Thấy vậy, Tiểu Hắc cũng không khỏi thở dài một tiếng, quả thực quá không dễ dàng.
“Cứ áp chế mãi thế này, sợ rằng cũng không áp chế được bao lâu đâu nhỉ?” Tiểu Hắc hỏi.
Hiện nay tạm thời vẫn còn áp chế được, nhưng sau khi áp chế Nguyên lực đến một cảnh giới nhất định mà muốn áp chế tiếp nữa, thì đã không thể nào làm được nữa rồi.
“Đúng vậy.” Bách Lý Hồng Trang gật đầu, “Tuy nhiên, có thể áp chế được thêm lúc nào hay lúc đó, dù sao thì cũng vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc phong ấn bị phá vỡ hoàn toàn.”
Những chuyện quá xa xôi hiện tại không thể nghĩ tới, điều duy nhất có thể nhìn thấy chính là trước mắt.
Hiện nay việc nghiên cứu về hai loại thuộc tính cũng đang không ngừng sâu sắc thêm, những điểm trước kia không hiểu đều đã thông suốt, nàng và Bắc Thần bây giờ cũng đang đi sâu vào nghiên cứu phương diện này.
Việc cả nàng và Bắc Thần trên người đều tồn tại hai loại thuộc tính này, đã là một sự thành công của bọn họ rồi.
So với lúc trước, giờ đây tất cả những điều này càng có sức thuyết phục hơn.
Chỉ là chuyện này bao năm qua vẫn chưa có tiến triển gì, thực sự muốn làm được đến bước này tự nhiên cần phải đối mặt với rất nhiều vấn đề, không phải là chuyện dễ dàng gì.
Dẫu vậy, nàng vẫn tin rằng bọn họ nhất định có thể nghĩ ra cách đối phó.
Thần giới.
Ly Mặc sau khi xưng là bế quan liền không hề xuất hiện trong tầm mắt của mọi người nữa, mà chỉ ở yên trong nơi ở của mình.
Dọc đường này ngược lại có không ít người tìm đến hắn, chỉ là hắn lấy cớ bế quan, ai cũng không gặp.
“Ngươi định cứ ở lì như thế này sao?”
Khúc Thương nhấp một ngụm rượu, bất lực nhìn Ly Mặc, những ngày này cũng chỉ có hắn mới có thể gặp được Ly Mặc.
Hiện nay muốn đến nơi này đều phải nói dối một phen, nếu không những người khác đều sẽ phát hiện ra manh mối.
“Hiện giờ tình hình thế nào rồi?” Ly Mặc hỏi.
Khúc Thương cười đắc ý, nói: “Ngày thường ngươi ủ rượu này đều không nỡ cho ta uống, cũng chỉ có dịp như hôm nay mới nỡ cho ta uống thôi.”
Ly Mặc liếc nhìn hắn một cái: “Mau nói.”
“Từ sau khi ngươi từ hôn, mọi người đều rất kinh ngạc, không hiểu tại sao ngươi lại làm như vậy, nhưng ngươi đã bế quan, tuyên bố ra ngoài là không gặp bất cứ ai, bọn họ tự nhiên cũng không còn cách nào khác.”
Khúc Thương đặt chén rượu xuống, nhìn Ly Mặc nói: “Đây cũng không phải là cách, chẳng lẽ ngươi định cứ trốn mãi như vậy sao?”
Sắc mặt Ly Mặc hơi trầm xuống: “Trốn tránh tự nhiên là vô dụng.”
Hắn biết lúc này không đi ra ngoài, chẳng qua cũng chỉ là tạm thời né tránh, bởi vì chưa nghĩ ra rốt cuộc nên thuyết phục mọi người về chuyện này thế nào.
“Nói thật, từ khi ngươi bế quan, ta thấy nụ cười trên gương mặt Thần Nữ đã biến mất. Nàng ấy có phải là Thần Nữ thật hay không, chuyện này ta khó nói, nhưng ta có thể khẳng định nàng ấy thực sự thích ngươi.”
“Gần đây hẳn là có không ít người nhận ra, so với trước kia lúc ngươi còn ở đó, số lần Thần Nữ xuất hiện đã ít đi, dường như cũng ở lì trong cửa không ra. Ta ngược lại nghe nói nàng từng muốn tới tìm ngươi, nhưng bị Tịch Dao khuyên giải nên đã bỏ ý định đó, chỉ sợ sự xuất hiện của mình sẽ làm ngươi không vui.”
Nói đi cũng phải nói lại, ngươi đối với nàng thực sự một chút cảm giác cũng không có sao?
Khúc Thương lộ vẻ tò mò: “Trước kia không phải ngươi luôn đối xử với nàng cực tốt sao? Nếu nàng là Thần Nữ thật sự, hai người hiện nay sớm đã thành hôn rồi.”
Ly Mặc liếc Khúc Thương một cái, nói: “Ta thích ai, không phải ngươi luôn biết rõ lắm sao?”
“Nhưng bao nhiêu năm trôi qua rồi, ngươi thực sự không có chút ý định thay đổi nào sao?”
“Chẳng lẽ ngươi cũng cảm thấy ta nên buông bỏ?” Sắc mặt Ly Mặc đột nhiên trở nên nghiêm túc, nét dịu dàng nơi chân mày cũng theo đó mà biến mất.