Bách Lý Hồng Trang men theo trí nhớ lúc trước, đi về phía Vong Vân Phong. Khoảng cách giữa cấm địa và Vong Vân Phong vẫn còn một đoạn, cũng may lộ trình này không phức tạp, tìm đường quay về cũng rất đơn giản.
Chỉ là, nhìn vào thân phận của Bắc Thần, nàng lại thực sự thấy khó xử.
"Ta trước đó nói với bọn họ là mình mất trí nhớ, không biết bản thân vì sao lại xuất hiện ở nơi này, cũng không biết rốt cuộc mình có thân phận gì. Hiện tại chàng cũng tới rồi, lời nói dối này sợ là không dễ lấp liếm cho trót?"
Bách Lý Hồng Trang nhíu mày, rơi vào trầm tư.
"Nếu như ta trực tiếp nói thật, không biết ở Thần giới có gây ra ảnh hưởng gì không?"
Nàng hiểu biết về tình hình Thần giới quá ít, cũng không biết Ngọc Lâm Thần Vực có cái nhìn như thế nào đối với tu luyện giả phi thăng tới.
Nếu tình hình cũng giống như Độ Tiên Vực, thì nói thật quả thực không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Đế Bắc Thần nhìn vẻ mặt chần chừ của Bách Lý Hồng Trang, đáy mắt chậm rãi lan tỏa một tia ý cười.
"Cứ trực tiếp nói thật là được, nếu bọn họ không chấp nhận, chúng ta liền quay về Tiên Vực."
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang suy nghĩ một chút liền thở phào nhẹ nhõm: "Chàng nói cũng đúng."
Với tình trạng hiện tại của bọn họ, nếu có thể tu luyện ở Thần giới thì tất nhiên là tốt nhất, như vậy thực lực có thể tăng lên nhanh hơn. Nhưng nếu Thần giới không chấp nhận bọn họ, vậy thì bọn họ sẽ trực tiếp quay về Tiên Vực.
Dần dần, trong tầm mắt của hai người đã bắt đầu xuất hiện những tu luyện giả.
Đế Bắc Thần nhìn cảnh sắc sơn thủy trước mắt, đôi mắt đen như mực phủ lên một tầng quang mang thâm trầm.
Nơi này chính là Thần giới, so với môi trường ở Ma giới thì chung quy vẫn có khoảng cách không nhỏ.
"Hồng Trang, nàng có thích môi trường của Thần giới hơn không?" Đế Bắc Thần hỏi.
Bách Lý Hồng Trang vốn đang nhìn về phía vị trí họa phưởng của Tân Nhạc, nghe Đế Bắc Thần nói vậy, nàng mới quay đầu lại, đáp: "Ta cảm thấy phong cảnh ở Ma giới cũng rất tốt."
"Đối với ta mà nói, chỉ cần có nàng, mọi thứ đều là phong cảnh."
Đế Bắc Thần ánh mắt dần sâu thẳm, khóe môi từ từ nhếch lên: "Đối với ta mà nói, cũng là như vậy."
"Bất luận là ở nơi nào, những thứ này đều không quan trọng, chỉ cần chúng ta ở bên nhau là tốt rồi."
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười nhẹ, khoác lấy cánh tay Đế Bắc Thần.
Không biết vì sao, vừa rồi nàng cảm thấy tâm tình của Bắc Thần dường như có chút sa sút, nhưng giờ phút này nhìn lại thì lại giống như hoàn toàn không chịu chút ảnh hưởng nào vậy.
"Nhà chàng ở Ma giới, chúng ta tất nhiên là phải quay về Ma giới."
Bách Lý Hồng Trang nghiêng đầu ngước lên, cười khẽ nhìn gương mặt nghiêng hoàn hảo của nam tử: "Chỉ là ký ức và thực lực hiện tại của chàng đều chưa khôi phục, tu luyện ở Thần giới có thể giúp thực lực của chàng tăng tiến nhanh hơn một chút. Ta nghĩ, bọn họ chắc là không đoán được chàng đã tới Thần giới đâu nhỉ?"
Đế Bắc Thần rủ mắt nhìn vào sự lo lắng và tò mò nơi mày mắt nữ tử, chàng không khỏi cười cười: "Quả thực, bọn họ không đoán được."
Tứ đệ cho dù có lật tung toàn bộ Tiên Vực cũng sẽ không nghĩ tới việc chàng sẽ tới Thần giới, bởi vì người Ma giới bọn họ căn bản không thích hợp tu luyện ở Thần giới.
Ở nơi bốn phía đều tràn ngập lực lượng ánh sáng này, muốn tu luyện lực lượng hắc ám quả thực rất khó khăn.
Mà bây giờ... tất cả những điều này đối với chàng vậy mà không còn là gông cùm xiềng xích nữa.
Chàng có thể tu luyện ở Thần giới, không những không bị kiềm chế, trái lại từ khoảnh khắc xuất hiện ở nơi này, chàng đã cảm nhận được nguyên lực trong không khí đang không ngừng tuôn chảy vào trong cơ thể mình.
Chàng tu luyện ở nơi này giống như Hồng Trang có thể tu luyện ở Ma giới vậy, một đại nan đề từng đối mặt trước kia vậy mà cứ thế tự mình giải quyết trong lúc không hay không biết...
Có lẽ, đây chính là cơ duyên để bọn họ thay đổi kết cục.