"Ta thực ra cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lúc ta tỉnh lại thì đã ở trong cấm địa hậu sơn rồi, còn những chuyện khác thì ta hoàn toàn không nhớ được chút nào."
Dung nhan khuynh thành tuyệt mỹ lộ ra vài phần áy náy cùng mê mang, Bách Lý Hồng Trang nhìn qua cực kỳ chân thành.
"Cho nên vừa rồi khi ngươi nhắc tới những điều này, phản ứng của ta mới có chút kích động, thật sự xin lỗi."
Cố Ky có chút ngơ ngác, nhìn thấy cô nương này nói chuyện cũng không giống như là đang nói dối.
Quan trọng nhất là, hắn cảm nhận thử thực lực của cô nương này, hầu như chỉ có Thất Phẩm cảnh, thế là hắn bắt đầu tin.
Thực lực yếu như vậy, cho dù là muốn gây rối phá hoại ở Mộng Lâm Thần Vực của bọn họ, thì cũng không có năng lực đó...
"Vậy cô nương có còn nhớ mình tên là gì không? Tại hạ Cố Ky."
"Cố công tử, tại hạ Bách Lý Hồng Trang."
"Bách Lý cô nương, ngoài tên của mình ra, nàng còn nhớ được điều gì khác không?"
Bách Lý Hồng Trang khẽ lắc đầu, "Ta cái gì cũng không nhớ rõ. Cố công tử, không biết có thể hỏi sư phụ ngươi một chút, ta có thể thông qua phương thức gì mà xuất hiện ở cấm địa hậu sơn này không? Có lẽ sau khi biết được phương thức đó, ta có thể biết được lý do ta tiến vào nơi này."
Nàng muốn trở về, cách duy nhất chính là thông qua lối vào ở hậu sơn.
Nàng hầu như khẳng định, một nơi không có bất kỳ dị thường nào như vậy lại có thể trở thành cấm địa, nguyên nhân duy nhất chính là Mộng Lâm Thần Vực chắc hẳn cũng biết nơi này tồn tại một lối vào.
Cho nên, nàng chỉ có thể nghĩ cách làm rõ bí mật này, mới có thể tìm được cách trở về.
Nghe vậy, Cố Ky nghiêm túc suy nghĩ một lát, nói: "Nghe nói cấm địa này chỉ có Vân Lâm Tiên Quân mới biết tình hình thực sự, nhưng Vân Lâm Tiên Quân gần đây đã đến Thần Cung nghị sự rồi, tạm thời e là không về được."
"Hơn nữa, cấm địa hậu sơn vốn dĩ khá bí ẩn, nàng lại không nhớ gì cả, e là cho dù Vân Lâm Tiên Quân có trở về, nàng cũng không nhận được kết quả đâu."
Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang tối sầm lại, nàng tự nhiên cũng biết muốn dò hỏi ra bí mật của hậu sơn tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, chẳng qua đây là cách duy nhất để nàng trở về.
Thần Vực quả nhiên là nơi mà rất nhiều tu luyện giả nằm mơ cũng muốn đặt chân đến, nếu như Bắc Thần ở cùng nàng, nàng hoàn toàn không cần phải gấp gáp như vậy.
Nhưng hiện tại... nàng có thể đoán được Bắc Thần chắc chắn cũng đang rất sốt ruột, trở về sớm nhất có thể mới là điều nàng muốn làm nhất.
"Vậy không còn cách nào khác sao?"
Cố Ky khó xử nhíu mày, "Hay là ta dẫn nàng đi gặp sư phụ ta - Vong Vân Quân đi, sư phụ ta là người rất tốt, nếu đem tình hình của nàng nói cho ông ấy nghe, biết đâu ông ấy có thể giúp nàng hỏi Vân Lâm Tiên Quân."
Bách Lý Hồng Trang hơi suy nghĩ một chút, tình hình trước mắt đối với nàng mà nói không hề có lợi, nàng hiểu biết về tình hình nơi này quá ít.
Cái gì mà Mộng Lâm Thần Vực, trước kia Bắc Thần cũng chưa từng kể cho nàng nghe tình hình của Thần Giới, điều này có phải có nghĩa là Thần Giới cũng chia thành từng Vực từng Vực không? Vậy Mộng Lâm Tiên Vực này lại thuộc về dạng tồn tại nào?
Vân Lâm Tiên Quân chắc hẳn chính là kẻ mạnh nhất của Mộng Lâm Tiên Vực?
Tình hình của Thần Giới dường như có sự khác biệt rất lớn với Tiên Vực, cho dù là bịa, nàng cũng không thể bịa ra một đáp án phù hợp.
Trong cơn bất đắc dĩ, nàng chỉ đành gật đầu, "Được."
Cố Ky chú ý tới dáng vẻ Bách Lý Hồng Trang nhăn nhó mặt mày đang nghiêm túc suy tư, chỉ cho rằng nàng vì ký ức chưa khôi phục nên mới phiền não như vậy, liền an ủi: "Bách Lý cô nương, nàng cũng đừng quá gấp gáp, ký ức này biết đâu chừng lúc nào đó sẽ khôi phục thôi."
"Đa tạ."
Bách Lý Hồng Trang đi theo sau lưng Cố Ky đi về phía trước, men theo con sông này đi xuống dưới, lúc này mới nhìn thấy bộ dạng thật sự của Vân Lâm Thần Vực.