"Hồng Trang, vậy chúng ta không khách khí nữa nhé!"
Ôn Tử Nhiên cười cười, những tài nguyên tu luyện của Ma giới này, một khi bọn họ bây giờ hấp thụ vào, tốc độ tăng tiến chắc chắn sẽ cực kỳ nhanh chóng.
Với thực lực hiện tại của bọn họ, thực sự là quá yếu!
Đến cả việc giúp đỡ Hồng Trang cũng không làm nổi, toàn bộ đều phải dựa vào Hồng Trang bao bọc bọn họ.
"Mấy lời khách sáo này huynh không cần phải nói."
Bách Lý Hồng Trang cười liếc nhìn Ôn Tử Nhiên một cái, tên gia hỏa này mỗi khi đến lúc này đều phải nói với nàng như vậy một lần.
"Hắc hắc, dù sao nợ nhiều không lo, đã trả không nổi rồi, cái mạng này đã là của hai vợ chồng muội rồi."
Ôn Tử Nhiên vừa nói, động tác lấy tài nguyên tu luyện cũng cực kỳ thuần thục, dù sao thì làm một lần thì lạ, làm hai lần thì quen...
Bách Lý Ngôn Triệt cùng những người khác cũng không do dự, hiện nay đối với bọn họ quan trọng nhất chính là thời gian, đã không còn quá nhiều thời gian nữa rồi.
Bắt buộc phải bế quan!
Lệnh Hồ Viện ngẩn người nhìn cảnh này, cảm giác này giống như đột nhiên có người đặt một tòa núi vàng trước mặt nàng, và nói: Cô cứ tùy ý chọn đi.
Nói thì nói vậy, nhưng nàng cũng đâu dám chọn...
Tuy nhiên, Bách Lý Ngôn Triệt cùng mọi người khi chọn đồ sớm đã chia đều theo số người rồi.
Phản ứng của Lệnh Hồ Viện không nằm ngoài dự đoán của bọn họ, cô nương này vốn dĩ đã nhút nhát, lại cũng không quá quen thuộc với bọn họ.
"Đây là của cô."
Bách Lý Ngôn Triệt đặt những thứ còn lại trước mặt Lệnh Hồ Viện.
"A? Cái này..."
"Chúng ta rất nhanh sẽ đi Ma giới, nhanh chóng nâng cao thực lực mới là quan trọng nhất.
Nếu không đến lúc đó, chúng ta hoặc là chỉ có thể trốn tránh không xuất hiện, căn bản không giúp được gì cho Hồng Trang."
Bách Lý Ngôn Triệt giải thích cho Lệnh Hồ Viện một phen, tỷ phu của nhà mình chính là Ma Đế, tài nguyên tu luyện ở Ma giới này tự nhiên là không cần phải lo lắng.
Lúc trước khi Bắc Thần rời đi đã để lại cho Hồng Trang không ít tài nguyên tu luyện, điểm này bọn họ đều đã biết.
Dùng những tài nguyên tu luyện này, trong lòng mọi người sẽ thấy áy náy.
Nhưng nếu không dùng, thực lực yếu kém lại cần Hồng Trang bảo vệ, chẳng phải càng áy náy hơn sao?
"Cứ cầm lấy đi, thực lực quan trọng nhất." Bách Lý Hồng Trang cũng nói.
Lệnh Hồ Viện cứ thế ngơ ngác thu đồ lại, gật đầu thật nghiêm túc, "Tôi nhất định sẽ liều mạng tu luyện."
"Lát nữa tôi cũng sẽ bắt đầu bế quan, tôi sẽ bảo Hàn Thần Dương ra lệnh trong thời gian này sẽ không có ai đến làm phiền các người.
Chờ sau khi tôi thi đấu xong, lúc phải đến Ma giới, tôi sẽ lại đến tìm mọi người."
Mọi người cùng gật đầu, "Được."
Cho đến khi mọi người ai nấy đều trở về phòng, Lệnh Hồ Viện nhìn tài nguyên tu luyện trước mắt, trong lòng không khỏi cảm thán.
Hèn gì tốc độ nâng cao thực lực của Ôn Tử Nhiên và những người khác lại nhanh như vậy, trong học viện thực lực mạnh mẽ của bọn họ vốn đã nổi danh rồi.
Học viên mới vào học viện một hai năm, từ trước tới nay chưa từng có ai có thực lực mạnh đến mức này, hiện nay... thật đúng là mở mang tầm mắt!
Bách Lý Hồng Trang sau khi trở về phòng cũng không chậm trễ, chuyên tâm bắt đầu bế quan.
Chỉ cần cuộc thi này chưa xác định danh ngạch, ai cũng không thể chắc chắn kết quả cuối cùng.
Thực lực của nàng tuy rằng không tệ, nhưng cũng không thể đảm bảo kết quả cuối cùng thật sự sẽ như vậy.
Dù sao thì cường giả Yêu vực không ít, trên tầng chín mươi mốt còn có rất nhiều cường giả, những người đó chưa từng xuất hiện bao giờ, nàng cũng không thể khẳng định mình có thực sự giành được danh ngạch này hay không.
Bách Lý Hồng Trang sau khi trở về phòng liền lấy ra một quả màu đỏ.
"Chủ nhân, người định dùng cái này?"