Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

"Lần cưỡi ngựa trước của tôi là khi tôi chơi trò kéo quân ở Công viên Trung tâm." Simon cáu kỉnh. "Tha thứ cho tôi vì không phải là ngài Darcy!"

George, như rất nhiều cô gái nhận xét, là một người cưỡi ngựa xuất sắc. Anh chàng gần như không phải làm gì để khiến con ngựa nghe lời, cả hai đều di chuyển một cách mượt mà. Ánh mặt trời làm những lọn tóc ngu ngốc của cậu ta lay động. Cậu ta nhìn thẳng về phía trước, khiến việc cưỡi ngựa trông dễ dàng và duyên dáng, như một kị sĩ trong phim. Simon nhớ đã từng đọc sách về những con ngựa kì diệu có thể đọc được suy nghĩ của chủ nhân, về những con ngựa ở North Wind. Đó là một phần của việc trở thành một chiến binh phép thuật, có những chiến mã xuất sắc.

Ngựa của Simon có khuyết điểm, hoặc có thể là một thiên tài và nhận ra rằng Simon không thể nào điều khiển mình. Nó đi lang thang trong khu rừng với Simon ở trên lưng liên tục van nài, sợ hãi và nài nỉ. Nếu ngựa của Simon có thể đọc được suy nghĩ của cậu thì nó là một kẻ thích thú với những trò tàn ác.

Khi trời dần tối và không khí trở nên lạnh, con ngựa đi thơ thẩn về chuồng. Simon không có lựa chọn trong việc này, nhưng cậu đã xoay xở để xuống ngựa được và loạng choạng về Học viện, ngón tay và đầu gối của cậu trở nên tê liệt.

"À, cậu đây rồi." Scarbury nói. "George Lovelace đang ở ngoài một mình. Cậu ta muốn tập hợp một nhóm tìm kiếm cậu."

Simon thấy hối hận vì những suy nghĩ về tài cưỡi ngựa của George.

"Để tôi đoán," Simon nói. "Mọi người nói 'À, bị bỏ lại để cái chết tạo nên tính cách'"*

*Nguyên văn: 'Nah, being left for dead builds character.'(Giúp hộ tụi này :">)

"Tôi không quan tâm việc cậu có bị một con gấu ăn thịt trong khu rừng sâu tối tăm hay không." Scarbury, người không trông như thể ông ta có bao giờ quan tâm đến thứ gì trong cuộc đời mình, nói.

"Tất nhiên rồi, đó là điều chắc..."

"Cậu có mang dao." Scarbury nói thêm và bước đi để lại Simon nói với theo.

"Cái... cái dao giết gấu của em sao? Thầy thật sự nghĩ em giết gấu với con dao đó là một chuyện hợp lí sao? Thầy có thông tin gì về lũ gấu trong rừng không? Em nghĩ đó là trách nhiệm của thầy với tư cách là một nhà giáo dục để nói cho em nếu có gấu ở trong rừng."

"Hẹn gặp lại cậu ở buổi tập lao, Lewis." Scarbury nói và bước đi mà không quay đầu lại.

"Thế trong rừng có gấu không?" Simon tự nói với chính mình. "Đó là một câu hỏi đơn giản. Tại sao các thợ săn bóng tối lại quá tệ khi gặp những câu hỏi đơn giản nhỉ?"

*

Mọi ngày đều kết thúc bởi những hoạt động bạo lực trong hoàn cảnh mập mờ. Nếu đó không phải là buổi tập lao, Simon bắt đầu ném khắp phòng (lúc sau George cảm thấy rất có lỗi nhưng không lại giúp). Nếu đó không phải tập kiếm, nó giống như đấu kiếm và sự thất bại nhục nhã trước những thợ săn bóng tối nhỏ bé độc ác. Nếu đó không phải đấu kiếm, nó là khóa học trở ngại và Simon từ chối nói về nó. Julie và Jon trở nên điềm tĩnh đáng quan tâm vào giờ ăn và một số bình luận về người phàm đã biến mất.

Cuối cùng Simon mệt mỏi lảo đảo đến bài tập tiếp theo trong đống đồ vô ích, sắc nhọn và Scarbuy đặt một cái cung vào tay cậu.

"Tôi muốn tất cả mọi người cố gắng bắn trúng bia." Scarbury nói "Và Lewis, tôi muốn cậu cố gắng không bắn trúng các học viên khác."

Simon cảm nhận được sức nặng từ cái cung trên tay. Nó cân xứng, cậu nghĩ, dễ dàng để cầm lên và sử dụng bằng tay. Cậu đặt tên vào dây cung và cảm nhận sự căng của dây, sẵn sàng để thả ra và được chỉ dẫn để nó bay theo hướng Simon muốn.

Cậu kéo tay về phía sau và điều đó thật dễ dàng: tâm. Cậu bắn hết phát này đến phát khác, các mũi tên bay đi tìm đường đến tâm bia. Cánh tay cậu cháy bỏng và trái tim cậu nảy lên vì vui sướng. Cậu hạnh phúc khi có thể cảm nhận được cách cơ bắp hoạt động và trái tim đập mạnh. Cậu quá hạnh phúc khi được sống lại lần nữa và có thể cảm nhận được khoảnh khăc này.

Simon hạ cung xuống và cảm thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm.

"Cậu có thể làm lại được không?"Scarsbury đề nghị.

