Giờ khắc này, Thích Dung mới ý thức được mình rốt cuộc đã đánh mất thứ gì.
Nàng đã hiểu tại sao cha lại đau lòng nhức óc nói ra những lời như vậy.
Ngày thường cha hiếm khi nào khí cấp bại hoại như thế, cho dù nàng có gây ra họa lớn, cha vẫn luôn giữ bộ dạng rất bình tĩnh.
Mà lần này, ông ấy thật sự đã nổi giận.
Nàng chậm rãi cúi đầu, nhìn đôi tay mình, sau đó gắt gao ôm lấy đầu, rốt cuộc nàng đã làm cái gì vậy?
Cư Anh Dịch nhìn Thích Dung hoàn toàn chìm vào ngẩn ngơ, sự căng thẳng trong lòng cũng ngày càng đậm.
Vốn dĩ mọi chuyện đều đã nằm trong tầm kiểm soát, bây giờ ngược lại đã thoát khỏi sự khống chế...
Sau khi Thích Hướng Thiên rời đi, cơn giận vẫn không vì thế mà tiêu tan, ngược lại càng nghĩ càng tức giận.
Cho nên, việc đầu tiên khi về tới Xích Nguyệt Cung chính là phân phó người đi điều tra Cư Anh Dịch.
"Ta muốn biết tất cả thông tin về tên nhóc này, nó đến thành Lệ Châu từ khi nào, khoảng thời gian này đã tiếp xúc với những ai, có khả năng là do ai phái tới, những tin tức này ta đều muốn biết một cách rõ ràng."
"Vâng."
Thuộc hạ sau khi thấy Thích Hướng Thiên tức giận như vậy, trong lòng cũng kinh hãi.
Cung chủ Thích ngày thường tuy làm việc quyết đoán, đôi khi cũng khó tránh khỏi nóng tính, nhưng tức giận đến mức như hôm nay thì thật sự rất hiếm.
Không biết Cư Anh Dịch này rốt cuộc là kẻ nào, mà lại có thể chọc giận Cung chủ Thích đến mức này.
Ngày hôm sau.
Bách Lý Hồng Trang liền cùng Hàn Thần Dương đi tới Xích Nguyệt Cung, Hàn Tuấn Hiền không cùng đi, nhưng trước khi hai người rời đi ông đã dặn đi dặn lại Hàn Thần Dương nhất định phải sắp xếp thỏa đáng cho Bách Lý Hồng Trang, tuyệt đối không được xảy ra bất kỳ vấn đề gì.
Chuyện hôm qua đã xảy ra, ông hiểu tính cách của Thích Hướng Thiên, e rằng bây giờ ông cũng không biết phải đối mặt với đối phương như thế nào.
Thần Dương đi thì cũng thôi, vãn bối thì còn dễ nói chuyện hơn một chút.
"Cha, người yên tâm đi, con nhất định sẽ sắp xếp thỏa đáng."
Hàn Thần Dương nhìn bộ dạng dặn đi dặn lại của cha mình, trong mắt không khỏi hiện lên một nét bất lực.
Trước kia lúc mình nói muốn ủng hộ Lam cô nương, cha vẫn còn cảm thấy mình viển vông, không ngờ tới lúc này lại còn căng thẳng hơn cả mình.
Thấy vậy, Hàn Tuấn Hiền mới an tâm hơn một chút, "Vậy mau đi đi, đừng làm chậm trễ việc quan trọng của Lam cô nương."
Hàn Thần Dương: "..."
Từ Đoạn Hồn đến Xích Nguyệt Cung cũng không xa, có lẽ chính vì vậy mà Hàn Tuấn Hiền và Thích Hướng Thiên mới thân thiết như thế, Hàn Thần Dương cũng có thể cùng Thích Dung lớn lên từ nhỏ.
Bách Lý Hồng Trang nhướng mày, không biết tình hình của Thích Dung sau khi trở về hôm qua thế nào.
Với tính cách của Thích Hướng Thiên, chắc chắn sau khi về hôm qua sẽ không bỏ qua chuyện này, chắc hẳn phải biết đã tìm thấy Cư Anh Dịch rồi.
Về phần tình cảnh lúc đó, cho dù không nhìn thấy, chỉ cần đại khái suy đoán một chút là sẽ hiểu ngay.
Nghĩ lại... chắc chắn là khá thê thảm.
Khi hai người Bách Lý Hồng Trang đến Xích Nguyệt Cung, người ở đó hiển nhiên đã vô cùng quen thuộc với Hàn Thần Dương.
Vừa thấy hắn tới liền một tiếng "Hàn thiếu chủ", nhiệt tình chào đón hắn vào trong.
Vừa bước vào không lâu, Thích Hướng Thiên đã nghênh diện đi tới.
"Thần Dương, Lam cô nương, các con tới rồi."
"Bá phụ." Hàn Thần Dương hành lễ, "Hôm nay con dẫn Lam cô nương tới để sử dụng truyền tống trận."
Thích Hướng Thiên gật đầu, "Ta hiểu rồi, ta đã sớm dặn dò rồi, hay là để ta đưa các con qua đó?"
Thấy vậy, Hàn Thần Dương xua tay, nói: "Con biết ở chỗ nào, để con đưa cô ấy qua đó là được, không cần làm phiền bá phụ đi một chuyến đâu."
"Cũng được." Thích Hướng Thiên cười nhạt, "Vậy các con đi đi."