Thực ra khoảng thời gian từ lúc Thần Nữ và Ma Đế quen biết nhau vốn không quá dài, dù cho bọn họ có ở bên nhau, ông ta vô cùng tức giận, nhưng ông ta vẫn cho rằng hai người này sẽ không làm ra chuyện thiếu suy nghĩ như vậy mới phải.
Ma Đế thống lĩnh Ma giới bao năm qua, không ai là không tán thưởng, đây là vị Ma Đế xuất sắc nhất trong các thời đại, không còn nghi ngờ gì nữa.
Thần Nữ cũng như vậy, nàng đẹp như tranh họa, là luyện dược sư đỉnh cao, là chỗ dựa tinh thần của toàn bộ Thần giới.
Hai người này khi nảy sinh tình cảm thì trong lòng đáng lẽ phải hiểu rõ, nếu bọn họ ở bên nhau thì sẽ phải đối mặt với những mâu thuẫn lớn đến nhường nào.
Có đôi khi, tình cảm trong lòng là không thể kìm nén, nhất là khi hai người đều ưu tú như vậy chạm mặt nhau, tự nhiên khó tránh khỏi rung động.
Thế nhưng, lý trí có thể khắc chế tất cả những điều này.
Họ đã đứng ở vị trí đó, vậy thì nên hiểu rõ mọi chuyện khó khăn đến mức nào, sẽ có bao nhiêu người phản đối.
Vậy mà, ông ta không thể ngờ được hai người này lại vẫn cứ một mực làm theo ý mình!
Cả hai đều điên rồi, vậy mà hoàn toàn vứt bỏ tất cả những chuyện khác.
Trong ấn tượng của ông ta, Thần Nữ xưa nay luôn thản nhiên, dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, nàng luôn mang dáng vẻ mây trôi nước chảy, không chút gợn sóng, mọi sự đều có thể lý trí giải quyết đối mặt.
Ông ta luôn rất thích nàng trầm tĩnh như nước, sự dịu dàng tao nhã như vậy ngoại trừ nàng ra, sẽ không còn ai khác có được.
Đôi khi, ông ta cũng cảm thấy tính cách như vậy có chút quá nhạt nhòa, khi đối mặt với ông ta cũng bình thản như mặt hồ, chưa bao giờ làm nũng, không hề thể hiện vẻ yểu điệu của nữ nhi.
Thế nhưng Ly Mặc cảm thấy nàng chính là tính cách như vậy, bao nhiêu năm nay vẫn luôn là thế.
Cho đến tận sau này khi Đế Bắc Thần xuất hiện, ông ta mới hiểu ra Thần Nữ không phải là không có mặt này, chỉ là ông ta không phải người đúng, nên nàng mới bình thản như nước.
Lúc đó ông ta mới nhận ra thứ mình thích không phải là mặt này của Thần Nữ, ông ta khao khát biết bao việc nàng có thể thể hiện ra một dáng vẻ yểu điệu khác trước mặt mình.
Chỉ tiếc là, chưa bao giờ có.
Nàng luôn dịu dàng lễ độ, luôn khiến người ta cảm thấy như gió xuân lướt qua, nhưng đó chỉ là vì bạn vẫn còn ở ngoài trái tim nàng, chỉ là một người ngoài, cho nên dù bạn làm gì, nàng cũng sẽ không tức giận, nàng đều có thể thản nhiên đối mặt.
Ông ta nhớ rất rõ sau khi Ma Đế đọa vào luân hồi, ông ta đã đem tin tức này nói cho Thần Nữ biết.
Ánh mắt nàng tràn đầy chấn động, dù thần sắc vẫn bình thản, thế nhưng nỗi bi thương và tuyệt vọng lộ ra trong đôi mắt đó khiến người ta đau lòng biết bao.
Rõ ràng không nói gì cả, chỉ là một ánh mắt, ông ta đã hiểu thế nào gọi là vạn niệm câu tro.
Sau đó nàng vẫn như thường ngày, lặng lẽ hoàn thành những việc cần làm của Thần giới.
Cho đến khi—— lặng lẽ đọa vào luân hồi, bọn họ mới hiểu ra thực ra Thần Nữ chưa bao giờ buông bỏ.
Cho dù lúc trước vì yêu cầu của mọi người trong Thần giới mà buộc phải từ bỏ, tâm của nàng cũng chưa từng thay đổi.
Nàng chỉ là hoàn thành trách nhiệm trên vai mình, sau đó chọn cách cùng Ma Đế đọa vào luân hồi.
Đây mới là nỗi đau lớn nhất trong lòng ông ta.
Ông ta ở bên cạnh Thần Nữ bao năm như vậy, chỉ hy vọng có một ngày trong lòng nàng có thể có sự hiện diện của mình, vậy mà còn chẳng bằng một cái nhìn thoáng qua của Ma Đế.
Từ lần đầu tiên họ gặp nhau, ông ta đã thua rồi, thua một cách triệt để, không còn cơ hội nào nữa.
Nay cách cả ngàn năm, sự trở lại của Ma Đế khiến hắn trở thành tâm phúc đại hoạn của ông ta.
Thần Nữ cuối cùng rồi sẽ nhớ lại tất cả mọi chuyện lúc trước, mối tình khắc cốt ghi tâm như vậy, trải qua lâu như thế rồi liệu có quên đi hay không?