Cậu đã tập bắn tên trong trại hè, nhưng đứng đây cầm cung, cậu nhớ ra điều gì đó. Cậu nhớ mình đã thở, trái tim đã đập, những thợ săn bóng tối quan sát cậu. Cậu lúc đó vẫn còn là con người, một người phàm họ coi thường, nhưng cậu đã giết một con quỷ. Cậu nhớ: cậu đã thấy điều gì đó cần được hoàn thành và cậu đã làm việc đó.

Một người không quá khác biệt so với cậu bây giờ.

Simon cảm thấy nụ cười đang nở trên môi làm đau hai gò má. "Em nghĩ em có thể."

Julie và Jon đều trở nên thân thiện hơn trong bữa tối hơn mấy ngày trước. Simon kể cho họ nghe về việc giết quỷ, điều cậu nhớ, và Jon đề nghị dạy cậu vài mẹo đấu kiếm.

"Mình muốn được nghe nhiều hơn về các cuộc phiêu lưu của cậu." Julie nói. "Bất cứ điều gì cậu nhớ. Đặc biệt nếu chúng có cả Jace Herondale. Cậu có biết anh ấy có vết sẹo quyến rũ trên cổ như thế nào không?"

"À," Simon nói. "Thực ra... có. Đó là do tôi."

Tất cả mọi người đều nhìn cậu.

"Có lẽ tôi đã cắn cậu ta. Một chút thôi. Nó giống như gặm hơn, thật đấy."

"Anh ấy có ngon không?" Julie nói sau một hồi trầm tư. "Anh ấy trông có vẻ rất ngọt ngào."

"Ờm," Simon nói. "Cậu ta không phải là hộp nước hoa quả."

Beatriz gật đầu một cách nghiêm túc. Cả hai cô gái có vẻ rất hứng thú với chuyện này. Quá hứng thú. Mắt họ trông đờ đẫn.

"Cậu có chậm rãi trèo lên trên anh ấy và cúi đầu xuống cần cổ mềm mại đang đập của anh ấy không?" Beatriz hỏi. "Cậu có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim của anh ấy trong mình không?"

" Cậu có liếm cổ anh ấy trước khi cắn không?" Julie hỏi. "À, và cậu có cơ hội để cảm nhận được cơ bắp của anh ấy không?" Cô nàng nhún vai. "Mình chỉ tò mò về, cậu biết đấy, về kĩ thuật của ma cà rồng."

"Mình tưởng tượng Simon vừa dịu dàng vừa kiểm soát giây phút đặc biệt của mình với Jace," Beatriz mơ màng. "Ý mình là, nó đặc biệt, đúng không?"

"Không!" Simon nói. "Tôi không thể nhấn mạnh đủ. Tôi đã cắn nhiều thợ săn bóng tối. Tôi đã cắn Isabelle Lightwood và Alec Lightwood; việc cắn Jace không phải là khoảnh khắc dịu dàng và duy nhất."

"Cậu đã cắn Isabelle và Alec Lightwood?!" Julie hỏi, giọng bắt đầu pha chút bối rối. "Người nhà Lightwood đã làm gì cho cậu vậy?"

"Chà," George nói. "Tôi hình dung vương quốc quỷ thật đáng sợ, nhưng có vẻ như đó là những bữa ăn không ngừng nghỉ."

"Không phải thế!" Simon nói.

"Chúng ta có thể không nói về việc này nữa được không?" Jon đanh giọng đề nghị. "Tôi chắc rằng các cậu đã làm những điều phải làm, nhưng việc thợ săn bóng tối làm mồi cho một cư dân thế giới ngầm thật là kinh tởm."

Simon không thích cách Jon nói "Cư dân thế giới ngầm," như thể từ 'cư dân thế giới ngầm' và 'kinh tởm' gần như là một. Nhưng có lẽ đó là việc bình thường với Jon bị xúc phạm. Simon có thể nhớ mình từng bị xúc phạm vì nó. Simon cũng không muốn làm bạn với con mồi của mình.

Hôm nay khá ổn. Simon không muốn phá hỏng nó. Cậu đang trong tâm trạng đủ tốt để bỏ qua cho việc đó.

Simon cảm thấy tốt hơn về Học viện cho đến tối hôm đó, khi cậu tỉnh dậy từ một giấc ngủ lơ mơ và cơn lũ kí ức tràn về.

Những kí ức quay về như một số lần, không như những nhát đâm nhỏ, sắc lẹm mà như thác nước mạnh và kinh khủng. Cậu đã từng nghĩ về anh bạn cùng phòng phòng lúc trước. Cậu biết cậu từng có một người bạn, một người cùng phòng tên Jordan và anh chàng đã bị giết. Nhưng cậu không nhớ cảm giác về nó- cách mà Jordan đã cho cậu ở nhờ khi mẹ cài then cửa, nói chuyên về Maia với Jordan, nghe Clary cười rằng Jordan dễ thương, nói chuyện với Jordan, kiên nhẫn, tốt tính và luôn nhìn Simon hơn là một công việc, hơn một ma cà rồng. Cậu nhớ từng nhìn Jordan và Jace cằn nhằn về nhau và rồi cùng chơi video game như hai kẻ ngốc, Jordan tìm thấy cậu đang ngủ trong gara, và Jordan nhìn Maia với sự hối hận.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.