Lâm Phong bay một hồi rồi dừng lại.
"Có gì thì mau nói!"
Ám Dạ Hành Giả phiêu đãng trong vũ trụ không biết bao nhiêu năm, lần này gặp được người của một nền văn minh nhân loại, hắn nhất định không thể bỏ qua cơ hội.
Hắn đuổi kịp Lâm Phong và nói: "Những gì trong đầu ta, ngươi cũng thấy rồi. Chúng ta hợp tác thế nào? Ta thấy văn minh của ngươi chắc chắn chưa gia nhập liên minh người ngoài hành tinh nào cả. Ta sẽ làm quân sư cho ngươi, đảm bảo văn minh của ngươi không vướng phải sai lầm, sau này thuận lợi gia nhập liên minh."
Lâm Phong bật cười: "Ta vừa mới xem qua ký ức của ngươi. Ngươi biết, ta cũng biết, vậy ta cần ngươi làm gì?"
Ám Dạ Hành Giả nói: "Ngươi lầm rồi. Trong trí nhớ của ta có công pháp nào ngươi lấy được không?"
Lâm Phong lắc đầu.
Ám Dạ Hành Giả nói: "Vậy chẳng phải xong rồi sao? Thực ra, ta có rất nhiều công pháp, nhưng bị hạn chế nên ngươi không lấy được. Nếu ngươi nguyện ý làm đệ tử của ta, gia nhập môn phái của ta, ta có thể dạy ngươi. Phân thân của ngươi rất có thiên phú, hắn tu luyện ám hệ công pháp, chính là công pháp chủ tu của môn phái ta. Bất quá, công pháp của phân thân ngươi quá sơ sài, thậm chí còn chưa nhập môn. Nếu ngươi bái ta làm sư phụ, ta sẵn lòng dạy ngươi ám hệ công pháp cao thâm hơn. Ngoài ra, kiến thức là kiến thức, trí tuệ là trí tuệ. Dù ngươi có được phần lớn ký ức của ta, cũng không thể có được khả năng phân tích và phán đoán của ta. Cho nên, ta vẫn có tác dụng lớn với ngươi!"
Lâm Phong động tâm, cảm thấy người này nói rất có lý, liền hỏi: "Vậy ngươi muốn gì?"
Ám Dạ Hành Giả không quanh co: "Ta muốn nhục thân, ta cần nhục thân để ôn dưỡng linh hồn. Nếu ngươi không muốn cho ta nhục thân của người nhà, thì nhục thân kẻ thù của ngươi cũng được. Với lại, ta cô đơn quá lâu, cũng muốn hòa nhập vào cộng đồng."
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy chúng ta hợp tác. Còn chuyện bái sư để sau hãng nói."
Ám Dạ Hành Giả tươi cười: "Như vậy mới đúng chứ, hợp tác thì đôi bên cùng có lợi. Ngươi cho ta nhục thân, ta cho ngươi nhập môn ám hệ công pháp. Bằng không, phân thân của ngươi sống không được bao lâu đâu. Phân thân của ngươi đi lầm đường, công pháp quá tà dị."
"Được, vậy ngươi đi theo ta."
Hai người lại bay hơn một tháng, mới quay về phiến không gian vũ trụ có ba chiếc phi thuyền. Lâm Phong dựa vào cảm ứng với nhục thân để tìm đường về. Thực ra, ba chiếc phi thuyền đâu có tinh thần thể của hắn, hắn hoàn toàn có thể mở ra không gian sinh mệnh, trực tiếp về đến chỗ ba chiếc phi thuyền. Nhưng hắn không yên tâm về Ám Dạ Hành Giả, không muốn để lão già này bước vào không gian sinh mệnh của mình, cho nên mới tốn công như vậy.
...
Tại chỗ ba chiếc phi thuyền, Tôn Vũ, Ngân Nguyệt, Tỉnh Huy và các chiến sĩ Không Thiên Quân đều đang nóng lòng như kiến bò trên chảo nóng. Đã định nửa tháng thì lên đường, kết quả kéo dài đến hai tháng. Phân thân của Lâm Phong không có động tĩnh, bọn họ không thể đi được, chỉ có thể ở lại chờ đợi. May mắn, Lâm Phong thông báo cho bọn họ rằng mình không sao, nếu không họ đã lo lắng đến chết mất.
Linh hồn Lâm Phong bay vào cơ thể, nhục thể của hắn mở mắt ra. Lâm Phong quay đầu nhìn ba người Tôn Vũ đang canh giữ bên cạnh và cười nói: "Để các ngươi đợi lâu rồi."
Ngân Nguyệt và Tinh Huy lập tức nhào vào lòng hắn.
"Sư phụ, người không sao là tốt rồi."
Lâm Phong vỗ lưng hai người: "Sư phụ là ai chứ? Sao có thể xảy ra chuyện được? Các ngươi đừng làm sư phụ lo lắng."
Hai người gật đầu: "Vâng vâng, sư phụ lợi hại nhất, không ai là đối thủ của sư phụ cả.”
