Cậu đã hiểu tên thợ săn bóng tối được xây dựng như thế nào và cậu cũng hình dung George là như một thợ săn bóng tối ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Điều đó chỉ xuất hiện trước khi Simon nghĩ rằng George có lẽ khá điềm tĩnh. Và giờ thì cậu cảm thấy thất vọng. Cậu hiểu thợ săn bóng tối nghĩ gì về người phàm. Thật là tốt nếu có ai hoàn toàn không biết gì cùng cậu đi đến trường.
Và cũng thật tốt nếu có một anh bạn cùng phòng điềm tĩnh một lần nữa, Simon nghĩ. Như Jordan chẳng hạn. Cậu không thể nhớ được Jordan, anh bạn cùng phòng khi cậu còn là ma cà rồng, hầu tất cả mọi thứ, nhưng tất cả những gì cậu nhớ được đều tốt.
"Tôi là Lovelace" George nói "Gia đình tôi đã từ bỏ công việc săn quỷ vì lười từ thế kỉ mười tám, ổn định cuộc sống ở ngoại thành Glasgow và trở thành những người trộm cừu giỏi nhất vùng đó.Phần duy nhất còn lại của dòng họ Lovelace từ bỏ săn quỷ từ thế kỉ 19. Tôi nghĩ họ có một cô con gái quay trở lại nghề này nhưng rồi cô ấy chết, sau đó tất cả mọi người rời đi. Các thợ săn bóng tối thường phê bình các thế hệ trước, và tổ tiên dũng cảm của tôi lại như thế này 'Không, chúng ta sẽ gắn bó với lũ cừu này' cho đến khi cuối cùng hội Clave dừng lại việc đi lòng vòng vì họ đã mệt mỏi với những con đường vô công rồi nghề của chúng tôi. Tôi còn có thể nói gì với cậu nữa nhỉ? Người nhà Lovelace là những kẻ trốn việc."
George nhún vai và làm kiểu cậu có thể làm gì nào? Bằng cử chỉ với cái vợt tennis của cậu. Dây cước đã đứt hết. Nó vẫn là thứ vũ khí duy nhất họ có phòng khi con thú túi quay trở lại.
Simon kiểm tra điện thoại. Idris không có sóng, thật là một bất ngờ lớn, và cậu quăng nó lại vào vali giữa đống áo phông. "Đó là một tài sản cao quý."
"Cậu có thể tin được không khi tôi chẳng biết gì về nó cho đến vài tuần trước? Những thợ săn bóng tối tìm đến chúng tôi lần nữa, nói rằng họ cần, ờ, những thợ săn quỷ mới để chống lại cái ác vì một số người đã hi sinh trong chiến tranh. Tôi chỉ có thể nói, những thợ săn bóng tối, họ rất biết cách chiếm được tình cảm và lí trí con người."
"Họ nên làm tờ rơi." Simon đề nghị và George cười toe toét. "Chỉ một số người trông rất ngầu khi mặc đồ đen. Trong tờ rơi có thể viết 'SẴN SÀNG TRỞ THÀNH MỘT KẺ NỔI LOẠN' giữ liên lạc với bộ phận tiếp thị của thợ săn bóng tối, tôi sẽ có thêm nhiều thứ quý giá từ nới đó"
"Tôi báo cho cậu một số tin xấu về hầu hết thợ săn bóng tối và khả năng của họ với một cái máy photocopy" George nói. "Đại khái, sự thật là bố mẹ của tôi đã biết hết và chỉ là họ không nói cho tôi. Bởi vì tại sao tôi lại hứng thú với mấy vấn đề bé tí đó? Họ nói bà đã mất trí khi kể về việc nhảy múa với tiên! Tôi hoàn toàn ý thức được việc giữ cái bí mật cực kì thú vị ấy trước khi tôi đi. Bố nói, cho công bằng, bà hoàn toàn điên rồi. Tiên thật sự có thật. Mặc dù có thể anh chàng ngươi yêu tiên cao 4 inch của bà không tên là Bluebell."
"Tôi cá ngược lại đấy." Simon nói và nghĩ về những điều cậu nhớ về tiên. "Nhưng cũng không chắc chắn lắm."
"Vậy cậu đến từ New York à?" George nói. "Được đấy."
Simon nhún vai: cậu không biết phải nói gì khi cậu sống thoải mái ở New York cả cuộc đời và rồi nhận ra cả thành phố và tâm hồn cậu đều trở thành kẻ phản bội. Cũng là khi cậu cảm thấy vô cùng đau khổ đến nỗi phải rời đi.
"Làm sao cậu biết được tất cả mọi thứ? Cậu có Tâm Nhãn à?"
"Không" Simon nói một cách chậm rãi. "không, tôi rất bình thường, nhưng bạn thân của tôi phát hiện ra cô ấy là thợ săn bóng tối, là con gái của một kẻ thực sự xấu xa. Và là em gái của một gã cũng vô cùng tồi. Cô ấy không có may mắn với người thân. Tôi đã bị cuốn vào việc này, và thực sự thì tôi không nhớ hết mọi thứ vì..."
Simon dừng lại và cố nghĩ ra cách giải thích cho việc mất trí nhớ liên quan đến quỷ, việc mà có thể không thuyết phục được George rằng Simon cũng mắc vào vấn đề như bà của cậu ta. Rồi cậu thấy George đang nhìn mình, đôi mắt cậu ta mở lớn.
"Cậu là Simon" Cậu ta thốt ra. " Simon Lewis."
"Ừ" Simon nói. "Này,có phải là tên tôi dính ở trên cửa hay... có sổ sách gì mà tôi phải kí..."
"Ma cà rồng" George nói "Bạn thân của Mary Morgenstern!"
