Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 17425 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1125
Tân Tứ Đại Chiến Thần

❊ ❊ ❊

Người đó chính là Phương Minh Tô, anh rể của Quý Mặc Tình. Chu Văn không quen biết Phương Minh Tô, nhưng Bạch Thạch Mỹ thì sớm đã biết đại danh của hắn. Nếu như là trước kia gặp phải Phương Minh Tô trong tình huống này, Bạch Thạch Mỹ chắc chắn sẽ quay người bỏ chạy ngay, tuyệt đối không để cho Phương Minh Tô có cơ hội nhìn thấy mình. Thế nhưng hiện tại có Chu Văn ở bên cạnh, Bạch Thạch Mỹ không cho rằng mình cần phải chạy.

Phương Minh Tô tuy rất mạnh, được xưng là một trong Tân Tứ Đại Chiến Thần của Liên Bang, Thủ Hộ Giả đã đạt tới cấp độ Sợ Hãi, nhưng Bạch Thạch Mỹ lại không cho rằng hắn sẽ mạnh hơn Chu Văn. Quý Mặc Tình cúi đầu không nói lời nào, cô cũng từng chứng kiến sức mạnh của Chu Văn, chuyến tàu ma khủng bố kia còn bị Mệnh Hồn của hắn tát một cái là chết, thực lực như vậy e là không kém hơn Phương Minh Tô bao nhiêu. Giờ đây cô lại đang trong tay Chu Văn, cô sợ Phương Minh Tô vì lo lắng cho mình mà bị Chu Văn uy hiếp.

"Là Phương Minh Tô." Bạch Thạch Mỹ thấy Chu Văn dường như không nhận ra Phương Minh Tô, bèn thấp giọng nhắc nhở.

"Hóa ra hắn chính là Phương Minh Tô?" Chu Văn quan sát Phương Minh Tô, cảm thấy hơi tò mò. Hắn tò mò về Phương Minh Tô không phải vì đối phương mạnh cỡ nào, cũng không phải vì danh tiếng lớn ra sao, mà là bởi vì tên Phương Minh Tô này cùng An Thiên Tá xếp ngang hàng trong Tân Tứ Đại Chiến Thần của Liên Bang. Chu Văn chủ yếu là tò mò, kẻ có thể sánh ngang danh tiếng với An Thiên Tá rốt cuộc mạnh đến mức nào.

Phương Minh Tô hiển nhiên đã sớm biết Quý Mặc Tình ở đây, chính là nhắm thẳng hướng này mà tới. Khi mấy chiếc thuyền lớn còn cách đám người Chu Văn vài trăm mét thì dừng lại, Phương Minh Tô đứng ở mũi thuyền, mỉm cười nói với Quý Mặc Tình: "Tiểu Tình, đừng lo lắng, đã có anh ở đây rồi, sẽ không để em phải chịu thêm một chút uất ức nào nữa."

"Anh rể." Mắt Quý Mặc Tình lập tức đỏ hoe. Dù sao cô cũng mới chỉ mười bảy mười tám tuổi, tuy có chút tâm cơ, nhưng bị bắt cóc ra hải ngoại, bảo không sợ chút nào thì là nói dối. Bây giờ Phương Minh Tô đã đến, cô cuối cùng cũng có người để dựa vào, không cần phải tự mình gồng mình chịu đựng nữa, cảm xúc lập tức dâng trào.

"Đừng khóc." Phương Minh Tô bước xuống khỏi thuyền, từng bước đi trên mặt nước, nhưng nước biển thậm chí không thể làm ướt đế giày của hắn.

"Đại danh của Nhị Thiên Phi Tiên Lưu, Phương mỗ đã sớm nghe danh từ lâu, đối với danh hiệu Kiếm Thánh cũng vô cùng ngưỡng mộ, nhưng không ngờ lại làm ra chuyện như thế này, thật sự khiến Phương mỗ vô cùng thất vọng. Nghĩ lại thì Kiếm Thánh Tề Nhã Giới đó cũng chỉ là hư danh, nếu không sao có thể làm ra chuyện đê tiện bỉ ổi như vậy." Phương Minh Tô vừa đi vừa nói, rất nhanh đã tới đối diện đám người Chu Văn chưa đầy mười mét.

Nghe thấy Phương Minh Tô dám sỉ nhục Tề Nhã Giới, Bạch Thạch Mỹ lập tức giận dữ, dù biết rõ không địch lại, nhưng vẫn muốn rút đao bảo vệ tôn nghiêm của sư phụ. Chu Văn đưa tay đè tay đang nắm đao của Bạch Thạch Mỹ lại, nhìn Phương Minh Tô nói: "Chuyện này còn có ẩn tình khác, không phải do Kiếm Thánh làm. May mắn là vị cô nương này không hề tổn hại gì, nay vật quy nguyên chủ, chuyện này cứ thế bỏ qua được không?"

Phương Minh Tô không đáp, chỉ nhìn sang Quý Mặc Tình hỏi: "Tiểu Tình, chúng có bắt nạt em không?"

"Không có." Quý Mặc Tình vội vàng lắc đầu nói. Nếu là ngày thường, có chỗ dựa lớn là Phương Minh Tô, chắc chắn cô sẽ thêm mắm dặm muối để than vãn. Thế nhưng đã từng chứng kiến sự khủng bố của Chu Văn, cô cũng hy vọng chuyện này cứ thế trôi qua, đừng gây thêm rắc rối nữa.

