Tuy rằng từ việc Bách Lý Hồng Trang không nói gì, cứ một mực âm thầm chịu đựng hết thảy mọi chuyện, có thể thấy rõ việc này tuyệt đối không đơn giản.
Nếu như có cách, sợ rằng ngay từ đầu Bách Lý Hồng Trang đã nói ra rồi. Thế nhưng Đế Bắc Thần vẫn cảm thấy, bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng đều phải có cách giải quyết, dù cho cách đó có khó khăn vạn trùng, chắc chắn vẫn sẽ có biện pháp tháo gỡ.
Bách Lý Hồng Trang khẽ lắc đầu, "Chắc là không có cách nào đâu."
Thật ra trong đầu nàng cũng từng nảy ra một ý niệm. Vì nguồn gốc của cơn đau đớn hằng ngày này chính là đoạn xương kia, vậy nếu nàng lấy đoạn xương này ra khỏi cơ thể, liệu mọi chuyện có chuyển biến tốt đẹp hay không?
Chỉ là, tin tức về Thần cốt thật sự quá ít ỏi. Khi Phụ Thần rời đi, nàng vẫn còn quá nhỏ, cũng chưa từng tìm hiểu qua phương diện này, nên không rõ đặc tính của Thần cốt ra sao.
“Cho nên phải trở về tìm cách.” Đế Bắc Thần nói.
Hắn nhìn người nữ tử mình yêu thương bên cạnh, dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Bách Lý Hồng Trang chịu đựng tất cả nỗi thống khổ này.
Hắn tuyệt đối sẽ không để Bách Lý Hồng Trang rời xa mình như vậy, nhất định phải tìm ra cách để nàng được bình an vô sự.
Mọi người vào giờ phút này đều đã thu lại tâm tư, cùng nhau trở về Ma cung.
Đế Sanh Ca nghe tin Đế Bắc Thần và mọi người quay trở về, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, "Trước đó chẳng phải nói là muốn đi chơi thêm một thời gian sao? Chẳng lẽ chơi nhanh như vậy đã chán rồi?"
Đệ đệ này của nàng từ trước đến nay vốn không có hứng thú đi dạo đây đó, dù có ra ngoài, phần lớn cũng là mang theo ý định khảo sát.
Nay vì Bách Lý Hồng Trang mà hắn chịu đi du ngoạn đây đó, trong mắt nàng đã là chuyện vô cùng hiếm thấy. Tuy nhiên, hai người này ở bên nhau thật sự không dễ dàng gì, toàn bộ Ma giới vì chuyện vui này mà đại xá một tháng, bọn họ dù có ra ngoài chơi thêm mấy năm, thậm chí mấy chục năm thì đã sao?
Không ngờ lại quay về nhanh như thế.
Ngay lúc nàng đang cười muốn trêu chọc vài câu thì phát hiện sắc mặt của mỗi người đều vô cùng nghiêm trọng, điều này khiến nàng vô thức cau mày, "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
“Sanh Ca, tỷ có từng nghe qua chuyện về Thần cốt bao giờ chưa?” Đế Bắc Thần hỏi.
Những năm này hắn vẫn luôn không ở Ma giới, nên rất nhiều chuyện không được rõ ràng lắm.
“Thần cốt?” Đế Sanh Ca hơi sững sờ, nhất thời không phản ứng kịp, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại thì hiểu ra, "Đệ đang nói đến Thần cốt của Thần giới sao?"
“Không sai.” Đế Bắc Thần truy hỏi, "Tỷ biết chuyện này?"
“Tỷ chỉ nghe nói trong cơ thể Phụ Thần của Thần giới có một đoạn Thần cốt, uy lực của đoạn Thần cốt này rất lớn, cũng khiến ngài trở thành vị thần lợi hại nhất.”
“Thần cốt là thứ mà tất cả mọi người ở Thần giới đều mơ ước, nhưng hình như ngoại trừ Phụ Thần ra thì không có ai khác xuất hiện Thần cốt trong cơ thể nữa. Đó phải là thứ mà thiên tài đỉnh cao của Thần giới mới có khả năng sở hữu.”
Sự truyền thừa của Thần giới đã bao nhiêu năm rồi?
Biết bao nhiêu thiên tài ưu tú xuất hiện, vậy mà chỉ có một mình Phụ Thần sở hữu Thần cốt, có thể thấy đoạn Thần cốt này trân quý đến nhường nào.
“Đang yên đang lành, sao đệ lại đột nhiên hỏi chuyện này?”
Đế Sanh Ca đầy vẻ nghi hoặc, Thần cốt này là thứ mà tu luyện giả Thần giới mới thèm khát, hoàn toàn không liên quan gì đến Ma giới của bọn họ cả.
Dù cho Ma giới bọn họ có xuất hiện thì cũng phải là Ma cốt mới đúng.
Ánh mắt nàng vô thức rơi xuống người Bách Lý Hồng Trang. Trong số bọn họ, người duy nhất cần Thần cốt chắc chỉ có nàng ấy, nhưng chuyện này hình như cũng chẳng cần thiết phải không?
“Trong cơ thể Hồng Trang xuất hiện Thần cốt.” Đế Bắc Thần nói.
“Cái gì?”
Đế Sanh Ca hoàn toàn sững sờ, không ngờ lại xuất hiện tình huống như thế này.