"Các hạ chạy tới Xích Vân Tông của ta, chính là để nói chuyện này? Vậy thì ngươi tìm nhầm chỗ rồi!" Một lão giả bước lên phía trước nói.
"Bản tọa có tìm nhầm chỗ hay không, không phải hai người các ngươi quyết định!" Khí tức trên người nam tử áo đen thay đổi, hắn tung một quyền về phía ngọn núi đá ở đằng xa.
Quyền vừa xuất, núi đá nứt vỡ, đá vụn bay tán loạn!
"Cảm thấy bản thân là Tôn Giả cảnh, liền có thể ngang ngược hống hách sao? Nếu bản tọa còn nghe thấy có bất kỳ lệnh cách sát nào nữa, thì bản tọa sẽ diệt sạch hai người các ngươi trước, rồi san phẳng tổng bộ Xích Vân Tông các ngươi thành bình địa, không phục thì thử xem!" Nam tử áo đen hừ lạnh một tiếng, sau đó thân hình chớp động rồi biến mất.
Hai lão giả tóc bạc nhìn ngọn núi đá bị san phẳng, hồi lâu không nói lời nào.
Sau đó, lão giả cao gầy thở dài một hơi: "Hai chúng ta hợp lực cũng không phải đối thủ của người ta, trấn phái linh khí chưa chắc đã có tác dụng, không thể nào hắn không có linh khí."
"Sư thúc, cường giả như vậy sao lại đi quản một cái lệnh cách sát, chẳng lẽ tông môn đã đắc tội với nhân vật không nên đắc tội?" Lão giả thấp lùn lên tiếng.
"Chắc là vậy, nói với tông chủ hủy bỏ lệnh cách sát này đi, có một số người không thể đắc tội, nếu không chính là tai họa diệt môn. Chuyện này có thể liên quan tới Thiên Cực Khuyết hoặc Đông Huyền Thành, Tôn Giả của các thế lực khác chúng ta đều biết, không có nhân vật này." Lão giả cao gầy hơi bất lực lắc đầu.
Xích Vân Tông rất mạnh, nhưng nếu đắc tội với quái vật khổng lồ như Thiên Cực Khuyết, thì sẽ bị tiêu diệt và tan rã.
Lão giả thấp lùn cũng gật đầu, chiêu vừa rồi của nam tử áo đen kia, ông ta không đỡ nổi.
Dạ Thương chúc mừng xong xuôi liền rời đi, xuất phát hướng về phía Cực Đông Băng Nguyên.
Ban ngày Dạ Thương ngồi trên lưng Thiên Vũ để đả tọa, ban đêm thì trú ngụ trong lều da thú để tu luyện.
Khi quãng đường đi được một nửa, Dạ Thương đã cường hóa xong phần xương sườn hai bên cột sống rồng, cũng thành công cường hóa tủy xương, tiến vào Đoán Cốt Cảnh tầng bảy.
Mỗi ngày đều tiến về phía trước, nhưng việc tu luyện của Dạ Thương không hề bỏ bê, cậu có Long Giao Đoán Cốt Đan và Bản Nguyên Linh Dịch hỗ trợ tu luyện, tu vi tăng lên rất nhanh.
Tuy không nhanh bằng lần trước cùng Dương Lôi sử dụng song tọa kỵ lên đường, nhưng tốc độ của Dạ Thương cũng không chậm, tu vi của Thiên Vũ đã tăng lên rất nhiều so với lúc đó, Thiên Vũ sau khi từ Hư Sát không gian trở về liền tiến vào tam giai cửu cấp, tốc độ đã vượt xa các yêu thú phi hành khác.
Mất một tháng rưỡi, Dạ Thương đã đến Cực Đông Băng Nguyên.
Nhìn Cực Đông Băng Nguyên vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, Dạ Thương để Thiên Vũ tiếp tục bay.
Ba ngày sau, Dạ Thương đến Đông Tuyết Sơn, nhìn sắc trời, Dạ Thương không tiếp tục leo núi mà dựng lều nghỉ lại tại đây, định ngày mai mới leo núi.
Cho Thiên Vũ ăn Thú Nguyên Đan, khi Dạ Thương mở vò rượu định uống thì một bóng người lóe lên, đó là Vũ Linh Phi mặc váy dài trắng thuần, dùng khăn trắng che mặt, tay cầm trường kiếm màu trắng.
"Tiền bối!" Dạ Thương đứng dậy chắp tay chào hỏi.
"Tu vi tăng lên rất nhanh, nhưng ngươi lại tới đây làm gì? Nơi này nếu có Thiên Mệnh Thạch, thì bản tọa đâu cần ngươi đi tìm." Vũ Linh Phi nhìn Dạ Thương nói, lời nói mang theo khí lạnh lẽo.
