Mạch Nghiêu cùng những người khác nhìn nhau, rơi vào trầm tư.
Trước đó mỗi một loại dược liệu bọn họ đều đã cân nhắc kỹ lưỡng, sau khi xác định không có vấn đề gì mới bắt đầu luyện chế.
Nếu như Phục Linh Thảo không ổn, vậy thì nên là loại dược liệu nào?
Giây phút này, cả hai người bọn họ đều không nghi ngờ suy đoán của Bách Lý Hồng Trang.
Biểu hiện trước đó của nàng đã chứng minh thực lực của nàng rồi.
“Tại sao Phục Linh Thảo lại có vấn đề chứ?” Bồ Văn Lệ không nhịn được nói.
Bách Lý Hồng Trang nhìn cô ta với vẻ giễu cợt: “Vậy cô cảm thấy vấn đề nằm ở đâu?”
“Tuy tôi không biết vấn đề nằm ở đâu, nhưng tôi cảm thấy loại Phục Linh Thảo này không có vấn đề gì cả.”
“Vậy sao?”
Bách Lý Hồng Trang hỏi một câu nhàn nhạt, cũng không nói thêm gì nữa.
Sắc mặt Bồ Văn Lệ hơi khó coi, cô ta cảm thấy Bách Lý Hồng Trang đang cố ý châm chọc mình.
“Thật ra trước kia tôi cũng từng nghe sư phụ nhắc đến, người từng cân nhắc xem Phục Linh Thảo có chính xác hay không, chỉ là trong lúc nhất thời chưa tìm ra thứ thay thế phù hợp.”
Mạch Nghiêu rơi vào trầm tư, lúc đó bọn họ cũng không suy nghĩ sâu xa về khía cạnh này, chỉ cảm thấy đó là sư phụ tùy miệng nhắc đến.
Bây giờ ngay cả Bách Lý Hồng Trang cũng nói như vậy, thì chứng tỏ có lẽ vấn đề thật sự nằm ở phía Phục Linh Thảo.
Dù sao một người nói thì có thể là trùng hợp, nhưng cả hai người cùng nói thì chắc chắn không phải rồi, huống hồ dù là sư phụ hay Bách Lý Hồng Trang đều không thể nói đùa về chuyện này được.
Bồ Văn Lệ chỉ bất mãn vì Bách Lý Hồng Trang không hiểu tình hình mà đã tùy tiện nói bừa, không ngờ câu tiếp theo này của Mạch Nghiêu lại tát thẳng vào mặt cô ta.
Vậy nên nói là... ngay cả Quỳnh Hoa Tiên Tử cũng có suy nghĩ như vậy sao?
“Bách Lý tiên hữu, vậy ngoài Phục Linh Thảo ra, cô còn có thể nghĩ đến loại dược thảo nào khác thích hợp để thay thế không?” Mạch Nghiêu hỏi.
Các loại dược liệu thực sự quá nhiều, Phục Linh Thảo vốn là loại dược liệu mọi người đều quen thuộc, những loại dược liệu có phần tương tự với nó bọn họ cũng đã tìm không ít, nhưng đều bị họ phủ quyết.
Trong lúc nhất thời, quả thực không tìm ra loại dược liệu nào có thể thay thế.
“Để tôi suy nghĩ xem...”
Bách Lý Hồng Trang chìm vào suy tư, thực ra trong ký ức của nàng có lưu giữ về Vô Cực Thiên Đan, chỉ là nội dung quá nhiều, trong lúc nhất thời thật sự không nhớ rõ ràng.
May mắn thay, sự hiểu biết về vô số dược liệu so với trước kia đã không biết nâng cao bao nhiêu lần, cho nên sau khi cẩn thận suy nghĩ một chút liền nghĩ ra một tia khả năng.
“Tịch Linh Thảo.”
Mạch Nghiêu cùng những người khác cũng rơi vào trầm tư, đột nhiên nghe thấy tiếng của Bách Lý Hồng Trang, mọi người không khỏi ngẩn ra, trong mắt hiện lên một tia sửng sốt.
“Tịch Linh Thảo?” Người nam tử có chút khó hiểu nhìn Bách Lý Hồng Trang: “Có loại dược liệu này sao?”
Biểu cảm của Bồ Văn Lệ cũng chẳng khá hơn nam tử kia là bao, bởi vì trong ký ức của cô ta cũng không có loại dược liệu này.
Ngược lại Mạch Nghiêu lại chìm vào suy nghĩ, hắn là đại đệ tử của Quỳnh Hoa Tiên Tử, bất kể là loại đan dược hay dược liệu tiếp xúc được đều nhiều hơn đệ tử bình thường rất nhiều.
Loại Tịch Linh Thảo này vì quá hiếm gặp, hầu hết các loại đan dược đều không dùng đến nó, cho nên rất nhiều người không quen thuộc với nó.
Ngay cả hắn, cũng là nhờ kinh nghiệm tích lũy được trong những năm qua mới biết đến, nhưng khi đột ngột nhắc tới thế này, hắn chỉ biết quả thực có loại dược liệu đó, nhưng lại không biết rốt cuộc loại dược liệu này có tác dụng gì.
Bách Lý Hồng Trang khẳng định gật đầu: “Tịch Linh Thảo có thể thay thế Phục Linh Thảo, tác dụng trong Vô Cực Thiên Đan, hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.”
“Thứ lỗi cho tôi học nghệ chưa tinh, tôi lại quên mất mô tả về Tịch Linh Thảo rồi.”