"Ờ, Clary." Simon nói "Ờ, đúng. Tôi thích nghĩ mình từng là kẻ bất tử."
Cái cách George đang nhìn cậu như thể anh chàng cực kì ngạc nhiên hơn là thất vọng hay chờ đợi làm cậu hơi lúng túng . Simon phải thú nhận rằng, nó cũng khá dễ chịu. Ánh mắt đấy cũng rất khác so với cách mọi người từng nhìn cậu, trong cuộc đời mới hay cuộc đời cũ.
"Cậu không thể hiểu. Tôi đến cái nơi địa ngục lạnh giá đầy chất nhờn, loài gặm nhấm và cả học viện thì ồn ào với những người nói chuyện về những anh hùng tầm tuổi tôi và thực sự đã đến địa ngục. Nó cho tôi thấy được hoàn cảnh thực là nhà vệ sinh không hoạt động ở đây."
"Nhà vệ sinh không hoạt động? Vậy chúng ta làm sao có thể... chúng ta...như thế nào...?"
George ho. "Chúng ta hòa mình với thiên nhiên, nếu cậu hiểu tôi đang nói gì."
George và Simon nhìn ra ngoài cửa sổ về phía cánh rừng phía dưới. Lá nhẹ nhàng lắc lư trong những cơn gió bên ngoài ô cửa kính màu hình kim cương. George và Simon trao nhau ánh nhìn đầy tăm tối và buồn bã.
"Thật tình thì cậu và nhóm anh hùng của cậu là tất cả những gì họ nói đến." George nói, chuyển đến một vấn đề vui vẻ hơn. "Vậy, điều đó và sự thật là chúng ta có mấy con bồ câu sống trên cái lò. Cậu đã cứu thế giới đúng không? Và cậu không nhớ gì về nó. Thật là kì lạ."
George cười, quăng cái vợt hỏng trên sàn nhà và tiếp tục nhìn Simon như thể cậu là thứ gì đó vô cùng hay ho. "Chà, Simon Lewis. Tôi đoán tôi phải cảm ơn ai đó ở học viện Spinechilling vì mang đến một anh bạn cùng phòng tuyệt vời."
*
George dẫn Simon xuống ăn tối, điều khiến Simon vô cùng cảm kích. Phòng ăn trông không khác gì những phòng đá vuông khác trong học viện, ngoại trừ ở một đầu của nó có một lò sưởi đồ sộ được chạm khắc, treo những thanh kiếm để chéo và một khẩu hiệu đã mờ đến nỗi Simon không thể đọc được.
Có rất nhiều bàn tròn với ghế gỗ gồm rất nhiều kích cỡ đặt xung quanh. Simon bắt đầu tin rằng họ đã trang bị đồ cho học viện từ một cửa hàng giảm giá của một người già. Những chiếc bàn đầy trẻ con. Hầu hết đều nhỏ hơn Simon ít nhất hai tuổi. Một số ít thì nhỏ hơn thế. Simon đã không nhận ra cậu đã nhiều tuổi cho việc trở thành một học viên thợ săn quỷ và nó khiến cậu lo lắng. Cậu đã bớt căng thẳng hơn hẳn khi nhìn thấy vài khuôn mặt hòa nhã tầm tuổi mình.
Julie với khuôn mặt cau lại, Beatriz, một chành trai nhìn thấy và vẫy tay với họ. Cậu cho rằng họ vẫy George nhưng khi ngồi xuống, Julie lại nghiêng về phía cậu.
"Mình không thể tin được là cậu không nói mình là Simon Lewis." Cô nói. " Mình tưởng cậu là người thường."
Simon hơi nghiêng ra chỗ khác. "Mình là người thường."
Julie cười "Cậu hiểu ý mình mà."
"Ý cô ấy là chúng mình nợ bạn." Beatriz Mendoza nói và mỉm cười với Simon. Cô ấy có một nụ cười đẹp. "Chúng mình không quên điều đó. Thật là vinh hạnh khi được gặp cậu và có cậu ở đây. Chúng mình có thể có một cuộc nói chuyện hợp lý mà không có con trai một lần. Nhưng không có cơ hội khi Jon ở đây."
Chàng trai, người có cơ bắp to ngang đầu Simon, vươn tay qua bàn. Mặc cho sự đe dọa của cánh tay lực lưỡng, Simon bắt tay với cậu ta.
"Tôi là Jonathan Cartwright. Hân hạnh được gặp cậu."
"Jonathan," Simon nhắc lại.
"Đó là một cái tên phổ biến của thợ săn bóng tối." Jon nói. "Sau thợ săn Jonathan..."
"Ờ, không, tôi biết, tôi có một quyển Codex," Simon nói. Clary đã đưa quyển của cô cho cậu và câu đã rất hứng thú đọc những dòng viết tay trong quyển sách của hầu hết mọi người trong học viện. Cậu cảm giác như mình đang dần hiểu họ, an toàn ở phía xa nơi họ không thấy cậu thất bại và phơi ra những lỗ hổng kiến thức.
"Nó chỉ là... tôi biết một vài người tên Jonathan. Không ai trong số họ gọi bản thân là Jonathan hay bị gọi là Jonathan."
Cậu không nhớ nhiều về anh trai Clary nhưng cậu biết tên anh ta. Cậu đặc biệt không muốn nhớ thêm gì.
"Ồ, đúng, Jonathan Herondale." Jon nói. " Tất nhiên là cậu biết anh ta rồi. Tôi thật ra cũng là một người bạn tốt của anh ấy. Dạy anh ấy một số trò có thể giúp các cậu ra khỏi vương quốc quỷ đúng không?"
"Ý câu là... Jace à? Simon ngờ vực hỏi.