"Cô ấy trả lại cho các người, chúng tôi đi đây." Chu Văn ra hiệu cho Bạch Thạch Mỹ ném Quý Mặc Tình về phía Phương Minh Tô, rồi quay đầu thuyền chuẩn bị rời đi. Phương Minh Tô đỡ lấy Quý Mặc Tình, hỏi han xem cô có chịu ấm ức gì không. Mà ở phía bên kia, mấy chiếc thuyền kia lại chặn đường đi của Chu Văn.

"Các hạ có ý gì đây?" Chu Văn nhìn Phương Minh Tô hỏi. Phương Minh Tô thậm chí không buồn nhìn thẳng vào Chu Văn, vẫn tiếp tục nói chuyện với Quý Mặc Tình.

Trên thuyền xuất hiện rất nhiều người, trong đó một tráng hán mặc quân phục, vác đại phủ, cái đầu trọc lốc cất tiếng nói lớn: "Em gái của Đại soái chúng ta, là thứ các người muốn bắt thì bắt, muốn thả thì thả sao? Ta bắt vợ ngươi đi một tháng rồi trả lại, ngươi có đồng ý không?"

"Vậy các người phải thế nào mới hài lòng?" Chu Văn cảm thấy lời của gã tráng hán kia tuy thô tục, nhưng nói cũng không sai. Chuyện này quả thực là Bản Chân Anh làm sai, cũng không thể trách người ta ép người quá đáng.

"Chuyện này ngươi không làm chủ được, bảo Tề Nhã Giới tới nói chuyện với chúng ta." Gã trọc nói.

"Chuyện của Nhị Thiên Phi Tiên Lưu, ngươi làm chủ được không?" Chu Văn nhìn Bạch Thạch Mỹ hỏi. Bạch Thạch Mỹ trước tiên lắc đầu, sau đó lại gật đầu nói với Chu Văn: "Tôi không làm chủ được, nhưng anh thì có thể. Sư phụ trước khi đi từng dặn, mạng của chúng tôi đều là do anh ban cho, anh muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể lấy lại."

Chu Văn gật đầu, lại nhìn gã trọc nói: "Chuyện của Nhị Thiên Phi Tiên Lưu, tôi đúng là có thể làm chủ một chút. Tôi sẽ bảo Bản Chân Anh tự mình tới xin lỗi, mặc cho các người xả giận. Hắn cũng không làm gì quá đáng, giữ lại mạng cho hắn thế nào?"

Gã trọc hơi ngẩn ra, dường như không ngờ Chu Văn lại dễ nói chuyện như vậy, không khỏi nhìn sang Phương Minh Tô. Lúc này Phương Minh Tô mới ngẩng đầu lên, nhìn Chu Văn nói: "Chuyện này ngươi không làm chủ được, dẫn ta đi gặp Tề Nhã Giới, hắn phải đích thân cho ta một lời giải thích."

Chu Văn không khỏi hơi nhíu mày, nhìn Phương Minh Tô nói: "Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Kiếm Thánh, tại sao ngươi nhất định phải gặp ông ấy? Ngươi rốt cuộc là muốn đòi lại công đạo cho cô ấy, hay là muốn tới Nhị Thiên Phi Tiên Cung?"

"Cả hai đều muốn, dẫn đường đi." Phương Minh Tô thản nhiên nói.

Chu Văn đã hiểu, mục đích thực sự của Phương Minh Tô không phải là để cứu Quý Mặc Tình, hay nói đúng hơn là không hoàn toàn vì cứu cô ta. Có lẽ chuyện Quý Mặc Tình bị bắt ngay từ đầu đã có thể là một cái bẫy. Mục tiêu thực sự của Phương Minh Tô là Nhị Thiên Phi Tiên Cung và Tề Nhã Giới, điểm này đã không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ là Chu Văn không hiểu lắm, tại sao Phương Minh Tô lại làm vậy.

"Xin lỗi, nếu muốn tới Nhị Thiên Phi Tiên Cung, các người cứ tự mình đi đi, tôi không có thời gian để đi cùng các người." Chu Văn ra hiệu cho Bạch Thạch Mỹ tiếp tục lái thuyền.

Phương Minh Tô hơi nhíu mày, trong thông tin tình báo của hắn, Bất Nhị Đảo dường như không có nhân vật này. Ba người quan trọng nhất của Nhị Thiên Phi Tiên Cung chính là Tề Nhã Giới, Bản Chân Anh và Bạch Thạch Mỹ. Mà Bạch Thạch Mỹ nhìn qua lại như là nhìn theo cái gật đầu của thanh niên này, nhưng thanh niên này lại không phải Bản Chân Anh, điều này khiến Phương Minh Tô có chút nghi hoặc. Tuy nhiên, tên đã trên dây buộc phải bắn, dù thanh niên trước mắt này có mạnh ngang với Bản Chân Anh, thì đối với đại cục cũng sẽ không có ảnh hưởng quá lớn.

"Anh rể..." Quý Mặc Tình dường như cũng nhận ra điều gì đó, muốn kể lại chuyện xảy ra trên Bất Nhị Đảo cho Phương Minh Tô, nhưng bị Phương Minh Tô ngắt lời, đồng thời ra hiệu cho cô yên tâm.

"Dù ngươi có thời gian hay không, chuyến này nhất định phải đi." Theo giọng nói của Phương Minh Tô, binh lính trên các con tàu lớn đều đã triệu hoán Bạn Sinh Sủng, nhắm thẳng về phía đám người Chu Văn. Gã trọc kia càng là trên thân mọc ra vảy, giống như quái vật, vung một búa chém ngang không trung về phía Chu Văn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1107
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.