Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Cậu ta trông không giống như một bức tượng, vì không ai lại mặc cho bức tượng quần bò và một cái áo thể thao màu vàng và đỏ sặc sỡ. Đường nét khuôn mặt chàng trai cân đối và trông như tạc. Cậu ta có đôi vai rộng và vẻ ngoài lực lưỡng, như hầu hết mọi thợ săn bóng tối. Simon hoài nghi thiên thần không chọn những người bị hen hay ai đó đã từng bị ném bóng chuyền vào mặt khi tập gym. Chàng trai có làn da màu đồng, đôi mắt nâu đen và mái tóc xoăn sáng màu lộn xôn trên lông mày. Cậu ta nở nụ cười khi nhìn thấy họ và lúm đồng tiền xuất hiện ở một bên má.

Simon không coi anh ta là hình mẫu cho vẻ đẹp của phái mạnh. Nhưng cậu nghe thấy tiếng động nho nhỏ ở đằng sau và nhìn qua vai mình. Tiếng động đó là tiếng thở dài đầy thiết tha không thể kiềm chế được từ Julie, người mà, như Simon quan sát, đồng thời thở dài và nghiêng người một cách không tình nguyện. Simon nghĩ hành động này có thể là một dấu hiệu rằng gặp anh ta là một điều không bình thường.

Simon chuyển ánh nhìn ra chỗ khác. Hình như tất cả những công tử bột thợ săn bóng tối đều là người mẫu đồ lót, bao gồm cả anh bạn cùng phòng mới của cậu. Cuộc đời cậu quả thật như một trò đùa.

Julie dường như có liên quan đến vị công tử ở trên cái ghế đẩu. Simon có vô vàn câu hỏi, như "Anh ta là ai?", "Vì sao anh ta lại đứng ở trên cái ghế đẩu?" nhưng cậu không muốn trở thành kẻ phá đám.

"Tôi rất mừng khi các bạn đến đây. Bây giờ... đừng hoảng loạn." Gã đứng trên ghế đẩu nói nhỏ.

Julie lùi lại một bước.

"Có vấn đề gì với bạn vậy?" Simon hỏi. "Việc nói 'đừng hoảng loạn' chắc chắn sẽ gây hoảng loạn cho người khác! Hãy nói rành mạch về vấn đề đi."

"Được thôi, tôi hiểu điều cậu đang nói và cậu nói đúng." Chàng trai nói tiếp. Giọng anh ta nhẹ nhưng lại hơi nhấn ở một số âm tiết nhất định. Simon khá chắc anh ta là người Scotland. "Tôi chỉ nghĩ là hình như có một con quỷ thú túi opốt* trong tủ quần áo."

* thú có túi ôpôt (nguồn:Internet)

"Vì Thiên Thần!" Julie thốt lên.

Simon nói "Thật là lố bịch."

Có tiếng động phát ra từ cái tủ quần áo. Tiếng kéo, rít khiến Simon dựng tóc gáy.

Nhanh như một tia sáng và với sự uyển chuyển của thợ săn bóng tối, Julie nhảy lên giường không có chiếc vali đang mở. Simon cho rằng đó chính là giường của cậu. Sự thật là cậu mới ở đây có hai phút và thật li kì khi một cô gái lao lên giường cậu, trừ khi cô ấy đang chạy trốn khỏi bọn gặm nhấm đáng ghê tởm.

"Làm gì đi Simon!"

"Ừ, Simon... mà cậu là Simon đúng không? Xin chào... hãy làm gì đó với con quỷ thú túi ôpôt kia đi." gã ngồi trên ghế nói.

Tiếng động xô đẩy trong tủ quần áo rất to và Simon không cảm thấy chắc chắn lắm. Nó nghe như có gì đó vô cùng to lớn ẩn núp trong đó.

"Tôi được sinh ra ở thành phố Pha Lê." Julie nói. "Tôi là một thợ săn bóng tối và tôi có thể đối phó với quỷ. Nhưng tôi lớn lên trong một ngôi nhà tuyệt vời và không bị quấy rầy bởi những động vật hoang dã bẩn thỉu!"

"Tôi đến từ Brooklyn" Simon nói " và để không phỉ báng thành phố yêu quý của tôi hay có thể gọi nó là một đống rác đầy sâu với âm nhạc hay cái gì đó, nhưng tôi biết động vật gặm nhấm. Tôi tin rằng tôi đã từng là một động vật gặm nhấm nhưng chỉ là trong một lúc thôi... Tôi không nhớ rõ ràng nhưng tôi không muốn bàn về nó. Tôi nghĩ tôi có thể đối phó với một con thú túi ôpôt... nhắc lại lần nữa, tôi không chắc đó có phải là một con quỷ hay không."

"Tôi đã nhìn thấy nó và mấy người thì không!" gã trên ghế la lên "Tôi muốn nói với cậu là nó rất lớn! Cực kì lớn!"

Lại có thêm tiếng sột soạt và khụt khịt đầy đe dọa. Simon nhẹ nhàng đi xiên đến cái vali đang mở trên chiếc giường còn lại. Có rất nhiều áo thể thao trong đó nhưng ở trên còn một số thứ khác.

"Đó có phải là vũ khí không?" Julie hỏi.

"Ờ, không" Simon nói "Đó là cái vợt cầu lông."

Thợ săn bóng tối cần có thêm nhiều hoạt động ngoại khóa hơn nữa.

Cậu cho rằng cái vợt đang thật sự là một thứ vũ khí tệ hại nhưng đó là thứ cậu có. Cậu tiến dần đến tủ quần áo và mở tung cánh cửa. Ở hốc tủ bị gặm lõm và đầy vụ gỗ là một con thú túi ôpôt. Đôi mắt đỏ của nó sáng quắc,cái miệng mở ra và rít lên với Simon.

