Hai tên nam tử bên cạnh lập tức áp giải Bách Lý Hồng Trang rời đi trước, để lại Tông Tiền và Nhung Hoành ở cùng nhau.
Cho đến tận lúc này, Tông Tiền mới nhận ra trước kia mình đã nghĩ sai rồi.
Lẽ ra Bách Lý Hồng Trang tạm thời không có nguy hiểm gì, còn tình cảnh của cậu ta và Tông Tiền mới giống nhau…
Bách Lý Hồng Trang nhìn thấy Tông Tiền và Nhung Hoành ở cùng nhau thì ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Thực lực của Tông Tiền cô hiểu rất rõ, với tu vi Bát Phẩm cảnh, đối phó với đám gia hỏa này hiển nhiên không thành vấn đề gì.
Chẳng qua, bây giờ cố gắng che giấu mới là thượng sách.
Nếu không, một khi thực lực thật sự của cậu ta bùng nổ, vậy thì tất cả mọi người đều sẽ nhìn thấu sự việc này, kế hoạch lẻn vào Thành chủ phủ của bọn họ e là sẽ thất bại.
Trước khi Bách Lý Hồng Trang bị bắt đi, Tông Tiền đã cho cô một ánh mắt an tâm.
Trong việc bảo vệ Nhung Hoành, suy nghĩ của bọn họ là đồng nhất.
Thành chủ phủ.
Sau khi Bách Lý Hồng Trang bị bắt tới đây liền không ngừng quan sát tình hình của Thành chủ phủ, cho đến tận lúc này đã bị nhốt ở trong phòng.
Cô nhìn ngắm cách bày trí trong phòng, phong cách tông màu tối, nơi nơi đều toát lên vẻ xa hoa.
“Xem ra Thành chủ Kinh Cức Thành này rất giàu có nha!”
Tiểu Hắc đi dạo một vòng quanh đây, nhìn đủ loại bày trí đó, không kìm lòng được mà cảm thán.
“Phàm là Thành chủ, điều kiện đều rất khá. Con trai của vị Thành chủ này chắc chắn là hoang dâm vô độ, sắp thành thân rồi mà còn gây ra chuyện như thế này vào thời điểm này, không chỉ háo sắc mà còn không có não.”
Bách Lý Hồng Trang lắc đầu, giữa đôi mày đều là vẻ chán ghét.
Từ lâu đã nghe người khác kể lại vị Luyện dược sư Nhiễm Lạp này có thuật luyện đan lợi hại đến mức nào, địa vị trong giới luyện đan cũng vô cùng lẫy lừng.
Thành chủ có thể để hai người bọn họ thành thân, hiển nhiên không đơn giản là vì yêu thích lẫn nhau, chắc chắn là vì cân nhắc đến lợi ích của bản thân.
Một nước cờ tốt như vậy, vậy mà lại bị tên ngu ngốc này phá hỏng.
“Phong cách của Yêu Vực này đúng là hoàn toàn khác biệt với Tiên Vực, tuy nói mới nhìn thì hơi không quen, nhưng nhìn kỹ lại, những thứ này cũng rất có đặc điểm.”
Tiểu Hắc tò mò nhìn ngắm môi trường xung quanh, “Ma giới chắc cũng như vậy nhỉ, có lẽ sẽ đẹp mắt hơn ở đây một chút.”
“Nam chủ nhân chính là Ma Đế, Ma cung đó chắc chắn sẽ càng hoa lệ, càng đẹp mắt hơn!”
Tiểu Hắc hưng phấn chà xát hai tay, chỉ cần nghĩ thôi đã thấy không phải là hưng phấn bình thường rồi!
Vừa nghĩ đến Đế Bắc Thần, ánh mắt Bách Lý Hồng Trang cũng dịu dàng hơn vài phần.
Sau khi đến Yêu Vực, cô vốn muốn thăm dò tin tức này, đáng tiếc là bản thân bất đồng ngôn ngữ, cho dù muốn hỏi thăm cũng không thể hỏi được.
Cô phải nghĩ cách thông thạo ngôn ngữ của Yêu Vực mới được, hiện tại xem ra, Nhung Hoành này có lẽ sẽ là một bước ngoặt.
Chẳng qua, tính cách của người này quá chính trực, cô cũng không thể phán đoán rốt cuộc cậu ta sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào.
“Kít…”
Cánh cửa lớn đột nhiên bị mở ra, một bóng dáng màu đen cũng bước nhanh vào trong phòng.
“Ta muốn xem thử cô nương mà Phan Cổ khen tới tấp rốt cuộc đẹp đến mức nào, nếu không đẹp như vậy, xem ta dạy dỗ hắn thế nào!”
Đáy mắt Trúc An đầy vẻ hứng thú, sau khi chú ý tới bóng dáng đang bị trói kia, bước chân cũng đột nhiên nhanh hơn.
Theo sau việc hắn nhìn rõ dung mạo của cô nương trước mắt, vốn đã quen nhìn mỹ nhân, hắn không khỏi hoàn toàn ngây người.
Trên đời này lại thực sự có người đẹp đến thế sao?
Trước kia lúc nghe Phan Cổ nói, hắn còn cảm thấy tên này quá khoa trương, tất nhiên là không thể tin được.
Cho đến tận bây giờ hắn mới biết… hắn khen còn quá ít!