Phan Cổ vốn cảm thấy Nhung Hoành đã bị khống chế, vậy mà mình còn bị hành động của hắn dọa cho một phen, thật sự là có chút mất mặt.
Lúc này nhìn thấy Trúc An bước vào, trong đầu hắn lập tức nảy ra cách giải quyết.
Quả nhiên, Trúc An vừa nghe thấy lời này thì không khỏi nhíu mày, giữa lông mày hiện lên một vẻ nghi hoặc.
"Có ý gì?"
"Tên nhóc này căn bản không phải vì muốn hiệu trung với Thành chủ nên mới ở lại trông coi cửa thành, hắn rõ ràng là đã mưu tính từ lâu, chuyên tâm phục tại đây, chính là vì tìm cơ hội đối phó với ngài đó, công tử!"
"Đối phó ta?" Sắc mặt Trúc An cũng thay đổi, y hoàn toàn không biết đây là chuyện gì xảy ra.
"Cô nương thích mặc váy xanh lần trước, ngài còn nhớ không?"
"Người nào?"
"Chính là người hôm đó sau khi bị bắt về đã giãy giụa rất dữ dội, còn đâm bị thương ngài ấy."
Nghe xong, Trúc An lập tức hiểu ra.
"Hóa ra là con nhóc thối đó, tên nhóc này quen biết với con nhóc đó sao?"
Phan Cổ liên tục gật đầu: "Tên nhóc này chính là người thương của cô nương đó, biết cô nương đó chết trong tay ngài, nên mới cố ý đến phủ Thành chủ làm việc, chính là muốn tìm cơ hội gây bất lợi cho ngài!"
Sắc mặt Trúc An càng thêm khó coi, ban đầu y chỉ cảm thấy mình tiện tay giúp Phan Cổ một việc, hóa ra căn nguyên cuối cùng lại nằm ở chỗ này!
"May mà ngươi phát hiện sớm."
Trúc An hài lòng nhìn Phan Cổ, nếu cứ không đề phòng, biết đâu chừng có ngày thật sự bị tên này tìm được cơ hội, sơ sẩy một cái là mất mạng như chơi.
"Không ngờ tên nhóc ngươi còn nhẫn nhịn được phết."
Trúc An tát một cái thật mạnh lên mặt Nhung Hoành: "Nhưng ngươi có căm hận đến mấy cũng vô ích, mối thù này không báo được đâu, hay là cứ trực tiếp xuống dưới đó tìm nàng ta đi!"
"Bình bình bình!"
Trúc An bị Nhiễm Lạp làm hỏng chuyện tốt, tâm trạng vốn đã không vui, lúc này lại nhìn thấy tên này, tất cả phẫn nộ trong khoảnh khắc đó đều bộc phát, không hề nương tay chút nào.
Bách Lý Hồng Trang đi trong phủ Thành chủ, phải nói là phạm vi ở đây thực sự không nhỏ.
Tiểu Hắc lúc trước không chú ý kỹ lộ trình Trúc An rời đi đã vội quay lại, lúc này hai người chỉ đành tùy tiện vòng vèo trong phủ Thành chủ theo phương hướng cũ.
Cho đến khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết phía trước, hai người mới tăng nhanh bước chân, nhanh chóng chạy về phía trước.
Nơi này vô cùng hẻo lánh, có lẽ vốn là nơi dùng để xử lý người.
Hai người khi đi tới đây vốn đã rất cẩn thận, chú ý thấy có người qua lại liền lập tức ẩn nấp thân hình, hơn nữa vì vị trí vô cùng hẻo lánh, đi dọc đường cũng không gặp thêm người nào khác.
Khi hai người đến trong sân liền nhìn thấy vài kẻ canh giữ, đối phương vừa liếc mắt đã nhận ra Bách Lý Hồng Trang, ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng xuất hiện, trong mắt đám người đều phủ lên một vẻ kinh ngạc.
Nữ tử này chẳng phải đã bị Trúc An công tử mang đi rồi sao?
Tại sao giờ này lại xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ trong thời gian ngắn như vậy mà nàng ta đã lấy lòng được công tử, để nàng có thể tự do ra vào trong phủ Thành chủ rồi?
Suy đi nghĩ lại, ngoài khả năng này ra, bọn họ thật sự không nghĩ ra khả năng nào khác.
Bách Lý Hồng Trang sau khi đến nơi đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay, nhưng lại phát hiện đám người này đang nhìn nhau, dùng ánh mắt phức tạp đánh giá mình, hoàn toàn không có ý định động thủ, nàng cũng cảm thấy cảnh tượng này rất thú vị.
Xem ra chuyện loại này Trúc An không làm một lần hai lần rồi, đến mức đám người này lại mặc nhiên thừa nhận thân phận hiện tại của nàng?