Dẫu đã trôi qua nghìn năm, nhưng những chuyện năm ấy thực sự là cuộc biến động chưa từng xảy ra trong thần giới, nên ấn tượng của hắn vô cùng sâu đậm.
Hắn quen biết Thần Nữ đã nhiều năm, những năm đó nàng luôn đạm bạc như nước, vĩnh viễn dịu dàng lễ độ, đoan trang hào phóng, mọi việc đều có thể hoàn thành một cách ngăn nắp, trong lòng tất cả mọi người, nàng chính là thần.
Mãi đến khi nhìn thấy nàng ở bên Ma Đế, hắn mới hiểu ra, cô nương thoạt nhìn như bản tính đạm mạc này cũng không phải là không có ngày nhiệt tình như lửa, dáng vẻ ấy của nàng càng thêm rực rỡ chói mắt, chỉ là tình yêu ấy đã định sẵn là một cuộc si tình không có kết quả.
Dẫu Ly Mặc là hảo hữu của hắn, hắn cũng không thể không thừa nhận, Thần Nữ lúc đó có lẽ là vui vẻ nhất, bởi trước đây chưa từng thấy nàng có bộ dạng thần thái bay bổng như thế bao giờ.
Bao năm qua, sở dĩ hắn càng hy vọng Ly Mặc có thể nhìn thấu, cũng vì nguyên nhân này.
"Đó là nghìn năm trước, giờ thời thế đã đổi thay, rất nhiều chuyện có lẽ đều đã khác."
Đáy mắt Ly Mặc lộ ra vẻ cố chấp, rơi vào luân hồi mà muốn trở về nào có dễ dàng gì?
Bao năm nay, hắn cũng từng thử tìm kiếm Thần Nữ, nhưng trong tình cảnh khí tức hoàn toàn bị phong ấn như vậy thì căn bản không tìm được, hy vọng duy nhất chính là Vong Vân Tiên Quân.
Chẳng biết thế nào mà tên gia hỏa này tuy bề ngoài trông như mây cuộn mây tan, phóng khoáng thản nhiên, nhưng thật ra muốn moi được tin tức từ miệng hắn thực sự quá khó, hắn căn bản không chịu nói.
Hắn tin với năng lực của Vong Vân Tiên Quân, nhất định đã tính toán ra rất nhiều điều, thậm chí lúc đầu khi hắn đi tìm Vong Vân Tiên Quân, hắn cảm thấy có lẽ hắn đã biết rất nhiều, về vị đệ tử cuối cùng của hắn, nói không chừng chính là Thần Nữ.
Chuyện này hoàn toàn chỉ là suy đoán của hắn, không có bất kỳ căn cứ nào, nhưng ngoài ra, hắn thực sự nghĩ không ra Vong Vân Tiên Quân sẽ vì ai mà lưu lại thân phận như vậy.
Hai người bọn họ tuy rằng từ trước đến nay không nói chuyện gì với nhau, nhưng lại rất hiểu rõ đối phương.
Vong Vân Tiên Quân thích Thần Nữ, dẫu vẫn luôn rất thu liễm, cố gắng không bị người khác phát hiện, nhưng cùng là nam nhân, sao hắn có thể không rõ chứ?
Chỉ có điều, hắn khác với Vong Vân Tiên Quân, tên gia hỏa này từ đầu đến cuối chưa từng nảy sinh ý niệm chiếm hữu, mọi thứ hắn làm cũng chỉ vì tốt cho Thần Nữ.
Hắn tự hỏi bản thân không thể làm được như Vong Vân Tiên Quân, nhưng cũng kính nể tấm lòng này của hắn, nên năm đó dù biết rõ tâm ý của hắn, vẫn không phản đối việc hắn ở lại bên cạnh Thần Nữ.
Khoảng thời gian này, Vong Vân Tiên Quân vẫn luôn không nói gì, khả năng lớn nhất chính là hắn đã sớm biết tất cả những chuyện này, chỉ là căn bản không muốn nói cho hắn biết mà thôi.
"Ngươi có để ý Vong Vân Tiên Quân gần đây đang làm gì không?"
Khúc Thương nhướng mày: "Vong Vân Tiên Quân chẳng phải vẫn luôn như thế sao? Bao năm nay gần như ẩn thế, bộ dạng chuyện gì cũng không liên quan đến hắn."
"Ngươi không cảm thấy đó mới chính là vấn đề lớn nhất sao?" Ly Mặc hỏi.
Khúc Thương khẽ sững người, nghi hoặc nhìn hắn, nhất thời chưa hiểu ý câu nói này.
"Ý gì?"
"Dựa vào tình cảm của Vong Vân Tiên Quân dành cho Thần Nữ, thì khi nàng đã trở về, hắn có thể vẫn mãi không có động tĩnh gì sao?"
Đáy mắt Ly Mặc ánh lên vầng sáng trí tuệ, điểm này mới là kỳ lạ nhất.
Mọi người đều biết Vong Vân Tiên Quân thanh tâm quả dục, bao nhiêu năm qua, không biết bao nhiêu cô nương ái mộ hắn, nhưng hắn xưa nay chưa từng để ý tới.
Nhưng bọn họ đã từng thấy sự khác biệt của Vong Vân Tiên Quân đối với Thần Nữ, đã là Ly Mặc còn có thể làm được nhiều năm không thay đổi như vậy, thì Vong Vân Tiên Quân lại càng không cần phải nói.
Hắn có lẽ mới là người có thể kiên trì lâu nhất, bởi vì tình yêu này càng thêm sâu nặng.