Lâm Phong có biết chuyện Cực Cung chủ có một phân thân Chuẩn Võ Thánh hay không?
Theo những gì hắn biết, dù phân thân dùng ma tinh Hoàng cấp để tăng lên tới cảnh giới Chuẩn Võ Thánh, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc tu luyện và tiến giai của bản thể.
Do đó, hoàn toàn có thể yên tâm tăng cường sức mạnh cho phân thân.
Tà năng phân thân của Lâm Phong bay ra khỏi phi thuyền, tiến vào không gian vũ trụ, lấy ra viên ma tinh Hoàng cấp của Bát Trảo Ngư.
Lâm Phong muốn đột phá, lựa chọn đầu tiên là ba viên ma tinh Hoàng cấp biến dị của Thâm Hải Cự Yêu.
Bát Trảo Ngư có khả năng phân liệt và tự chữa trị, ma tỉnh Hoàng cấp của nó hắn cũng có công năng này.
Tà năng phân thân luôn bị tà năng ăn mòn, cần năng lực khôi phục cường đại, ma tinh Hoàng cấp của Bát Trảo Ngư rất phù hợp.
Tà năng phân thân hút viên ma tinh Hoàng cấp của Bát Trảo Ngư vào miệng.
Khí thế của tà năng phân thân bắt đầu tăng lên.
Trong lúc đột phá, tà năng phân thân của Lâm Phong cảm giác được năng lượng từ một vị trí nào đó trong không gian vũ trụ điên cuồng tràn vào cơ thể.
Sắc mặt Lâm Phong hơi đổi.
Dùng ma tinh Hoàng cấp để đột phá Chuẩn Võ Thánh không giống với đột phá các cảnh giới khác, không xuất hiện thiên địa dị tượng.
Khi đột phá, tiêu hao chủ yếu là lực lượng của ma tinh, không hấp thụ quá nhiều năng lượng từ bên ngoài.
Nhưng hiện tại, một lượng lớn năng lượng không rõ lại tràn vào tà năng phân thân.
Lẽ nào, là do đột phá trong không gian vũ trụ?
Đột phá đã bắt đầu thì không thể đừng lại, Lâm Phong chỉ có thể tiếp tục.
Khí thế của Lâm Phong nhanh chóng đạt đến cấp Chuẩn Võ Thánh, nhưng vẫn chưa dừng lại, tiếp tục tăng lên.
Càng ngày càng nhiều năng lượng không rõ tràn vào, khiến xung quanh cơ thể Lâm Phong xuất hiện một tầng lồng ánh sáng màu đen.
Lồng ánh sáng màu đen càng dày, bao bọc tà năng phân thân của Lâm Phong bên trong.
Thuộc tính sinh mệnh của tà năng phân thân tiếp tục tăng lên, chỉ trong chốc lát đã đạt đến hai ức, gấp đôi so với một Chuẩn Võ Thánh bình thường.
Lâm Phong vừa mừng vừa lo.
Sức mạnh lớn mạnh khiến người ta vui mừng, nhưng nguồn gốc sức mạnh không rõ khiến người ta lo lắng.
Lâm Phong cẩn thận cảm nhận, phát hiện loại năng lượng màu đen này gần giống với năng lượng tiêu cực của Lam Tinh, đều có thể chuyển hóa thành tà năng.
Đây chẳng lẽ là năng lượng tiêu cực của vũ trụ?
Dù là gì, Lâm Phong hiện tại cũng không thể từ chối.
Tôn Vũ phát hiện tình huống không ổn, cùng Ngân Nguyệt và Tinh Huy bay tới xem xét.
Ba người nhìn màn năng lượng màu đen dày đặc, cảm thấy nó vô cùng thâm thúy, như không gian vũ trụ sâu không thấy đáy.
Trong lòng ba người không khỏi sinh ra sợ hãi.
Ngân Nguyệt cắn môi hỏi: "Sư phụ làm sao vậy?"
Tinh Huy nói: "Sư phụ có sao không?"
Hai người vô cùng lo lắng cho Lâm Phong.
Chung sống nhiều năm như vậy, hai người sớm đã coi Lâm Phong là người thân.
Tôn Vũ kéo hai người lùi lại một khoảng.
"Yên tâm đi, sư phụ các ngươi không sao đâu.
Khí thế của hắn vẫn đang tăng lên, rất có thể là đang đột phá.
Chúng ta đừng áp sát quá gần, ở đây hộ pháp cho hắn là được."
Thuộc tính sinh mệnh của tà năng phân thân Lâm Phong cuối cùng dừng lại ở năm trăm triệu.
Lâm Phong thầm tiếc nuối, nếu có thể tăng thêm năm trăm triệu nữa, đạt tới cảnh giới Võ Thánh thì tốt biết bao.
Hắn bình ổn lại nội tâm, cảm thấy rất thỏa mãn.
Có sức mạnh gấp năm lần Chuẩn Võ Thánh cũng không tệ.
Lúc này, Lâm Phong có chút kinh ngạc.
Thuộc tính sinh mệnh không tăng lên nữa, đột phá đáng lẽ đã kết thúc, vì sao mình vẫn không thể động đậy?
