Tùng Nhiêu sau khi tiến vào, ánh mắt đã nhìn về phía nữ tử trước mắt.
Phục Vi Tuyết.
Nàng trước đó đã nghe nói đến tên cô nương này, đợi khi nhìn rõ dung mạo nàng, tâm trạng nàng nhất thời càng thêm phức tạp.
Cô nương trước mắt sinh ra rất đẹp, da trắng như tuyết, lông mày dài tựa liễu, giữa mày mắt so với nữ tử bình thường bớt đi vài phần uyển chuyển, lại thêm một tia kiêu ngạo cùng tự tin.
Thứ tự tin đó phát ra từ tận đáy lòng, như thể bẩm sinh đã là tồn tại thu hút vạn ánh nhìn, trong khí chất lộ ra sự ung dung cùng điềm tĩnh, dường như bất kể là dịp gì, nàng đều có thể dễ dàng kiểm soát.
Khoảnh khắc này, Tùng Nhiêu đã nhận thức rõ khoảng cách giữa hai người.
Ít nhất, nàng chưa bao giờ có ánh mắt như thế.
Từ lúc còn ở bên Phục Huyễn Minh, nàng luôn ở trong trạng thái thụ sủng nhược kinh và cẩn trọng từng chút, nàng hiểu rõ khoảng cách giữa họ, chưa bao giờ cảm thấy tất cả những điều này là chuyện đương nhiên.
Khi đó ánh mắt nàng ít nhất vẫn còn tràn đầy kiên cường, nhưng sau khi trúng độc, tình cảnh này đã trở nên hoàn toàn khác biệt.
Ngày nay trong ánh mắt nàng chỉ còn lại sự lo lắng, khi đối mặt với Phục Vi Tuyết gần như bản năng đã có chút thiếu tự tin, chỉ là lòng tự trọng khiến nàng vẫn cố gồng mình giữ lại một chút kiêu ngạo.
Bất kể đối phương rốt cuộc là người như thế nào, người Huyễn Minh thích là nàng, chỉ riêng điểm này thôi đã là đủ rồi.
“Tùng Nhiêu, vị này là Vi Tuyết cô nương của chủ gia.”
Nhị trưởng lão nhìn thấy Tùng Nhiêu trở về liền cười giới thiệu một phen, cố gắng làm bầu không khí ngượng ngùng trong phòng dịu đi đôi chút.
Chỉ là, những lời như vậy hiển nhiên cũng chẳng có tác dụng gì, cái gọi là "tình địch gặp mặt, đặc biệt đỏ mắt", dù hai vị cô nương này là lần đầu gặp gỡ, thì ngay giây phút họ chạm mặt nhau, không khí đã trở nên cứng nhắc dị thường, những người khác xung quanh lúc này gần như đã không còn tồn tại nữa.
“Hóa ra cô chính là Tùng Nhiêu.”
Phục Vi Tuyết đánh giá Tùng Nhiêu trước mắt, nàng thực ra không biết quá nhiều về Tùng Nhiêu, chỉ là mấy ngày trước cố ý sai người đi nghe ngóng một phen, lúc này mới có chút hiểu biết.
Khi thật sự nhìn thấy, nàng phải thừa nhận Tùng Nhiêu này quả thật rất xinh đẹp.
Trong số nhiều cô nương, nàng tuyệt đối có thể tính là nổi bật.
Chỉ là, với mức độ ưu tú của Phục Huyễn Minh, chỉ dừng ở mức này hiển nhiên vẫn chưa đủ.
Ít nhất, nàng không cảm thấy mình thua kém đối phương về dung mạo, cũng không biết tại sao Phục Huyễn Minh lại có thể si tình với cô nương này đến vậy.
Tùng Nhiêu nghe ra chút khinh thường và giễu cợt trong lời nói ấy, nét mặt vẫn không đổi, nhàn nhạt đáp: “Chính là ta.”
“Ta hình như không quen biết Vi Tuyết cô nương, không biết cô tìm ta có việc gì?”
Vừa mở miệng, Tùng Nhiêu cũng chẳng khách sáo, nhưng trong lời nói lại lộ ra chút khó hiểu, dường như hoàn toàn không biết cô nương trước mắt tìm mình tới để làm gì.
“Giữa cô và ta cũng coi như có chút duyên nợ, hà tất cô phải giả vờ không biết?”
Phục Vi Tuyết cười nhẹ một tiếng, nàng mới không tin động tĩnh lớn như vậy mà Tùng Nhiêu lại không nghe thấy chút gió nào.
Bản thân thích Phục Huyễn Minh đã rất lâu rồi, chuyện này ở chủ gia hầu như không ai là không biết, tất cả mọi người đều cảm thấy nàng và Phục Huyễn Minh mới là xứng đôi nhất, chỉ là không ai biết Phục Huyễn Minh bao lâu nay kiên trì rốt cuộc là vì điều gì.
Nàng thực ra cũng không để tâm đến sự si tình của Phục Huyễn Minh dành cho Tùng Nhiêu, một nam tử sau khi có được con đường tốt hơn mà vẫn có thể luôn nhớ nhung cô nương mình từng thích, chứng tỏ hắn là người trọng tình trọng nghĩa.