Đế Vũ Mỵ cũng không biết nếu chuyện tương tự một lần nữa xảy ra ở kiếp này, thì mọi thứ sẽ đi về đâu.
Kết cục năm đó đã đủ bi thảm, Đại ca và Tẩu tử đều đọa vào luân hồi, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể vĩnh viễn không quay về được.
Vậy mà, lần này trở về được bao lâu? Chuyện như vậy lại xảy ra lần nữa.
“Tên Ly Mặc kia thật đáng ghét!” Đế Vũ Mỵ không nhịn được tức giận nói, “Nếu hắn không phát hiện ra Tẩu tử ở đây, thì những vấn đề này liệu có xảy ra hay không?”
Cung Tuấn vỗ vỗ lưng Đế Vũ Mỵ, “Thế sự vốn chẳng bao giờ được như ý nguyện, không đơn giản như vậy đâu.”
Thật ra hắn cũng từng nghĩ, nếu Ly Mặc có thể giống như Vong Vân Tiên Quân, lựa chọn ủng hộ Tẩu tử, thì chỉ cần hắn cứ tiếp tục giả vờ không biết chuyện ở Thần giới, liệu có thực sự lừa được những người khác hay không?
Chỉ là hắn cũng hiểu, tình cảm của Ly Mặc dành cho Tẩu tử sâu đậm đến mức nào. Thứ tình cảm yêu thương suốt bao nhiêu năm trời ấy đã sớm ngấm sâu vào tận xương tủy, yêu lâu mà không được đáp lại liền biến thành sự cố chấp, cố chấp muốn giữ Tẩu tử bên cạnh mình, nào biết rằng chuyện tình cảm vốn dĩ không có chuyện đến trước hay đến sau.
Hắn cũng không trông mong Ly Mặc sẽ hiểu, dù sao bọn họ cũng chưa từng trải qua tất cả những gì Ly Mặc đã trải qua năm xưa, có lẽ hắn xem Tẩu tử là ánh sáng duy nhất trong sinh mệnh của mình, hoàn toàn không thể dung thứ cho chuyện này xảy ra.
Nhưng dù thế nào đi nữa, hiện tại hai bên họ đang đứng ở hai chiến tuyến hoàn toàn đối lập.
Chẳng ai biết được kết cục cuối cùng sẽ như thế nào.
“Ta thật sự không hiểu, Tẩu tử thà chọn đọa vào luân hồi còn hơn là ở bên hắn, chẳng lẽ hắn không nhìn ra sự kiên quyết trong đó sao?”
Đế Vũ Mỵ căn bản không thể kiềm chế cơn giận trong lòng. Ca ca và Tẩu tử đi con đường này quá đỗi gian nan, chẳng lẽ chỉ vì thân phận định sẵn ngay từ khi sinh ra mà hai người họ không thể ở bên nhau ư?
Điều này thật không công bằng!
“Chẳng lẽ hắn nhất định phải dồn Tẩu tử vào chỗ chết thì trong lòng mới thấy hả hê sao?
Vì bản thân không có được, nên thà hủy hoại nàng chứ không muốn để người khác có được?”
Đế Vũ Mỵ tỏ vẻ tức giận, tên này đúng là ti tiện vô sỉ, táng tâm bệnh cuồng!
“Ly Mặc quả thực đã đóng một vai trò rất lớn trong chuyện này, nếu hắn có thể chọn cách tác thành, thì đương nhiên là tốt nhất.” Ánh mắt Cung Tuấn thâm trầm, mặc dù ngay từ khi gặp Tẩu tử ở Tiên vực, hắn đã dự đoán được viễn cảnh này sẽ xảy ra, nhưng dù có chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, thì tiếp theo đây cũng không thể đoán định được sự việc rốt cuộc sẽ diễn biến theo hướng nào…
“Tuy nhiên, người của Thần giới nếu biết được chuyện này chắc chắn sẽ không đồng ý, trận phong ba này không biết phải làm sao mới có thể lắng xuống.”
Đúng như Lão Đại đã nghĩ, có lẽ chỉ khi hai giới có thể dung hợp với nhau thì chuyện này mới có khả năng thay đổi.
Chỉ là, bao nhiêu năm trôi qua, căn bản không hề nhận thấy sự thay đổi nào của tình thế, nếu thực sự có xu hướng dung hợp, thì bao nhiêu năm qua đã không dậm chân tại chỗ như vậy rồi.
“Haizz.” Đế Vũ Mỵ thở dài sâu kín, “Trước kia ta không hề biết còn có nhiều rắc rối như vậy, cứ ngỡ rằng sau này mọi người đều có thể sống một cuộc đời thảnh thơi, giờ nghĩ lại thật là…”
“Muội có thể ủng hộ họ, đối với họ đã là một nguồn sức mạnh rồi.” Cung Tuấn nói, “Nghe nói Đại công chúa đã trở về, e rằng chỗ Đại công chúa lại khó tránh khỏi một trận phong ba nữa.”
Đế Vũ Mỵ mở to mắt, “Đại tỷ trở về rồi sao? Vậy ta phải đi tìm Đại tỷ, lúc này không thể để Đại tỷ lại cản trở bọn họ như trước kia nữa.”
Năm đó nàng không giúp được gì, bây giờ ít nhất nàng phải làm tất cả những gì trong khả năng của mình.