“Lời Đế hậu nói là thật chứ?” Khả Dĩ Hằng nhịn không được hỏi.
“Đương nhiên.” Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, “Ngươi nghĩ ta sẽ nói đùa với ngươi sao?”
Một câu nói ôn nhu, lại toát ra sự kiêu ngạo tận xương tủy.
Ánh mắt Khả Dĩ Hằng biến đổi vài phần, câu nói này chứng minh với thân phận Ma hậu thì căn bản không cần thiết phải nói đùa với hắn như vậy.
Thân phận khác biệt, căn bản không tồn tại khả năng này, nói cách khác, nàng đang nói sự thật.
Khả Dĩ Hằng cũng là kẻ lão gian cự hoạt, thông qua biểu cảm của Khả Sát, hắn đã đoán được nha đầu này đang nghĩ gì.
“Hiện nay Sơ Ma đan và Viêm Ma đan đã là những đan dược tất yếu cho việc tu luyện của tu luyện giả Nhập Ma cảnh và Hi Ma cảnh. So với các loại đan dược dĩ vãng, hai loại đan dược này có hiệu quả tăng cường tốt hơn và nhanh hơn, đã thay thế hoàn toàn các loại đan dược khác.”
“Thế nhưng đối với Lăng Ma cảnh, số lượng đan dược có tác dụng cho cảnh giới này không nhiều, hơn nữa hiệu quả cũng không bằng hai loại đan dược kia.”
“Đế hậu là một thiên tài luyện dược sư chân chính, không biết có thể nghĩ cách ở phương diện này được không? Nếu có thể sáng tạo ra đan dược giúp ích cho việc nâng cao thực lực của tu luyện giả Lăng Ma cảnh, thì thật sự quá tốt.”
Khả Dĩ Hằng ngoài mặt cung kính, nhưng trong lòng lại không nhịn được cười lạnh, điều này chẳng qua cũng chỉ là một trò đùa mà thôi.
Cho dù Bách Lý Hồng Trang đã chuẩn bị sẵn các đan phương khác, nhưng loại đan phương do đích thân họ chỉ định hiệu quả thì tự nhiên đã loại bỏ hoàn toàn khả năng đầu cơ trục lợi.
Ngay cả khi Ma Đế muốn giúp nàng, thì độ khó của những đan phương như vậy thực sự quá lớn, căn bản không phải là thứ có thể sáng tạo ra trong một sớm một chiều.
Những người có mặt nghe được lời này cũng hiểu thâm ý của Khả Dĩ Hằng. Đừng nhìn thời gian qua Khả Dĩ Hằng vẫn luôn không nói gì, hóa ra sớm đã tính toán xong xuôi tất cả những điều này.
Muốn để Khả Sát thượng vị, việc này cũng không phải dễ dàng như vậy…
“Được thôi.” Bách Lý Hồng Trang đáp.
Một câu “Được thôi” nhẹ nhàng bâng quơ đã hóa giải bầu không khí vốn đang hơi trầm trọng. Mọi người kinh ngạc nhìn nữ nhân vân đạm phong khinh ở phía trên kia, đây là một đại nan đề gì chứ?
Cả Đan điện đều đang nỗ lực vì điểm này, chỉ là nghĩ mãi bao lâu nay vẫn không có tiến triển gì, thế mà nàng lại dễ dàng đáp ứng như vậy?
Khả Sát cũng kinh ngạc nhìn nàng, biểu hiện này không khỏi quá mức đơn giản.
Lẽ nào vị thiên tài luyện dược sư kia thật sự là nàng?
Nghe nói vị luyện dược sư đó bản thân cũng rất thần kỳ, việc sáng tạo đan phương vốn là chuyện cực kỳ khó khăn đối với mọi người, thế mà nàng ở Hà Dương lại liên tiếp sáng tạo ra hai loại đan phương.
Bất luận loại nào trong hai loại đan phương này ở Ma thành đều có thể gây ra sóng gió lớn, mà nàng sáng tạo ra chúng như thể chẳng tốn chút sức lực, thậm chí còn đưa thẳng đan phương trân quý như vậy cho Hàn gia.
Nhìn từ những hành vi này, đủ để chứng minh đây là một luyện dược sư tài hoa xuất chúng. Đối với người khác thì vô cùng khó khăn, nhưng đối với nàng thì căn bản không hề khó, nếu không cũng sẽ chẳng hào phóng đến thế.
“Vậy chúng ta sẽ chờ tin tốt từ Đế hậu.” Khả Dĩ Hằng bán tín bán nghi nói.
Bách Lý Hồng Trang với đôi mỹ mâu đen nhánh như mực đang nhìn chằm chằm Khả Dĩ Hằng. Tên này là cha của Khả Sát, nàng đã nhận ra từ trước đó rồi.
Xem ra hiện giờ đúng là vẫn chưa từ bỏ ý định!
Đã như vậy, nàng sẽ để những người này kiến thức một chút thực lực chân chính của nàng, bằng không bọn họ thực sự cho rằng nàng là một bình hoa chỉ có vẻ ngoài đẹp đẽ.
Đế Bắc Thần cũng không lo lắng, đường đường là Thần Nữ, lại há là người khác có thể che lấp đi quang mang?
Chẳng qua cũng chỉ là một trò đùa mà thôi.
Bách Lý Hồng Trang không trực tiếp lấy ra đan phương vào hôm nay, là vì hôm nay là ngày đại hôn của Vũ Mỵ, không thể lấn át khách chính.