Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 17381 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1152
Ly hôn hiện tại đã rất phổ biến rồi

❊ ❊ ❊

Tại An gia ở Lạc Dương, một vệ binh báo cáo với An Thiên Tá đang ở trong thư phòng: "Đốc quân, Nha Nhi tiểu thư đã ở trong phòng cả ngày rồi, Dư mụ gọi nửa ngày cũng không có ai đáp lời. Phu nhân không có ở nhà, Dư mụ sợ xảy ra chuyện, nên đến hỏi Đốc quân phải làm sao bây giờ?"

"Sao lại không ăn cơm nữa rồi, chẳng phải đã bảo với các người là con bé thích ăn đồ ngọt sao?" An Thiên Tá vừa đứng dậy vừa nói.

"Dư mụ nói đã mua về những món điểm tâm ngon nhất Lạc Dương, ngay cả thợ làm điểm tâm giỏi nhất cũng đã mời về, thế nhưng Nha Nhi tiểu thư chính là không chịu ăn gì cả. Tối qua con bé không ăn một chút nào, hôm nay lại càng không chịu ra ngoài." Vệ binh đáp.

"Từ tối qua đến giờ không ăn uống gì, thế này sao được..." An Thiên Tá vừa nói đã bước ra khỏi thư phòng, sải bước đi về phía viện tử nơi Nha Nhi ở.

"Nha Nhi, hôm nay sao con không ăn gì thế? Có phải cơm nước trong nhà không hợp khẩu vị không? Ta đưa con ra ngoài ăn nhé?" An Thiên Tá gõ cửa, giọng điệu dịu dàng nói.

"Con không đói, không muốn ăn." Cánh cửa kêu "kẽo kẹt" một tiếng mở ra, từ bên trong bước ra một cô bé chừng bảy tám tuổi, xinh đẹp như búp bê, chỉ là thần sắc có chút quá lạnh lùng, trông không giống biểu cảm mà một cô bé ở độ tuổi này nên có.

"Không muốn ăn cũng phải ăn một chút, con đang tuổi lớn, phải ăn nhiều mới tốt. Nếu con ăn chán điểm tâm ở Lạc Dương rồi, ta sẽ mời những vị thợ làm điểm tâm nổi danh ở phương Nam về, họ sẽ làm được nhiều loại điểm tâm đa dạng hơn, cũng ngon hơn..." An Thiên Tá mỉm cười nói.

Nha Nhi lắc đầu: "Đại thúc, con thật sự không đói, không muốn ăn gì cả."

"Sao lại không đói chứ? Con cứ ra phòng khách đợi, đại thúc đích thân làm món ngon cho con. Món tủ của ta, đảm bảo con sẽ thích." An Thiên Tá nói xong liền đi về phía nhà bếp.

Nha Nhi ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, chán nản chống cằm.

Tuy cuộc sống ở An gia rất an nhàn, ai cũng đối xử rất tốt với cô bé, nhưng cô bé vẫn thích cuộc sống đi mạo hiểm cùng Chu Văn trước kia hơn.

Đột nhiên, chỉ thấy nhân ảnh lóe lên, hai bóng người xuất hiện trong phòng khách, chính là Chu Văn và Nguyệt Độc.

Chu Văn thật sự không thể cắt đuôi được Nguyệt Độc, nhưng thấy cô ta không phải loại sinh vật thứ nguyên tùy ý sát lục kia, sau khi do dự nhiều lần, anh vẫn quyết định mang cô ta cùng về Lạc Dương.

Vì không biết tại sao An gia lại tạo ra một Chu Văn giả, nên Chu Văn cũng không có cách nào đi đường chính để trở về, đành thuận tiện dịch chuyển tức thời đến nơi trước kia anh và Âu Dương Lam từng ăn cơm, muốn thử xem có gặp được Âu Dương Lam hay không.

Sau khi dịch chuyển tới nơi, không nhìn thấy Âu Dương Lam, nhưng lại nhìn thấy Nha Nhi đang ngồi ngẩn người trên ghế sofa.

Tuy Nha Nhi đã lớn hơn dáng vẻ trước kia rất nhiều, nhưng vẫn lờ mờ nhận ra được bộ dạng cũ, hơn nữa trên người cô bé còn có một loại khí tức đặc biệt. Người khác không cảm nhận được, nhưng Chu Văn và Nha Nhi đã ở bên nhau quá lâu, anh vô cùng quen thuộc với loại khí tức đặc biệt đó.

Nha Nhi nhìn thấy Chu Văn, đầu tiên là sững sờ, sau đó kinh hỉ đan xen, trực tiếp nhảy từ trên ghế sofa xuống, nhào vào lòng Chu Văn.

"Anh từng nói sẽ nuôi dưỡng em mà?" Nha Nhi giận dỗi nói, rồi há miệng nhỏ, cắn một cái lên cổ Chu Văn.

Chu Văn cảm thấy cổ truyền đến cảm giác đau đớn, cũng không né tránh, nhưng Nha Nhi cũng không thực sự muốn cắn bị thương anh, chỉ để lại dấu răng, không làm rách da.

"Anh cũng không muốn, nhưng anh bị người ta nhốt lại, muốn quay về tìm em cũng không làm được." Chu Văn giải thích.