Ám Dạ Hành Giả xen vào: "Haizz, nhớ năm đó ta cũng có vài đồ đệ như vậy, không biết giờ bọn chúng thế nào rồi?"
Mọi người đều nhìn về phía Ám Dạ Hành Giả.
Ngân Nguyệt nhíu mày, chỉ vào Ám Dạ Hành Giả: "Ngươi chính là kẻ muốn đoạt xác sư phụ ta đó hả? Sao sư phụ ta không đánh chết ngươi đi?"
Ám Dạ Hành Giả nói: "Tiểu oa nhi, đừng nói thế, ta với sư phụ ngươi là không đánh không quen biết. Hiện tại, chúng ta là đối tác của nhau. Nói không chừng, tương lai ta còn là sư công của ngươi đấy."
Mọi người đều nhìn về phía Lâm Phong.
Lâm Phong gật đầu: "Ta và vị tiền bối này đánh nhau hơn một tháng, kết quả bất phân thắng bại. Hai bên đã giảng hòa và hợp tác. Sau này các ngươi phải gọi ông ấy là Ám Dạ tiền bối."
Hai người khiếp sợ, người này có thể đánh ngang tay với sư phụ, thực lực chắc chắn không kém. Vị Ám Dạ tiền bối này chắc hẳn không đơn giản.
Tôn Vũ cũng kinh ngạc không kém, hắn biết rõ thực lực của Lâm Phong, người này có thực lực tương đương Lâm Phong, là một nhân vật nguy hiểm. Bất quá, Phong ca đã mang ông ta về, chắc là không có vấn đề gì.
Lâm Phong nói: "Trễ mất không ít thời gian rồi. Chúng ta lên phi thuyền trước, có gì nói trên đường."
Mấy người lên phi thuyền, Lâm Phong ra lệnh cho phi thuyền tiếp tục hành trình. Các chiến sĩ Không Thiên Quân nhận được lệnh của Lâm Phong, mới yên tâm. Phi thuyền bắt đầu tăng tốc, chậm rãi tiến vào trạng thái cận quang tốc, hướng về phía Tỉnh Linh Tỉnh.
Ám Dạ Hành Giả thấy Lâm Phong làm xong việc, liền tiến lên: "Tiểu huynh đệ, nhục thân của ta đâu? Linh hồn của ta tiêu hao rất lớn, lại đánh nhau với ngươi lâu như vậy, thiếu hụt nghiêm trọng, cần nhục thân để ôn dưỡng linh hồn."
Lâm Phong nói: "Ngươi chờ."
Tất cả Lam Tinh đều là người nhà của Lâm Phong, làm gì có nhục thân nào cho ông ta. Bất quá, Thái Hư thì có. Lâm Phong đến nơi thức tỉnh Thái Hư, tìm một nhục thân già nua, dùng không gian sinh mệnh chuyển đến phi thuyền số hai. Sau đó, Lâm Phong dẫn Ám Dạ Hành Giả đến phi thuyền số hai.
Lâm Phong chỉ vào nhục thân: "Đây là nhục thân ta tìm cho ngươi."
Ám Dạ Hành Giả nhíu mày: "Sao lại già thế?”
Lâm Phong mỉa mai: "Bộ ngươi trẻ lắm chắc? Ta nói cho ngươi biết, ta tìm được cái này không dễ đâu. Ta là lãnh tụ của văn minh này. Tất cả mọi người trong văn minh đều là dân của ta, ta không thể cho ngươi nhục thân của họ được. Nếu ngươi không hài lòng thì đợi thêm mấy chục năm nữa đi, đến khi phi thuyền đến địa điểm dự định, may ra mới gặp được kẻ địch."
Tuy rằng đoạt xác có giới hạn số lần, nhưng Ám Dạ Hành Giả biết mình không có quyền lựa chọn.
Ông ta do dự một lúc rồi nói: "Được được được, già thì già vậy."
Ám Dạ Hành Giả chui vào nhục thân già nua kia. Chẳng bao lâu sau, nhục thân mở mắt ra. Ám Dạ Hành Giả đứng lên vung tay đấm đá.
“Ừm? Thân thể này của tộc nhân loại có thiên phú không tệ. Trong liên minh người ngoài hành tỉnh cũng được coi là trung thượng. Nhục thân tuy nhìn già nhưng tuổi tác không lớn, vẫn còn nhiều tiềm năng chưa khai phá. Không tệ, không tệ, lão phu rất hài lòng."
Ám Dạ Hành Giả đi tới đi lui hai bước, rồi bắt đầu cười như điên.
"Ha ha ha, ha ha ha. Ta, Ám Dạ Hành Giả, cuối cùng cũng có nhục thân rồi. Ta nhất định sẽ trở lại đỉnh phong. Quang Minh Tài Quyết Giả, ngươi chờ đó cho ta, ta sớm muộn gì cũng sẽ giết ngươi!"
Lâm Phong chắp tay: "Chúc mừng tiền bối trùng hoạch nhục thân! Tiền bối, công pháp của ta, ngài có định thực hiện không?"