"Năm đó quan hệ giữa Thần giới và Ma giới đã giảm xuống tới mức đóng băng, vì chuyện đó mà những người vốn dĩ trên bề mặt quan hệ còn khá tốt cũng đều trở mặt thành thù."
"Ma Đế hiện tại đã trở về, người Ma giới rất có thể không muốn đi vào vết xe đổ, cho nên mới làm ra chuyện như vậy."
"Chỉ cần kết giới này không phá, hai vị diện chúng ta sẽ không liên lạc."
Tịch Nhan thăm dò nhìn Liễu Vân Tư, "Cô cảm thấy thế nào?"
Cách làm này của Ma giới thực ra cũng là một cái tát vào mặt, điều này có nghĩa là người Ma giới căn bản không hề muốn Thần Nữ xuất hiện.
Chính vì việc này mà không ít người đều có tâm trạng rất tệ.
Cách làm như vậy quả thực vấn đề quá lớn một chút, điều này hoàn toàn không nể mặt Thần Nữ, nói rộng ra chính là không nể mặt Thần giới.
Họ chẳng làm gì cả, đối phương lại căn bản không muốn gặp họ, tốn nhiều tâm cơ như thế.
Liễu Vân Tư đương nhiên cũng hiểu điều này có nghĩa là gì, nhưng hiện giờ toàn bộ tâm tư của cô đều đặt trên người Ly Mặc, còn về việc Ma giới rốt cuộc có suy nghĩ gì, cô thật sự không quan tâm.
"Ký nhiên đã như vậy, nói không chừng cũng là một chuyện tốt."
"Bao nhiêu năm không liên lạc, Thần giới cũng vẫn luôn sống rất tốt, nói không chừng sự xuất hiện của kết giới năm đó vốn là một cơ duyên, cứ tiếp tục duy trì như vậy cũng không phải chuyện xấu."
Liễu Vân Tư khẽ cười một tiếng, trong thần sắc không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào, Tịch Nhan chú ý tới vẻ mặt của cô, lòng cũng dần dần chìm xuống.
Xem ra cô ấy thật sự đã đặt toàn bộ tâm tư lên người Tả điện, đối với mọi chuyện của Ma giới đều thờ ơ không quan tâm!
Vậy cũng có nghĩa là chỉ cần Tả điện nghĩ thông suốt, hai người bọn họ sẽ thành hôn, mà cô ta đã canh giữ bên cạnh Tả điện bao nhiêu năm như vậy, sẽ không còn lấy một chút cơ hội nào nữa!
"Thần Nữ, đã nghĩ thông suốt rồi thì đừng nghĩ ngợi lung tung nữa." Tịch Nhan mỉm cười, "Hiện tại mọi người đều đang mong chờ cô khi nào có thể nghiên cứu ra đan dược này đây, những năm cô không ở đây, tiến triển của mọi người về phương diện này thực sự rất ít."
Thần giới tuy có rất nhiều đan phương, nhưng Thần Nữ mới là đan dược sư đệ nhất được công nhận năm đó, bất luận là loại đan phương nào, cô luôn có thể cải tiến.
Những năm gần đây, Thần giới về phương diện này vẫn luôn không có tiến triển gì lớn.
Đan phương trước kia cũng có thể dùng, nhưng bao nhiêu năm nay không có tiến triển, đối với mọi người mà nói cũng không phải chuyện tốt.
Nay Thần Nữ đã trở về, mọi người đều đặt hy vọng rất lớn vào phương diện này.
Liễu Vân Tư gật đầu: "Tôi hiểu rồi, cô đi trước đi, tôi nghỉ ngơi một chút sẽ qua."
"Được."
Nhìn thấy Tịch Nhan rời đi, Liễu Vân Tư lại không kìm được rơi vào trầm tư, suốt thời gian qua, cô mơ hồ cảm giác được một tia không ổn.
Ký ức của cô chưa hoàn toàn khôi phục, chỉ thỉnh thoảng hiện lên vài mảnh nhỏ, trong đó đều bao gồm Ly Mặc, hơn nữa cảm giác đó dường như không phải xảy ra trên người mình, mà là dùng góc nhìn thứ ba để nhìn thấy cảnh tượng này.
Cảm giác này thực sự quá kỳ lạ, dường như cô đang tận mắt nhìn thấy sự dịu dàng của Ly Mặc, nhưng tất cả sự dịu dàng đó đều là dành cho cô gái khác, mà không phải dành cho cô!
Ngay từ khoảnh khắc ý nghĩ này xuất hiện, cô liền phát hiện thấy không ổn rồi.
Cảm giác này quá chân thực, hoàn toàn không giống chuyện cô đã từng trải qua, thậm chí khi hồi tưởng lại những điều này, trong đầu lại vô thức hiện lên một loại cảm xúc ngưỡng mộ.
Đó như là sự ngưỡng mộ lan tràn ra từ trong xương tủy, căn bản không thể kiểm soát, điều này cũng khiến cô càng thêm lo lắng, thậm chí bắt đầu nghi ngờ mọi thứ của mình có phải là giả hay không...
Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, chỉ là cô không dám nói...