"Thế nào? Trò chuyện một phen cùng Quỳnh Hoa Tiên Tử, thu hoạch có lớn không?"
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu: "Quỳnh Hoa Tiên Tử đã giải đáp cho ta rất nhiều nghi hoặc."
Lăng Vi nhìn Bách Lý Hồng Trang với vẻ mặt ngưỡng mộ, trong mắt nàng, tiểu sư muội thế này hoàn toàn là đỉnh cao nhân sinh!
"Tiểu sư muội, sau khi trở về nếu ta gặp phải vấn đề gì, muội nhất định phải chỉ điểm cho ta đấy."
Lăng Vi mong đợi xoa xoa đôi bàn tay nhỏ, tiểu sư muội bây giờ đâu phải luyện dược sư tầm thường, đây đơn giản chính là đại sư rồi!
Tứ phẩm luyện dược sư tuy không cao hơn đẳng cấp của Vân Yên Tiên Tử bọn họ, nhưng chỉ điểm nàng đã là dư sức rồi.
Hơn nữa, nhìn tình hình của tiểu sư muội, mức độ hiểu biết của muội ấy về luyện đan không hề kém cạnh đại sư, bằng không Quỳnh Hoa Tiên Tử đã chẳng tìm muội ấy để trò chuyện.
"Được." Bách Lý Hồng Trang đáp: "Luyện đan thuật của tỷ cứ giao cho ta."
Nghe vậy, vẻ phấn khích trong mắt Lăng Vi càng đậm, vui mừng ôm lấy Bách Lý Hồng Trang.
"Thật đúng là tiểu sư muội tốt của ta!"
Nếu đi thỉnh giáo người khác, khó tránh khỏi có chút phiền phức, hơn nữa nợ nhân tình kiểu này cũng không dễ trả, thậm chí còn có khả năng bị ghét bỏ.
Nhưng, tiểu sư muội thì lại khác.
Tiểu sư muội không phải người thiếu kiên nhẫn, hơn nữa mọi thứ đều sẽ không giấu diếm nàng, dưới sự chỉ điểm như vậy, luyện đan thuật của nàng nhất định sẽ tiến bộ cực nhanh.
Úc Trần nhìn bộ dạng phấn khích kia của Lăng Vi, trên mặt hiện lên một tia bất lực, đồng thời cũng cảm thấy buồn cười.
Kể từ khi tiểu sư muội xuất hiện, tính tình của Lăng Vi thay đổi quá lớn so với ngày thường, nhưng nàng hiện nay rõ ràng dễ sống chung hơn trước kia, đây coi như là một sự thay đổi rất tốt.
Chàng không khỏi chuyển tầm mắt nhìn sang Đế Bắc Thần, sau khi nhận ra ý cười nhàn nhạt trong mắt Đế Bắc Thần, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bách Lý Hồng Trang lúc này mới đi đến bên cạnh Đế Bắc Thần: "Xem ra hôm nay chàng ở đây rất vui vẻ."
"Vốn dĩ hơi không vui, nhưng Quỳnh Hoa Tiên Tử thật sự rất tốt." Bách Lý Hồng Trang cười nhẹ: "Hôm nay đến đây, thu hoạch của ta thật sự quá phong phú."
Nói đoạn, nàng hạ thấp giọng xuống: "Ta có thể khẳng định, trước đây ta chính là một luyện dược sư, hơn nữa phẩm cấp chắc chắn không thấp."
"Tự tin vậy sao?"
"Đương nhiên." Bách Lý Hồng Trang nhướng mày: "Khi lật xem đan thư, ta thậm chí cảm thấy rất nhiều trong đó đều là do chính tay ta viết xuống, đợi ta khôi phục ký ức chắc là sẽ rõ thôi."
"Phải rồi, còn có một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Chàng còn nhớ vị đệ tử do Phổ Dung Tiên Quân mang đến mà chúng ta đã gặp hôm nay không?"
Đế Bắc Thần suy tư một chút rồi gật đầu: "Nhớ."
"Hắn tên là Yến Tinh Uyên, lúc nãy ta tới đây đã nhìn thấy hắn." Bách Lý Hồng Trang nói: "Nói ra cũng thú vị, hắn nói từng nhìn thấy ta trên một bức họa quyển, chỉ có điều dung mạo hơi khác với ta một chút. Chính vì thế, hôm nay khi thấy ta hắn mới cảm thấy rất mới lạ."
"Người trên họa quyển rất giống nàng?" Đế Bắc Thần hơi nhíu mày, dường như đã nghĩ đến khả năng nào đó.
"Hắn nói như vậy, nhưng ta đã hỏi hắn thấy họa quyển ở đâu, hắn lại không nói cho ta biết." Bách Lý Hồng Trang nhún vai, thần sắc lộ ra một tia nghi hoặc: "Chàng thấy người trên bức họa quyển đó liệu có phải là kiếp trước của ta không?"
"Không biết." Đế Bắc Thần nói: "Kiếp trước nàng đã là người của Thần giới, để lại tin tức liên quan đến nàng cũng chẳng có gì lạ, chỉ là chưa từng nhìn thấy bức họa đó, chúng ta cũng không cách nào phán đoán."
"Không sao." Bách Lý Hồng Trang thần sắc phóng khoáng: "Ký ức của ta đang dần dần phục hồi, cái gì nên biết thì sớm muộn cũng sẽ biết, không cần phải vội vã nhất thời."