Lệnh Hồ Hách thấy Lệnh Hồ Viện không biết lễ nghĩa như vậy cũng thôi, lúc này lại còn chạy đến bên cạnh hắn hỏi những chuyện này, lập tức trợn to mắt, sắc mặt cũng trở nên nghiêm nghị.
"Viện nhi, đừng hồ nháo!"
"Ta không có hồ nháo mà!" Lệnh Hồ Viện vẻ mặt thản nhiên, "Ta suốt ngày ở trong gia tộc, chẳng có cơ hội ra ngoài, giờ thấy người mình tâm ý thì có gì không được chứ?"
Lệnh Hồ Hách: "..."
Hai huynh muội vốn dĩ là đang truyền âm, cho nên những người khác căn bản không nghe thấy họ đang nói gì.
Tuy nhiên, thông qua biểu cảm của hai người, cũng có thể đoán được vài phần.
"Đại ca, ngày mai mọi người đi lịch luyện, ta cũng muốn đi cùng." Lệnh Hồ Viện nghiêm mặt nói.
"Sao có thể chứ?" Lệnh Hồ Hách không chút do dự từ chối, "Chuyện này ta đã bàn bạc rồi, chỉ bốn người chúng ta đi thôi, muội cứ ở yên trong tộc mà tu luyện đi."
"Ta vốn là thuộc tính hắc ám, tại sao lại không thể đi?" Lệnh Hồ Viện không phục nói.
Vốn dĩ lúc phát hiện ra bí địa này, nàng đã luôn muốn đi, chẳng qua đại ca cứ nói nàng tuổi còn nhỏ, không nên đi.
Rõ ràng đại ca cũng chẳng lớn hơn nàng bao nhiêu, hơn nữa thực lực bây giờ của nàng cũng không kém, đi rồi cũng sẽ không kéo chân sau.
"Ta không phải đã nói rất nhiều lần rồi sao? Bên trong đó rất nguy hiểm, đợi ta xác định bên trong không còn nguy hiểm nữa thì muội đi cũng chưa muộn, thế nào?" Lệnh Hồ Hách kiên nhẫn nói.
Hắn chỉ có duy nhất một người muội muội ruột là Lệnh Hồ Viện, từ nhỏ đã xem nàng như bảo bối, chuyện nguy hiểm trùng trùng như thế này, hắn thật sự không muốn nàng tham gia vào.
Là muội muội nhỏ, ở nhà làm thiên kim tiểu thư là được rồi.
"Ta là tu luyện giả, lịch luyện vốn là việc tu luyện giả nên làm.
Nếu như bất kể xảy ra chuyện gì cũng đợi đại ca xác định an toàn rồi mới để ta đi, sau này chẳng phải ta sẽ trở thành tu luyện giả chỉ có tu vi mà không có sức chiến đấu sao?"
Ánh mắt Lệnh Hồ Viện nhuốm màu nghiêm túc, vốn dĩ nàng đã luôn rất bất mãn với suy nghĩ này của đại ca, định hôm nay sẽ nói chuyện cho ra lẽ, không ngờ lại gặp được Bách Lý Ngôn Triệt, quyết tâm này càng lớn hơn.
Lệnh Hồ Hách mày hơi nhíu lại, nếu như Lệnh Hồ Viện là nam tử, hắn tự nhiên cảm thấy xông pha vốn là chuyện nên làm, nhưng vừa nghĩ đến cô muội muội nhỏ bé kiều diễm từ nhỏ đã được cưng chiều cũng phải đi trải qua những rủi ro này, hắn lại có chút không nỡ.
"Cha, ngày mai con cũng muốn đi cùng!" Lệnh Hồ Viện trực tiếp quay đầu nhìn về phía Lệnh Hồ Vinh Huy không xa, mày mắt tràn đầy vẻ tự tin.
Lệnh Hồ Vinh Huy nhìn Lệnh Hồ Viện tự tin tràn đầy, lại nhìn Lệnh Hồ Hách đang rơi vào do dự, hồi lâu sau mới nói: "Vậy thì đi đi."
Nghe thấy tin này, trong mắt Lệnh Hồ Viện tràn ngập vẻ hưng phấn nồng đậm, nàng suýt chút nữa nghi ngờ có phải mình nghe nhầm không, cha lại dễ dàng đồng ý với nàng như vậy?
"Đại ca, lần này không còn gì để nói rồi chứ?" Lệnh Hồ Viện cười đến là xinh đẹp rạng rỡ.
Lệnh Hồ Hách bất lực lắc đầu, "Vậy ngày mai đi rồi, mọi thứ đều phải nghe ta chỉ huy, đừng có tự mình chạy lung tung."
"Ta biết rồi!"
Lệnh Hồ Viện mỉm cười hành lễ với hai người Bách Lý Hồng Trang, lúc này mới chậm rãi đi đến bên cạnh Bách Lý Ngôn Triệt.
"Vị công tử này, ta là Lệnh Hồ Viện, không biết xưng hô thế nào?"
Bách Lý Ngôn Triệt nhìn người con gái đột nhiên xuất hiện trước mắt, lúc này mới hoàn hồn lại.
"Bách Lý Ngôn Triệt."
"Hóa ra là Bách Lý công tử." Nụ cười trên mặt Lệnh Hồ Viện càng thêm rạng rỡ, "Ngày mai chúng ta sẽ cùng đi lịch luyện, hy vọng huynh có thể chiếu cố nhiều hơn."
"Đương nhiên là nên vậy."
"Ngoài ra, tiểu nữ còn một việc muốn hỏi."
"Cô nương cứ nói, không sao cả."