"Ta thực ra có một suy đoán, thông đạo này là sau khi ta đến Thần giới mới xuất hiện, nói không chừng đầu kia của thông đạo chính là Thần giới?"
Bách Lý Hồng Trang nghiêm túc suy ngẫm, từ trước đến nay thông đạo xuất hiện trong Hỗn Độn Chi Giới cơ bản rất ít khi xuất hiện vị diện kém hơn vị diện họ đang ở.
Nhưng hiện tại họ đã ở Tiên vực, vị diện có khả năng xuất hiện cũng chỉ có vài nơi như vậy, Thần giới vẫn rất có khả năng.
Đế Bắc Thần khi nghe thấy hai chữ Thần giới, biểu cảm thoáng đông cứng trong một giây, rồi chớp mắt đã khôi phục bình thường.
"Bắc Thần, huynh là người Ma giới, nếu đi tới Thần giới, liệu có nguy hiểm không?"
Bách Lý Hồng Trang chợt nghĩ đến vấn đề này, Thần giới và Ma giới đã cách biệt bao nhiêu năm nay, đồng nghĩa với việc giữa hai bên vốn dĩ đã tồn tại mâu thuẫn.
Người Ma giới một khi đã đến Thần giới, khó tránh khỏi sẽ có chút phiền phức.
"Nếu là trước kia, quả thực sẽ có chút phiền phức, nhưng hiện tại... thì không."
"Vì sao?"
"Huynh có Quang minh thuộc tính mà." Đế Bắc Thần khẽ cười, "Giống như nàng sở hữu Hắc ám thuộc tính, ở Ma giới cũng đồng dạng sẽ không bị bài xích, chỉ cần che giấu tốt thuộc tính của mình thì sẽ không có vấn đề gì."
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang lúc này mới hiểu ra, trong lòng không khỏi có chút vui mừng.
"Nghĩ đến lúc đầu khi thức tỉnh song thuộc tính còn thấy chút kỳ lạ, không ngờ hai loại thuộc tính này lại có diệu dụng lớn như vậy."
Điều này cũng nhắc nhở nàng, cuộc sống ở Ma giới sau này, Quang minh thuộc tính e là sẽ bị nàng vĩnh viễn phong ấn lại.
May mắn thay, Hắc ám thuộc tính của nàng cũng rất ưu tú, dù so với Quang minh thuộc tính có hơi kém cạnh một chút, nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều.
"Chúng ta mới vừa trở về, tạm thời vẫn đừng vội rời đi, qua một thời gian nữa đi."
Bách Lý Hồng Trang suy nghĩ nói: "Chúng ta kiên nhẫn đợi một chút, xem xem Hoa La rốt cuộc có động tĩnh gì hay không. Hơn nữa, nếu hai chúng ta cứ như vậy mà rời đi, Tử Nhiên bọn họ sợ là sẽ ghét bỏ chúng ta chết mất."
Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy buồn cười, cẩn thận ngẫm lại, nàng và Bắc Thần đúng là rất bận rộn.
Mọi người đều an tâm ở lại Yêu Vật chiến trường, còn hai người họ thì cứ mãi bôn ba ngược xuôi, rất ít khi có lúc được dừng chân an tĩnh.
"Vậy thì nghe nàng."
Đế Bắc Thần nắm lấy tay Bách Lý Hồng Trang, giữa đôi mày tràn đầy vẻ thỏa mãn.
Đối với hắn mà nói, ở nơi nào không quan trọng, chỉ cần Hồng Trang có thể ở bên cạnh hắn là đủ rồi.
Bách Lý Hồng Trang cũng vô cùng an tâm, lúc ở Thần giới, hoàn cảnh tuy an nhàn, cũng không cần lo lắng sẽ gặp phải phiền phức gì.
Thế nhưng, Bắc Thần không ở bên cạnh nàng, trái tim kia giống như không nơi an trú, luôn treo lơ lửng, không có sự an định thực sự.
Cho đến tận khi trở về, ở bên cạnh hắn, lúc này mới cảm thấy hoàn toàn an tâm.
Ba ngày sau.
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đang tu luyện trong phòng, bỗng nhiên nghe thấy trong học viện truyền ra một tiếng tù và kỳ lạ.
Nghe thấy âm thanh này, hai người nhanh chóng thoát khỏi trạng thái tu luyện, sải bước đi ra khỏi ký túc xá.
"Nhất định là xảy ra chuyện rồi!"
"Âm thanh này hình như là triệu tập học sinh cao niên."
Hai người liếc nhìn nhau một cái, nhanh chóng đuổi về hướng phát ra âm thanh.
Trước kia lúc đi học, họ cũng đã từng tìm hiểu qua ý nghĩa đại diện của những tiếng tù và khác nhau này, âm thanh này chính là một trong số đó.
Hai người họ hiện tại tuy chỉ là học sinh năm hai, nhưng thực lực tuyệt đối không yếu hơn học sinh cao niên, đi một chuyến tự nhiên cũng không thành vấn đề.
Khi hai người đến nơi, phát hiện quảng trường đã tụ tập không ít người, thần sắc của mỗi người đều lộ ra vài phần ngưng trọng.