Đột nhiên, Tôn Vũ và những người khác cảm thấy một luồng âm phong thổi qua.
Ba người cùng nhau run lên, trong vũ trụ làm sao lại có gió?
Lâm Phong cảm giác một linh hồn thể không hề kém cạnh mình đột nhiên xâm nhập vào thức hải.
“Ha ha ha, đây là thằng nhóc từ đâu tới, tu luyện Ám Năng Lượng mà đám đột phá trong không gian vũ trụ.”
Linh hồn này có hình người, mặt mũi nhăn nhó, tóc tai bù xù, khoác một chiếc áo choàng, phía dưới không có chân.
Linh hồn này nhe răng cười nói: "Xem ra ngươi không có sư thừa, lung tung tu luyện ra Ám Năng Lượng.
Như vậy càng chứng minh thiên phú của ngươi rất cao."
Lâm Phong hỏi: "Ngươi là ai?"
“Ta là một cô hồn đã quỷ mất xác, lang thang trong vũ trụ.
Ngươi đột phá gây xáo động Ám Năng Lượng, dẫn ta tới đây.
Ngươi chết đi, nhục thể của ngươi thuộc về ta."
Linh hồn kia giương nanh múa vuốt nhào về phía linh hồn Lâm Phong.
Linh hồn Lâm Phong đấm một quyền, nắm đấm bị linh hồn kia cắn mất một miếng.
Linh hồn kia nhét miếng linh hồn rơi ra của Lâm Phong vào miệng.
"Ngon, ngon, linh hồn non trẻ quả nhiên mỹ vị."
Lâm Phong kinh hãi, từ trước đến giờ chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy trong chiến đấu linh hồn.
Lão già này quá mạnh, chỉ một chiêu đã xé được một mảng linh hồn của mình.
Lâm Phong lập tức phát động lực lượng linh hồn, tạo thành một bộ chiến giáp linh hồn.
Linh hồn đối điện nhìn thấy chiến giáp linh hồn của Lâm Phong, mắt phát ra lục quang.
"Quá tốt, quá tốt!
Ngươi lại còn là sứ giả hành tinh!
Đoạt xá ngươi, ta còn có thể chiếm không một ngôi sao."
Linh hồn kia lần nữa nhào về phía Lâm Phong.
Lâm Phong giao thủ hai chiêu, bị hắn xé mất một mảnh giáp.
Gã này cầm mảnh giáp lên nhai, vẻ mặt say mê.
Lâm Phong dùng không gian trữ vật, lấy Huyết Hồn Giản ra.
Lão già kia nhìn thấy Huyết Hồn Giản, trong mắt lộ ra một tia ngưng trọng.
"Hồn khí!
Thằng nhóc, ngươi cũng có không ít thủ đoạn, xem ra kỳ ngộ rất nhiều.
Đáng tiếc, mọi thứ của ngươi sẽ thành của ta.
Nếu ngươi từ bỏ chống cự, ta có thể tha cho ngươi một mạng, lưu đày ngươi trong không gian vũ trụ.
Tương lai, nếu ngươi gặp được cơ hội như ta, có lẽ còn có thể tìm được nhục thể sống thêm một kiếp."
Lâm Phong chắc chắn không đồng ý, hắn dùng Huyết Hồn Giản chỉ vào gã kia.
"Lão già, muốn nhục thể của ta thì cứ đến đây."
Trên người Lâm Phong ánh sáng màu sắc lưu chuyển, địa quyến thần quang bao trùm toàn thân.
Sắc mặt gã kia rốt cục thay đổi.
"Địa quyến thần quang!
Ngươi đang ở trong vũ trụ, rời xa hành tinh, vì sao có thể điều động địa quyến thần quang?"
Sau khi trở thành ý chí của Lam Tĩnh, Lâm Phong có thể thông qua sinh linh dịch chuyển không gian địa quyến thần quang.
Địa quyến thần quang là khắc tinh của mọi linh hồn thể.
Lão già này nhìn như cường đại, nhưng cũng chỉ là một linh hồn thể, cũng sẽ bị địa quyến thần quang áp chế.
Linh hồn đối diện nói: "Xem ra ngươi là đại kỳ ngộ của ta, nếu đã vậy, ta chỉ có thể liều một phen!"
Nói xong, trên người gã bắt đầu chậm rãi biến thành màu đen, có một chút ý vị của Thái Hư Ác Linh.
Lâm Phong cảm giác năng lượng màu đen trên người gã có chút giống tà năng.
Nhưng dường như lại cao cấp hơn tà năng.
Lâm Phong cảnh giác.
Hai người lần nữa đánh nhau.
Lão già kia quá nhanh, vây quanh Lâm Phong đánh một trận, khiến ánh sáng trên người Lâm Phong chớp động liên tục.
Tiêu hao không ít địa quyến thần quang của Lâm Phong.
Đánh hồi lâu, Lâm Phong mới bắt được cơ hội, vung Huyết Hồn Giản đánh vào cánh tay linh hồn kia.
Ầm, hắc quang trên người gã chỉ chớp động, không hề bị thương hay tê liệt.
Sắc mặt Lâm Phong thay đổi, đây là thứ quỷ gì, lại có thể chống lại một kích của Huyết Hồn Giản?