tiếp đẩy cửa viện ra, rồi bước vào trong, đến trước tiểu lâu, bấm chuông cửa.

“Chị, chị có đó không?” Tần Mục hướng về phía chuông cửa hô lớn.

“Em đến làm gì?” Bên trong truyền ra một giọng nữ thanh lãnh, nghe tuổi tác chắc không lớn, thế nhưng thái độ lại rất lạnh lùng.

“Có một học trưởng muốn làm quen với chị, em dẫn anh ấy qua đây để chị gặp một mặt.” Tần Mục nói, nghiêng người đi, để Tần Trăn có thể thông qua camera thấy được Chu Văn đứng phía sau.

“Phải rồi học trưởng, anh tên là gì?” Tần Mục lúc này mới nhớ ra muốn biết, cậu ta ngay cả tên Chu Văn còn chẳng biết nữa kìa.

Chu Văn không lý tới cậu ta, chỉ nhìn chằm chằm cánh cửa phòng, anh không sử dụng Đế Thính để quét tình hình bên trong, đối phương dù sao cũng là một phụ nữ, lại chẳng phải kẻ địch, làm vậy quá mức thất lễ.

Tần Mục thấy Chu Văn không trả lời, lại hỏi thêm một lần nữa.

Chu Văn vẫn chưa kịp trả lời, cửa tiểu lâu đã mở ra, chỉ thấy một người phụ nữ trẻ ngoài hai mươi tuổi bước ra.

Cô mặc chiến đấu phục do An gia sản xuất, làm nổi bật thân hình hoàn mỹ, tuy rằng không tính là quá cao, nhưng vóc dáng vô cùng cân xứng.

Chu Văn nhìn thấy gương mặt người phụ nữ, tức thì cảm thấy có chút quen mắt, nghĩ một chút, lập tức nhớ ra, biết đối phương học Thiên Ngoại Phi Tiên từ nơi nào.

“Không ngờ cô học muội trầm mặc hướng nội thuở nào, ngày nay lại đã trở thành Nữ Kiếm Tiên lẫy lừng của Liên bang.” Chu Văn trong lòng thầm cảm khái.

Thuở ấy anh thấy một cô học muội rất có thiên phú kiếm đạo, thế là tiện tay đưa cho cô một vài bút ký rời rạc mà mình ghi chép khi luyện tập Thiên Ngoại Phi Tiên.

Việc này Chu Văn căn bản không hề để tâm, sớm đã quên gần sạch, hơn nữa anh cũng không ngờ, cô học muội đó lại có thể dựa vào những ghi chép rời rạc trên cuốn bút ký, luyện Thiên Ngoại Phi Tiên đến mức độ này, trở thành Nữ Kiếm Tiên lừng danh.

Nếu không phải khả năng ghi nhớ của Chu Văn rất mạnh, sau khi hồi ức lại, phát hiện Tần Trăn chính là cô học muội lúc trước, anh cũng có chút không dám tin.

Tần Mục thấy Tần Trăn thế mà lại bước ra, tưởng rằng Tần Trăn muốn trực tiếp đuổi Chu Văn đi, thế là thêm mắm thêm muối nói: “Chị, em đến giới thiệu với chị một chút, chính là vị học trưởng này muốn hẹn hò với chị. Còn vị này nữa, đây là vị hôn thê của anh ta…… Cô bé nhỏ này em cũng không biết có quan hệ gì với bọn họ, học trưởng, đây sẽ không phải là con gái anh đấy chứ……”

Tần Mục trong lòng thầm đắc ý, cảm thấy lần này Tần Trăn chắc chắn sẽ giáo huấn tên học trưởng không biết sống chết này một trận.

Đúng như cậu ta dự đoán, Tần Trăn trực tiếp bước về phía Chu Văn, trông như một cơn gió.

Tần Mục hiện tại đã bắt đầu có chút lo lắng cho Chu Văn, vạn nhất Tần Trăn ra tay quá nặng, đánh anh ta thành tàn phế, phía học viện thì không dễ ăn nói.

Đang suy nghĩ, Tần Trăn đã đến trước mặt Chu Văn, Tần Mục tưởng rằng tiếp theo chính là lúc Tần Trăn tung ra công kích khủng bố, lại thấy Tần Trăn đứng trước mặt Chu Văn thì dừng lại, tức không rút kiếm, cũng không công kích.

Càng không thể tin nổi là, trên mặt Tần Trăn thế mà lại lộ ra một loại biểu cảm mà Tần Mục chưa từng thấy qua.

Biểu cảm đó rất khó hình dung, dường như là có chút kinh hỉ, lại dường như có chút lúng túng tay chân, Tần Trăn hiện tại, hoàn toàn không nhìn ra chút sát khí và cao ngạo nào của Nữ Kiếm Tiên, ngược lại giống như một cô bé nhà bên đang đứng trước mặt đại ca ca mình thầm mến vậy.

“Trời ạ…… Là mắt mình có vấn đề sao? Đó chắc chắn không phải nữ thần Kiếm Tiên Tần Trăn trong mộng của mình chứ? Cô ấy làm sao có thể lộ ra biểu cảm như vậy?” Những nam học sinh theo đến xem náo nhiệt, nhìn thấy Tần Trăn lộ ra biểu cảm như thế, từng người từng người đều sững sờ.

Tần Mục sớm đã kinh ngạc đến mức không nói nổi thành lời, cậu ta là em trai, thế mà chưa từng thấy qua dáng vẻ này của Tần Trăn.

“Học trưởng.” Tần Trăn cúi đầu, lí nhí gọi một tiếng, phảng phất như lại biến thành cô học muội hướng nội hại thuở nào.

“Lão thiên gia ơi, ông đánh một tiếng sấm đánh chết tôi đi, tôi không muốn sống nữa, nói cho tôi biết đó không phải Kiếm Tiên Tần Trăn, tuyệt đối không phải……” Không ít nam sinh đã có ý muốn giết chết Chu Văn, nữ thần sao có thể lộ ra biểu cảm như vậy trước mặt người đàn ông khác, tuyệt đối không thể tha thứ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.