"Lam cô nương, đan phương mà cô nói rốt cuộc có phải là thật không?"
Phục Vi Tuyết lúc này cũng đưa ra nghi vấn của mình. Lam Y Huyên trước đó trực tiếp lấy đan phương này ra làm tiền cược, nhưng không ai biết rốt cuộc lời cô nói là thật hay giả.
Trước kia cô ta không hề có suy nghĩ này, vì đinh ninh rằng Lam Y Huyên chắc chắn sẽ thua. Vì cô dám đưa ra yêu cầu như vậy, chắc hẳn là phải có thật.
Thế nhưng cho đến tận bây giờ, bọn họ mới biết Lam Y Huyên căn bản không chỉ là luyện dược sư nhị phẩm. Cô luyện chế đan dược tứ phẩm mà nhẹ nhàng như vậy, có thể thấy rõ thực lực chân chính của cô.
Điều này cũng có nghĩa là Lam Y Huyên ngay từ đầu đã vô cùng tự tin, biết chắc chắn mình sẽ thắng, cho nên đưa ra điều kiện như vậy căn bản là để lừa Phục Hạo Cường.
Tiền cược lớn như vậy, Phục Hạo Cường căn bản không thể đưa ra điều kiện tương ứng, cho nên cô mới trực tiếp nói ra yêu cầu này.
Lúc này tỉ mỉ hồi tưởng lại, những chỗ không hiểu trước kia đều đã hiểu ra cả rồi.
Vốn dĩ bọn họ tưởng rằng mình đã giăng một cái bẫy chờ Lam Y Huyên mắc câu, hiện giờ xem ra căn bản là Lam Y Huyên giăng bẫy cho bọn họ, mà bọn họ còn đang dương dương đắc ý.
Nghĩ tới đây, bọn họ mới là trò cười thật sự.
Hiện giờ, dù cho có trưởng lão giúp đỡ, nhưng người sáng mắt đều biết chuyện này là bọn họ có lỗi với Lam Y Huyên, là bọn họ đuối lý.
Câu nói này của Phục Vi Tuyết lại chuyển sự chú ý của mọi người về phía đan phương kia. Ban đầu, khi Lam Y Huyên đưa ra đan phương này, ai nấy đều tràn đầy tò mò.
Mọi người đều nghĩ một khi Phục Hạo Cường thành công, đan phương này sẽ rơi vào tay hắn, thật sự vô cùng sảng khoái.
Không ngờ tình huống sau đó lại nằm ngoài dự đoán của bọn họ, Phục Hạo Cường thua rồi, tự nhiên cũng không có lý do để tiếp tục tìm hiểu nữa.
"Vi Tuyết cô nương lúc này hỏi câu này là có ý gì?"
Bách Lý Hồng Trang chậm rãi lên tiếng, không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô ta mà lại hỏi ngược lại.
Phục Vi Tuyết hơi ngẩn ra, không ngờ cô lại nói như vậy, liền đáp: "Tôi chỉ là hơi tò mò thôi."
"Hiện tại hình như không phải lúc để thảo luận điểm này."
Bách Lý Hồng Trang dời ánh mắt đi, rõ ràng không muốn giao lưu với cô ta.
Đám người này tính toán nước đi hay thật đấy, nợ cược không định thực hiện, bây giờ còn muốn mơ tưởng tới đan phương.
Món hời như vậy, thật sự coi cô là kẻ ngốc sao?
Đại trưởng lão vốn dĩ không hề động tâm, nhưng khi nghe đến đan phương này cũng nảy sinh hứng thú.
Hôm nay ông đến đây, nguyên nhân chính là vì nghe nói đến đan phương này.
Sơ Ma Đan có hiệu quả thực sự quá tốt, mang lại lợi ích to lớn cho Phục gia, đồng thời còn khiến danh tiếng của Phục gia được truyền xa.
Chỉ trong thời gian này, họ đã có thể cảm nhận rõ rệt sự khác biệt lớn đến nhường nào. Phải nói rằng, cô gái này đối với gia tộc bọn họ thực sự quá quan trọng.
Nếu nói trong tay cô còn những đan phương khác, hiệu quả không kém cạnh Sơ Ma Đan, thì đối với tất cả bọn họ mà nói chính là một tin vui cực lớn.
"Lam cô nương, hiệu quả của đan phương này thế nào?" Đại trưởng lão chậm rãi mở lời, lại nhìn về phía Phục Tùng Dương ở bên cạnh, "Nếu đan phương này quả thực có hiệu quả tốt như vậy, chúng ta có thể dành cho Lam cô nương đãi ngộ cao hơn, tỉ lệ phân chia cũng có thể tăng lên."
Ông biết chuyện này quả thực sẽ khiến Lam Y Huyên cảm thấy không vui, nhưng để gia tộc mất đi một thiên tài luyện dược sư trẻ tuổi như vậy, cái giá này cũng là điều bọn họ không hề mong muốn.
Vì thế, chỉ có thể tìm cách vãn hồi từ những phương diện khác mà thôi.