Tùng Kỳ đối với chuyện này cũng khá hứng thú, nơi mà mỗi một người tu luyện trong Ma giới đều khao khát nhất chính là Ma Thành.
Chỉ là, muốn ở lại Ma Thành cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, nếu thực lực bản thân không đủ mạnh, thì dù cho có muốn ở lại Ma Thành cũng không làm được.
Nay đã tới gần nơi này, trong lòng tự nhiên không tránh khỏi nảy sinh ý niệm như vậy.
“Được thôi.”
“Các người đi đi, ta không đi nữa.” Bách Lý Hồng Trang lên tiếng.
Nghe vậy, Tùng Nhiêu không khỏi ngẩn ra, kinh ngạc nhìn nàng nói: “Tại sao không đi? Khó khăn lắm mới tới một chuyến, bỏ lỡ cơ hội lần này, lần sau đến đây thì không biết là khi nào nữa.”
Khi Tùng Nhiêu nói xong lời này, Phục Huyễn Minh liền ngăn nàng lại.
“Cô nói như vậy là không đúng, với thực lực của Y Huyên, chỉ cần nàng muốn ở lại Ma Thành thì hoàn toàn không thành vấn đề, cô nghĩ Y Huyên giống cô sao?”
Tùng Nhiêu khựng lại, lúc này cũng đã phản ứng kịp.
“Đúng nhỉ, Y Huyên lợi hại hơn ta nhiều, ta lại quên mất điểm này.”
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, nói: “Sắp tới là đợt tuyển chọn bí cảnh rồi, ta lo lúc này đi dạo sẽ sinh chuyện không đáng có.”
Lúc này, trong mắt hai nam tử bên cạnh Phục Huyễn Minh cũng tràn lên vẻ nghi hoặc.
“Lam cô nương, nhân sinh đắc ý tu tận hoan, cô khó khăn lắm mới tới một chuyến, nếu vì lo lắng sinh chuyện mà không đi thì quả thật quá đáng tiếc.”
“Chúng ta đều là người của tộc chính, Phục gia ở Ma Thành cũng có địa vị nhất định, cô không cần lo lắng sẽ gặp phải kẻ không biết mắt nhìn.”
Phục gia không dám nói là ăn chắc ở toàn bộ Ma Thành, nhưng trong phạm vi này, Phục gia cũng xem như là gia tộc lớn, người bình thường theo lý thuyết đều sẽ không tới gây phiền phức cho họ.
Phục Huyễn Minh dường như đã hiểu rõ nỗi lo lắng của Bách Lý Hồng Trang, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một chiếc mặt nạ đưa tới.
“Y Huyên, lần trước lúc ta trở về thật sự quá vội vàng, chiếc mặt nạ này vẫn chưa mang về được.”
“Bây giờ mặt nạ đã lấy tới rồi, cô đeo thử xem?”
Bách Lý Hồng Trang nhận lấy mặt nạ thì thở phào một hơi, thứ cô cần nhất bây giờ chính là vật này.
“Hóa ra Y Huyên cô lo lắng chuyện này!” Tùng Nhiêu chợt nhận ra, sau đó trên mặt lại lộ ra nụ cười, “Vậy thì lúc này cô không cần lo lắng nữa rồi.”
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, có chiếc mặt nạ này, cô cũng không cần lo lắng việc mình ra phố sẽ bị người của Tứ hoàng tử chú ý tới.
“Tuy nhiên, Y Huyên……”
Trên mặt Phục Huyễn Minh lộ ra vẻ khó xử, dường như có điều gì đó khó nói.
“Sao vậy?” Bách Lý Hồng Trang tò mò hỏi.
“Trước đó ta cũng không hiểu rõ về chiếc mặt nạ này lắm, sau này mới biết thì ra mặt nạ này sau khi đeo vào không thể tùy ý thay đổi dung mạo theo ý mình được.”
“Tấm mặt nạ ta mua được này, đeo lên hình như không được đẹp cho lắm……”
Lời này vừa ra, mọi người lập tức hiểu ra ngay.
“Không sao cả.” Bách Lý Hồng Trang đáp, thứ cô muốn chỉ là đối phương không nhận ra mình mà thôi.
Còn việc đeo mặt nạ này lên sẽ biến thành bộ dạng thế nào, cô cũng không mấy bận tâm.
“Y Huyên vốn dĩ dáng vẻ quá xuất chúng, đeo mặt nạ chính là để không bị người ta chú ý, như vậy chẳng phải vừa vặn sao?” Tùng Nhiêu cười nói.
Phục Huyễn Minh mỉm cười, về điểm này cũng không nói nhiều thêm, chỉ là trong thần sắc lộ ra chút xấu hổ.
Cho đến khi…… Bách Lý Hồng Trang đeo chiếc mặt nạ này lên, mọi người mới hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.