Đế Bắc Thần và Cung Tuấn nhìn thân ảnh trước mắt, vốn dĩ còn lo lắng có việc gì gấp, sau khi biết không phải việc gấp thì cũng đã yên tâm.
Chỉ là, sau khi nhìn rõ người đến, biểu cảm của Cung Tuấn liền trở nên quỷ dị.
"Đại công chúa đây là bắt đầu hành động rồi sao?" Cung Tuấn thầm cảm thán, hắn rất rõ ràng thân phận của Khả Sát.
Mấy năm gần đây, trong đám tiểu thư khuê các nổi tiếng nhất Ma Thành, có không ít người thích Khả Sát, chỉ là trước đó cô ta đã bị Đại công chúa để mắt tới, sau đó liền vào Ma Cung.
Từ khi hắn tìm thấy Đế quân, trong lòng hắn liền hiểu rõ, chỉ cần Đế quân trở về, Đại công chúa nhất định sẽ tìm mọi cách đưa Khả Sát đến trước mặt ngài.
Thế nhưng, họ trở về cũng đã một thời gian dài, trước đó vẫn luôn không thấy Đại công chúa hành động, hắn còn có chút nghi hoặc, không ngờ lần này Đại công chúa đột nhiên thay đổi tính nết.
Cần biết rằng vào ngàn năm trước, Đại công chúa rất nhiệt tình giới thiệu cô nương cho Đế quân, mà Bắc Minh Tuyết chính là cô nương có danh tiếng lẫy lừng nhất lúc bấy giờ, đáng tiếc trải qua bao nhiêu năm nay, danh tiếng của Bắc Minh Tuyết cũng không còn được như năm xưa.
Huống chi, sự xuất hiện của Khả Sát đã thay thế cho vinh quang của Bắc Minh Tuyết.
Không ngờ Đại công chúa lúc này vẫn ra tay, trước đó vẫn luôn không hành động, có lẽ là cảm thấy không vội, mà bây giờ sự xuất hiện của tẩu tử rõ ràng chính là một tín hiệu cho Đại công chúa, thế nên bà ta trực tiếp sắp xếp cho Khả Sát đến đây.
Mấy ngày trước Thượng Quan Doanh Doanh đã nói đến vấn đề này, bây giờ xem ra tình hình quả nhiên giống y như họ nghĩ, Đại công chúa không thích tẩu tử.
Khả Sát khép nép đánh giá Đế quân, trong lòng tràn đầy tò mò.
Khi nghe Đại công chúa bảo cô ta đến đưa điểm tâm, trong lòng cô ta cứ đánh trống liên hồi, vừa hưng phấn, kích động lại vừa thấp thỏm.
Trước kia cô ta chỉ là nhìn thấy Đế quân từ xa, nhưng chưa từng thực sự xuất hiện trước mặt ngài.
Lúc đó chỉ là thoáng nhìn một cái đã cảm thấy đây là nam tử tuyệt thế vô song, phong hoa tuyệt đại, không ai sánh bằng, giờ phút này lại gần nhìn một chút, cảm xúc đó càng thêm rõ rệt.
Trên đời này sao lại có người trông đẹp đến thế cơ chứ? Thật khó mà tin được!
"Đế quân, đây là điểm tâm Đại công chúa đặc biệt sai người chuẩn bị."
Khả Sát đặt điểm tâm xuống, ngoan ngoãn chờ đợi ở một bên.
Đế Bắc Thần nhàn nhạt liếc nhìn điểm tâm bên cạnh, nói: "Mang điểm tâm trả lại cho Đại công chúa, bảo bà ta ăn nhiều một chút."
Nghe vậy, Khả Sát không khỏi ngẩn ra, trong chốc lát chưa kịp hoàn hồn.
"Đế quân?"
"Còn không cút?" Giọng Đế Bắc Thần hơi trầm xuống, lộ ra một tia không kiên nhẫn.
Đôi mày lạnh lùng kia bá khí vô song, chỉ một cái ánh mắt thôi cũng đủ khiến người ta sợ vỡ mật.
Khả Sát trong lòng hoảng hốt, vội vàng cầm lấy điểm tâm rồi hoảng loạn chạy ra ngoài, không dám ở lại lâu hơn.
Ánh mắt của Đế quân khiến cô ta cảm nhận được cảm giác hồn bay phách lạc, áp lực đáng sợ đó khiến cô ta cảm thấy áp lực chưa từng có.
Ngay cả khi đối mặt với Đại công chúa, cô ta cũng chưa từng cảm nhận được áp lực đáng sợ như thế này, dường như chỉ cần ở lại thêm một giây nữa thôi, cô ta sẽ biến mất khỏi thế giới này!
Thấy Khả Sát vội vàng chạy đi, Cung Tuấn cảm thán lắc đầu, những người phụ nữ này đến bây giờ vẫn không rõ địa vị của mình, sao có thể so sánh với tẩu tử?
Ngay từ những năm đó, những người này đáng lẽ phải nhìn thấu, Lão Đại là một người chuyên tình và si tình, nữ tử bình thường căn bản không thể lọt vào mắt ngài, làm như vậy cơ bản chính là tự tìm đường chết.
Nếu không phải nể mặt Đại công chúa, e là cô ta đã chết rồi.