"Dung Nhi chỉ là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, tình cảm của con bé dành cho cháu đều là thật lòng."
Thích Hướng Thiên trên mặt lộ ra vẻ sốt ruột, mối nhân duyên bao nhiêu năm cứ thế mà đứt đoạn, thật sự quá đáng tiếc.
Vốn dĩ theo ý của bọn họ, nếu không xảy ra vấn đề gì thì năm nay có thể thành thân rồi.
Thế nhưng, lại thiên thiên xảy ra chuyện như vậy vào đúng thời khắc mấu chốt hiện tại, tất cả kế hoạch gần như trong nháy mắt đã bị phá hỏng.
Điều quan trọng nhất là ông ấy luôn rất hài lòng về Hàn Thần Dương, tiểu tử này thân là thiếu chủ của Đoạn Hồn, lại không có thói hư tật xấu của những kẻ ăn chơi trác táng khác, trái lại còn rất trọng tình trọng nghĩa.
Chính vì vậy, ông ấy cảm thấy giao Dung Nhi cho Hàn Thần Dương cũng là rất yên tâm.
"Bá phụ, ý của người cháu đều hiểu, nhưng chuyện này đã lâu như vậy rồi, cháu không phải nhất thời xúc động mới đưa ra quyết định này đâu."
Hàn Thần Dương thần sắc nghiêm túc mà kiên định, trước đó chuyện này hắn đã suy nghĩ chín chắn rồi, tuyệt đối không phải quyết định bồng bột.
Sở dĩ đưa ra quyết định này, cần rất nhiều dũng khí, nhưng khi quyết định được đưa ra trong khoảnh khắc đó, mọi thứ đã không còn đường xoay chuyển nữa.
Thích Hướng Thiên nghe vậy, lông mày không khỏi nhíu lại, trong thần sắc cũng thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
"Thần Dương, chuyện lần này nhất định là có kẻ giở trò đằng sau, cứ kết thúc như vậy, chẳng lẽ cháu không cảm thấy đáng tiếc sao?
Ta biết nói ra lời này đúng là có chút dày mặt vô sỉ, nhưng tình ý bao nhiêu năm như vậy, cháu phải suy nghĩ kỹ cho thấu đáo a..."
Hàn Thần Dương không nói gì, chỉ là vẻ mặt vẫn y như trước đó, chỉ riêng nhìn qua vẻ mặt ấy cũng đủ thấy được ý nghĩ kiên định bất di của hắn.
Thích Hướng Thiên chú ý đến điểm này, không khỏi đưa ánh mắt chuyển sang Hàn Tuấn Hiền, chuyện như vậy đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào e rằng cũng khó mà chấp nhận được.
Cũng là thân là nam nhân, ông ấy hiểu rõ chuyện này khiến người ta khó chịu đến mức nào, ông ấy khuyên không nổi rồi, chỉ có thể xem Hàn Tuấn Hiền có cách nào không.
Người sau đương nhiên cũng hiểu ý ông ấy, chỉ là nhìn dáng vẻ kiên định của nhi tử nhà mình, ông trầm mặc một lát rồi vẫn lắc đầu.
Ông quá hiểu tính cách của Thần Dương, loại chuyện này cậu ấy chưa bao giờ bồng bột đưa ra quyết định, đã quyết định thì chắc chắn sẽ kiên định bất di.
Chuyện này đã xảy ra lâu như vậy rồi, mà vẫn không có chút tin tức nào, điều đó chứng tỏ trong khoảng thời gian dài đó, Hàn Thần Dương vẫn luôn đang cân nhắc.
Thân là cha của nó, trước giờ chưa từng giúp nó san sẻ được gì, đến bước này đương nhiên cũng không có lập trường ép nó thay đổi.
Thích Hướng Thiên thấy Hàn Tuấn Hiền cũng có quyết định giống vậy, trong lòng không khỏi "lộp bộp" một tiếng, ánh mắt tràn đầy đau tiếc.
Một mối hôn ước cứ thế hủy hoại, thật sự quá đáng tiếc, khiến người ta khó chịu vô cùng.
"Thôi vậy, chuyện này vốn dĩ sai ở phía chúng ta, ta cũng không thể miễn cưỡng, chỉ là..."
Thích Hướng Thiên nghiêm lại sắc mặt, "Ta hy vọng tình nghĩa giữa chúng ta sẽ không vì chuyện này mà thay đổi."
Nghe vậy, Hàn Tuấn Hiền khẳng định nói: "Thích huynh, huynh nói lời này thì khách khí quá rồi.
Với tình giao bao nhiêu năm của chúng ta, bất kể chuyện gì xảy ra, quan hệ giữa chúng ta cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào."
Từ trước đến nay, quan hệ giữa hai thế lực bọn họ vẫn luôn rất tốt.
Nếu như hai người có thể ở bên nhau thật tốt, vậy đương nhiên là hỷ sự càng thêm hỷ sự, nhưng dù cho chuyện này cứ thế bỏ qua, bọn họ cũng sẽ không vì thế mà cắt đứt tình cảm giữa hai bên.
Nhận được câu trả lời khẳng định này, Thích Hướng Thiên lúc này mới thở phào một hơi, cả người yên tâm hẳn.
"Vậy thì tốt."
"Các người yên tâm, chuyện này ta nhất định sẽ điều tra cho ra lẽ, cho các người một lời bàn giao."
Hàn Tuấn Hiền hai người gật đầu, không chỉ mình Thích Hướng Thiên, bọn họ cũng sẽ điều tra rõ chuyện này.