Bách Lý Hồng Trang nghe thấy lời này, liền cũng đã hiểu rõ ý định của bọn họ.
Huyễn Minh đến chủ gia lâu như vậy, là vì muốn có cơ hội được ở lại Ma Thành, hiện giờ nếu phải rời đi, đối với hắn mà nói thực sự là một đả kích không nhỏ.
Chỉ là xét theo tình hình hiện tại, tiếp tục ở lại Phục gia quả thực là nguy hiểm trùng trùng.
Một khi bị nhắm vào, hoàn cảnh của hắn ở chủ gia nhất định cũng sẽ vô cùng gian nan, không hề dễ dàng chút nào.
Trừ khi hắn thực sự cưới Phục Vi Tuyết, có lẽ mọi khốn cảnh này đều có thể được giải trừ trực tiếp, nhưng nàng hiểu Phục Huyễn Minh, hắn không thể nào từ bỏ Tùng Nhiêu.
Nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang rơi vào trầm tư, Phục Tùng Dương lại nói: "Có lẽ chúng ta đã tìm được nơi đi tốt hơn, trực tiếp gia nhập vào một thế lực nào đó cũng là điều có thể."
"Nghĩ đến năm xưa khi ta còn ở Ma Thành cũng đã ở lại một thời gian rất dài, người quen biết cũng không ít."
Bách Lý Hồng Trang hơi nhướng mày, từ biểu cảm này của Lục trưởng lão, nàng cảm nhận được vài phần ngạo khí, xem ra người mà Lục trưởng lão quen biết ở Ma Thành cũng không phải hạng tầm thường.
"Chuyện của chúng ta, ngươi không cần phải suy nghĩ nhiều, kiểu gì cũng sẽ tìm được nơi thích hợp thôi." Phục Tùng Dương cười nhạt, "Chuyện chính ta đến đây hôm nay là để đưa cái này cho ngươi."
Nói đoạn, Bách Lý Hồng Trang liền thấy Phục Tùng Dương đưa tới một chiếc nhẫn trữ vật, đôi mắt trong veo thoáng hiện vẻ nghi hoặc: "Đây là cái gì?"
"Sơ Ma Đan của ngươi đã đóng góp cho Phục gia nhiều như vậy, sao có thể rời đi mà không lấy gì chứ? Như thế thì thiệt thòi quá."
Phục Tùng Dương vẻ mặt cảm thán: "Nha đầu ngươi đúng là ỷ mình có tài hoa nên không sợ gì cả, bao nhiêu tài nguyên tu luyện này biết bao nhiêu tu luyện giả phải tranh giành sứt đầu mẻ trán, còn ngươi thì hay rồi, rời đi mà ngay cả những thứ này cũng không định lấy."
"Ngươi nghĩ như vậy, ta không thể để ngươi chịu thiệt thòi như thế được."
"Hôm qua sau khi ngươi rời đi, ta liền trực tiếp tới phòng kế toán của chủ gia, tính toán xem thời gian qua bọn họ đã bán được bao nhiêu Sơ Ma Đan, theo đúng phần ngươi được nhận mà lấy hết cả về rồi."
Nói đến đây, Phục Tùng Dương không khỏi khẽ cười, trong thần sắc lộ ra vài phần đắc ý.
"Cũng may tốc độ của ta đủ nhanh, trước khi đám người kia kịp phản ứng thì ta đã trực tiếp tới phòng kế toán rồi, nếu không sợ là mọi chuyện lại hỏng bét."
Dù sao thì việc Phục gia làm lần này đã sai quá mức rồi, sau khi chịu tổn thất lớn như vậy, điều tự nhiên mà bọn họ nghĩ tới là làm sao để tổn thất đó nhỏ đi một chút.
Nhưng, hắn tất nhiên sẽ không để đám người đó được như ý.
Những gì nợ Lam Y Huyên, tất cả đều phải đòi lại!
Nghe vậy, trong mắt Bách Lý Hồng Trang không khỏi tràn ngập vẻ kinh ngạc, thật không ngờ Lục trưởng lão ngay cả chuyện này cũng có thể nghĩ tới.
"Mau cất kỹ đi."
Phục Tùng Dương trực tiếp nhét chiếc nhẫn trữ vật vào tay Bách Lý Hồng Trang, lại nói: "Tài nguyên tu luyện ở phân gia vẫn chưa thanh toán, lần tới sẽ mang cho ngươi."
"Không sao đâu ạ."
Bách Lý Hồng Trang khẽ cười, những gì chủ gia nợ nàng thì nàng nên nhận, còn về phần phân gia, cái đó thực sự không quan trọng.
"Cái gì mà không quan trọng?" Phục Tùng Dương trừng mắt nhìn nàng, "Ngươi đừng vì thấy mấy người chúng ta quan hệ tốt với ngươi mà đối với Phục gia lại có thái độ như vậy."
"Ngươi phải tách biệt chúng ta và Phục gia ra mà xem, Phục gia đối xử với ngươi quá đáng như thế, sao có thể để đám người kia sống thoải mái được?"
Nhìn dáng vẻ nghĩa phẫn điền ưng (nghĩa phẫn điền ưng - căm phẫn sục sôi) của Phục Tùng Dương khi nhắc tới Phục gia, ý cười nơi đáy mắt Bách Lý Hồng Trang dần đậm hơn, cảnh tượng này quả thực khiến người ta cảm thấy rất ấm áp.
"Ta hiểu rồi."
"Chỉ thế thôi vẫn chưa đủ." Phục Tùng Dương lại nghiêm túc nói.