"Thật là kinh tởm. Giết nó đi Simon!" Julie nói.

" Simon, cậu là hi vọng duy nhất đấy!" chàng trai đứng trên ghế đẩu nói.

Con thú di chuyển, như thể đang lao về phía trước. Simon đập cái vợt xuống như một cú đánh mạnh vào hòn đá. Con vật rít lên lần nữa và di chuyển theo hướng khác. Simon có ý nghĩ điên rồ rằng nó đang nhử mình trước khi chạy đến giữa hai chân cậu. Simon phát ra tiếng nghe như tiếng quan quác và sảy chân về phía sau. Cậu đập lung tung khắp nơi, đập cả vào đá lát tường. Hai người kia chỉ biết la hét. Simon quay tròn để xác định được vị trí của con vật và nhìn thấy một đám lông chạy nhanh qua khóe mắt rồi cậu lại quay lần nữa. Thằng con trai trên cái ghế đẩu, đang tìm kiếm sự trấn an hay cố gắng giúp đỡ một cách sai lầm, chộp lấy Simon và cố gắng để quay cậu, sử dụng một góc áo của mình để đẩy.

"Kia kìa!" cậu ta gào lên bên tai Simon và Simon tự xoay theo ý mình, ngược lại với những gì cậu sẽ làm và tiến đến cái ghế.

Cậu cảm thấy đỉnh của cái ghế nghiêng, chặn chân cậu còn anh chàng đang đứng trên đó lại vồ lấy vai cậu lần nữa. Simon, người đã hơi chóng mặt, lảo đảo và rồi nhìn thấy cái bóng đầy lông bò lên đôi giày của mình và mắc một sai lầm chết người. Cậu đập vào chân mình bằng cái vợt. Rất mạnh.

Simon, cái ghế đẩu, thằng con trai ngồi trên cái ghế đẩu và cái vợt tất cả đều đổ nhào xuống sàn nhà.

Con thú túi ôpôt phi như bay ra ngoài cửa. Simon nghĩ nó đã quăng cho mình một cái nhìn thắng lợi khi chạy đi.

Simon không thể nào đuổi theo nó được vì cậu đang vướng trong một đống lộn xộn của chân ghế, chân người và cộc đầu mình vào chân giường.

Cậu cố gắng để ngồi dậy, xoa đầu và cảm thấy hơi chóng mặt khi Julie nhảy xuống giường. Chân giường lắc lư bởi sự di chuyển của cô và lại đập vào sau đầu của Simon một lần nữa.

"Tôi sẽ rời đi trước khi sinh vật kia trở lại tổ của nó!" Julie thông báo. "Ờ...ý tôi là, tôi sẽ để các cậu lại... cho nó." Cô ta dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn chằm chằm vào hướng mà con vật đã chạy qua. "Giờ thì tạm biệt." Julie nói thêm và chạy theo hướng ngược lại.

"Đau ," Simon nói, từ bỏ việc ngồi dậy ngay và chống tay xuống. "Đau quá. Ờ... đó là..."

Cậu khoa tay về phía cái ghế, cánh cửa mở, cái tủ ghê tởm và cơ thể nằm ngửa của mình.

"Đó là..." Cậu tiếp tục và thấy bản thân đang lắc đầu và cười. "Thật là một màn trình diễn đáng ấn tượng của ba thợ săn bóng tối tương lai."

Gã trai không còn đứng trên ghế đẩu trông hoảng hốt. Không thể nghi ngời vì cậu ta nghĩ anh bạn cùng phòng mình đang bị loạn trí và cười khúc khích vì một con thú túi ôpôt. Simon không thể làm gì được. Cậu không thể ngừng cười.

Những thợ săn bóng tối cậu quen ở New York có thể giải quyết vấn đề này trong nháy mắt. Cậu chắc chắn Isabelle sẽ cắt đứt đầu con chuột với một cây kiếm. Nhưng cậu lại bị bao quanh bởi những người hoảng sợ, la hét, đứng trên ghế, đập lấy đập để cái thảm hoạ của nhân loại, những người không thể nào xử lí được một con vật thuộc loài gặm nhấm, và Simon là một trong số đó. Họ chỉ là những đứa trẻ bình thường.

Đó như một sự giải vây, Simon cảm thấy choáng váng với nó. Hoặc có thể là do cậu đã tự đập vào đầu mình.

Cậu tiếp tục cười và khi nhìn vào anh chàng cùng phòng, ánh mắt hai người chạm nhau.

"Thật là tiếc khi giáo viên không thấy màn trình diễn tuyệt vời đó." Người bạn cùng phòng nói một cách nghiêm túc. Rồi cậu ta cũng cười phá lên, lấy tay che miệng, nụ cười lên cả khóe mắt như thể cậu ta lúc nào cũng cười và khuôn mặt cậu đã quen với điều ấy. "Chúng ta sẽ bị giết"

Sau cơn kích động nhẹ vì con thú túi ôpôt, Simon và cậu bạn cùng phòng đứng dậy sắp xếp đồ đạc và giới thiệu bản thân.

"Xin lỗi về chuyện đó. Tôi không giỏi đối phó với mấy thứ nhỏ bé hấp tấp. Tôi hi vọng có thể đánh nhau với mọt con quỷ lớn hơn. À mà tôi là George Lovelace." anh chàng ngồi trên giường bên cạnh cái vali đang mở của mình.

Simon nhìn chăm chú vào túi của mình, đầy những chiếc áo phông hài hước và rồi cảm thấy nghi ngờ cái tủ quần áo. Cậu không biết liệu có nên tin tưởng và để đống áo của mình với con thú túi đó.

"Vậy cậu là thợ săn bóng tối hả?"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.