Nhìn những học sinh kia đang liều mạng chống đỡ, nhưng lại phát hiện bản thân căn bản không thể chống đỡ được, không những không ngừng lùi lại phía sau, mà chỉ trong thời gian giao chiến ngắn ngủi này, số người bị thương đã tăng lên đáng kể.
Phóng mắt nhìn lại, đội ngũ đen nghịt kia của Kinh Cức Thành nhìn mà khiến bọn họ tê cả da đầu.
Số lượng thay đổi cuối cùng sẽ dẫn đến thay đổi về chất, nếu bọn họ không thể tìm được viện quân đủ mạnh trong phương diện này, cho dù Hồng Trang bọn họ có thể nghiền ép đối phương, đợi đến lúc họ có thể rảnh tay, thì nơi này của bọn họ đã sớm tan tác thành quân không ra quân rồi.
Sự chú ý của Bách Lỗ vẫn đặt trên người Bách Lý Hồng Trang, hắn mãi vẫn không hiểu nổi, chuyện căn bản không thể xảy ra này tại sao lại xảy ra trên người tên nhóc này.
Tin tức về bí thuật này một khi truyền về, sợ rằng cả Yêu Vực đều sẽ bị chấn động bởi tin tức này!
"Chỉ cần giết tên nhóc này, nói không chừng là có thể nắm giữ bí mật này."
Ánh sáng trong mắt Bách Lỗ ngày càng trở nên lạnh lẽo, với thực lực của hắn, sức ảnh hưởng ở Yêu Vực đã không hề thấp. Sở dĩ hắn không đến Châu Lệ chủ thành mà vẫn lẩn quẩn ở những thành trì khác, là vì cao thủ ở Châu Lệ chủ thành thật sự quá nhiều.
Thực lực của hắn ở Châu Lệ chủ thành tuy cũng coi là khá, nhưng cũng chỉ là khá mà thôi, căn bản không tính là nổi trội, đãi ngộ nhận được đương nhiên không thể so sánh với những thành trì bên ngoài này.
Ở nơi này, hắn chính là khách quý của mỗi vị thành chủ.
Có lẽ tài nguyên tu luyện ở đây không phong phú đến thế, nhưng đãi ngộ được hưởng thụ lại vô cùng tốt.
Thế nhưng, một khi hắn nắm giữ bí thuật thần kỳ này, thì dù cho hắn có đến Châu Lệ chủ thành, mọi người chắc chắn cũng phải đối đãi với hắn khách khách khí khí, thái độ tuyệt đối không giống như trước đây!
Bách Lý Hồng Trang nhìn thấy ánh mắt Bách Lỗ nhìn mình ngày càng sáng rực, tính toán nhỏ nhặt đã hiển lộ rõ trên mặt, đôi mắt trong trẻo thoáng nét ghét bỏ.
"Ngươi đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, ngươi không có cửa đâu."
Bách Lý Hồng Trang cười khẩy nhìn hắn một cái, thần sắc tràn đầy giễu cợt.
"Ngươi nói bậy cái gì?"
Bị Bách Lý Hồng Trang đột nhiên vạch trần ý nghĩ trong lòng, sắc mặt Bách Lỗ trở nên khó coi, lập tức sa sầm mặt mày, nói.
"Chẳng phải ngươi đang nghĩ giết ta xong là bản thân có thể nắm giữ cách thức này sao?" Bách Lý Hồng Trang cười lạnh, "Nằm mơ giữa ban ngày cũng phải xem xem hoàn cảnh của mình thế nào chứ, chính mạng của ngươi còn không giữ nổi, mà còn rảnh rỗi làm cái giấc mơ đẹp như vậy, nghĩ cũng thật là hay quá đi thôi."
Tên này sợ là đã ở những thành trì này quá an nhàn rồi, khoảng cách với những cường giả ở Châu Lệ chủ thành không phải là một hay nửa điểm.
Biểu cảm Bách Lỗ biến đổi, nhìn lại nụ cười trên mặt Bách Lý Hồng Trang, chỉ thấy càng nhìn càng thấy giễu cợt.
"Thằng nhóc thúi muốn chết!"
"Kẻ muốn chết là ngươi!"
Bách Lý Hồng Trang tung một chiêu nghênh đón, cô không có thời gian rảnh rỗi để lãng phí ở đây với tên này.
Phải giết chết tên này nhanh chóng, sau đó mới có thể đi giúp người khác chia sẻ áp lực.
Bách Lỗ tuy miệng nói lời không khách khí, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ thực lực của Bách Lý Hồng Trang rất mạnh, vội vàng gọi thêm viện binh.
"Nhanh, mau tới hai người giúp ta!"
Thực lực của tên nhóc này cứ như đồ giả vậy, trẻ tuổi như thế này mà không biết rốt cuộc tu luyện thế nào mà ra được.
Hai người đang dây dưa chiến đấu với Huyết Vụ Thanh Công Ngưu ở bên cạnh nghe thấy lời của Bách Lỗ, không khỏi méo mặt đáp: "Hai chúng ta không rút thân ra được!"
Chỉ riêng một con Huyết Vụ Thanh Công Ngưu này đã áp chế hai người bọn họ đến mức chỉ còn nước chạy trốn, làm sao còn có thể phân tâm giúp Bách Lỗ?
"Đồ ngu! Tìm người khác đi!" Bách Lỗ ghét bỏ nói.