"Là ai?" Nha Nhi cắn môi hỏi.

"Chuyện này để sau hãy nói." Chu Văn xoa xoa đầu Nha Nhi: "Con cao lên rồi, cũng lớn hơn rồi, trở nên xinh đẹp đáng yêu hơn rồi."

Nha Nhi như một chú mèo nhỏ nheo mắt lại, tựa đầu vào tay Chu Văn, nhẹ nhàng cọ cọ, dường như rất tận hưởng sự vuốt ve của anh.

"Nha Nhi, đại thúc cho con..." An Thiên Tá bưng một bát thang viên nóng hổi bước vào. Ông ta mặc nửa thân trên là áo sơ mi trắng, nửa thân dưới vẫn là quần quân đội, còn thắt tạp dề, trên người dính không ít bột mì, ngay cả đầu mũi cũng có một vệt bột, trông hoàn toàn khác biệt với bộ dạng uy nghiêm thường ngày.

Thế nhưng khi nhìn thấy Chu Văn đang ôm Nha Nhi, vẻ ôn nhu trên gương mặt lập tức thu lại, dường như trong nháy mắt đã biến trở về An Đốc quân lãnh mạc cao ngạo kia.

Chỉ là lúc này ông ta đang mặc tạp dề bưng bát, trên mặt còn dính bột mì, khí thế so với ngày thường có chút thua kém, trông không có phong thái Đốc quân cao ngạo như bình thường.

Nhìn thấy Chu Văn quay đầu nhìn lại, An Thiên Tá lập tức giật tạp dề ném về phía vệ binh bên cạnh, bát thang viên đó cũng đặt lên cái bàn bên cạnh, quẹt một cái lên mặt, biểu cảm cũng trong nháy mắt trở nên cao ngạo và lạnh lùng.

"Ngươi về từ lúc nào?" An Thiên Tá nhìn Chu Văn lạnh lùng hỏi.

"Vừa mới đây." Chu Văn đáp.

An Thiên Tá lạnh giọng nói: "Đã về rồi thì mấy ngày nay cứ ở trong nhà, đừng ra ngoài gây chuyện nữa."

Nói xong, An Thiên Tá liếc nhìn Nha Nhi đang được Chu Văn ôm trong lòng, gương mặt nở nụ cười, rồi ngoảnh đầu quay người rời đi. Khi đi đến cửa, ông ta dừng lại một chút nói: "Nha Nhi hai ngày nay không ăn uống gì, nhà bếp đã chuẩn bị cho con bé một bát thang viên, ngươi lấy cho nó ăn đi. Đem một đứa trẻ vứt ở nhà, tự mình chạy ra ngoài lâu như vậy không về, cũng không sợ dạy hư đứa trẻ."

Nói đoạn, An Thiên Tá không ngoảnh đầu lại mà bước ra khỏi phòng khách.

Sau khi rời khỏi phòng khách, An Thiên Tá dặn dò vệ binh bên cạnh: "Đi gửi một tin tức cho An Sinh, bảo với hắn người đó đã về rồi."

"Có cần truyền tống mệnh lệnh không ạ?" Vệ binh hỏi.

"Không cần, hắn biết phải làm sao." An Thiên Tá đi được vài bước, như nhớ ra điều gì, lại nói với vệ binh bên cạnh: "Ngươi vào bếp lấy một ly nước chanh tươi ép cho Nha Nhi, hâm nóng đến bốn mươi ba độ."

"Rõ, Đốc quân." Vệ binh nhận lệnh rời đi.

Chu Văn ngồi trên ghế sofa, nhìn Nha Nhi ăn thang viên. Năm năm không gặp, năng lực ngôn ngữ của Nha Nhi đã mạnh hơn rất nhiều. Tuy con bé vẫn không thích nói chuyện, nhưng thỉnh thoảng nói một câu, đã không còn ngắn gọn cứng nhắc như trước nữa.

Chu Văn cũng nhìn ra được, tính cách Nha Nhi đã trở nên cởi mở hơn một chút. Rõ ràng là năm năm qua, An gia đã chăm sóc Nha Nhi rất tốt.

Có lẽ vì Chu Văn đã trở về, khẩu vị của Nha Nhi rất tốt, chốc lát đã ăn hết một bát thang viên, còn liếm môi đầy lưu luyến, cô bé cảm thấy thang viên hôm nay ngon lạ thường.

Có Chu Văn ở bên, Nha Nhi cũng không muốn nói chuyện. Chỉ cần ở bên cạnh Chu Văn, cô bé sẽ cảm thấy rất an tâm, không cần phải nói quá nhiều lời.

Chỉ là ánh mắt Nha Nhi nhìn về phía Nguyệt Độc, lại dường như mang theo một chút địch ý.

"Cô ấy là Nguyệt Độc, bạn của anh. Đây là Nha Nhi, giống như em gái ruột của anh vậy." Chu Văn vội vàng giới thiệu hai người làm quen với nhau, tránh gây ra chuyện gì.

"Không phải bạn bình thường, ta là vợ của Chu Văn." Nguyệt Độc lại cố ý nhấn mạnh thân phận của mình, mỉm cười nhìn Nha Nhi nói.

"Ly hôn hiện tại đã rất phổ biến rồi." Nha Nhi vô cảm nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1150
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.