"Vãn bối là tới theo lời hẹn, không biết lời hứa của tiền bối còn tính hay không?" Dạ Thương lên tiếng hỏi.
"Tới theo lời hẹn, ý ngươi là nói, ngươi đã lấy được Thiên Mệnh Thạch rồi?" Giọng của Vũ Linh Phi vô thức cao lên rất nhiều.
"Phải, ở ngay trong hộp này, nhưng con muốn biết lời hứa của tiền bối còn tính hay không?" Dạ Thương lấy hộp ngọc ra nhìn nữ tử áo trắng hỏi.
"Linh khí tự nhiên sẽ cho ngươi." Vũ Linh Phi nhìn chằm chằm vào cái hộp trong tay Dạ Thương nói.
"Không phải cái này, con nói là mượn dùng không tổn hại." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Đương nhiên, bản tọa nói là giữ lời, nói là mượn dùng không tổn hại, thì chính là mượn dùng không tổn hại." Vũ Linh Phi gật đầu nói.
"Bao lâu?" Dạ Thương hỏi lại.
"Ngắn nhất ba tháng, dài nhất nửa năm." Vũ Linh Phi suy nghĩ một chút rồi nói.
"Được!" Dạ Thương tiến lên đưa hộp ngọc cho Vũ Linh Phi.
Vũ Linh Phi mở hộp ngọc ra, đôi mắt liền bị Bản Nguyên Thạch bên trong hộp thu hút, một lát sau mới đóng hộp lại.
"Ngươi giữ đúng lời hứa, bản tọa cũng vậy, ngươi định bây giờ quay về, đợi một thời gian nữa tới lấy, hay thế nào?" Vũ Linh Phi đóng hộp ngọc lại, nhìn Dạ Thương hỏi.
"Con không về, cứ ở đây chờ tiền bối dùng xong." Dạ Thương lên tiếng nói, quyết định này cậu đã sớm chuẩn bị, dù sao thời gian đi lại quá lâu, cậu không chịu nổi.
"Vậy thì tới Thiên Nhận Phong của bản tọa, bản tọa bế quan, ngươi ở đó tu luyện, nơi đó tuy lạnh, nhưng với độ cứng cơ thể của ngươi thì vẫn chống đỡ được, ngươi có thể xem như là một cuộc thử thách." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
Dạ Thương gật đầu, cậu cảm thấy như vậy cũng được.
Sau khi Dạ Thương gật đầu, tay áo Vũ Linh Phi vung lên, năng lượng xuất hiện bao bọc lấy Dạ Thương và Thiên Vũ, sau đó Dạ Thương cảm thấy choáng váng, phong cảnh trong đêm tối đang thay đổi.
Một lát sau, năng lượng xung quanh Dạ Thương tan đi, Thiên Vũ cũng có thể hoạt động.
Nhờ ánh trăng, Dạ Thương nhìn môi trường xung quanh.
Đây là vị trí dưới đỉnh núi, phía sau Dạ Thương và Vũ Linh Phi là vách núi, cũng chính là đỉnh của ngọn núi này, bọn họ đang ở một cái nền đá dưới đỉnh núi.
"Ở đó có một hang núi, ngươi có thể nghỉ ngơi và tu luyện bên trong, không có việc gì thì đừng quấy rầy bản tọa." Vũ Linh Phi nói xong, cánh tay vung lên, một khối ngọc xuất hiện, nàng khoanh chân ngồi trên đó, mở hộp ngọc ra, nâng Bản Nguyên Thạch thuộc tính nước trong lòng bàn tay.
Theo Vũ Linh Phi đả tọa tu luyện, trên người nàng xuất hiện khí cực hàn, trong nháy mắt đã đóng băng chính mình.
Thật mạnh mẽ!
Dạ Thương không thể không khâm phục sự mạnh mẽ của Vũ Linh Phi, trực tiếp ngưng khí thành băng, tự đóng băng chính mình, đây là thủ đoạn nghịch thiên đến nhường nào?
Dạ Thương để Thiên Vũ nghỉ ngơi, bản thân đi vào trong hang núi, trong hang rất gọn gàng, nhìn dáng vẻ chắc hẳn là nơi sinh hoạt của Vũ Linh Phi.
Suy nghĩ một chút, Dạ Thương cảm thấy không thích hợp, liền đi đến cửa hang bắt đầu đả tọa.
Dạ Thương cảm thấy ở đây không tệ, khí cực hàn nồng đậm, vừa hay có thể mượn áp lực này để tôi luyện chân khí, tôi luyện năng lượng của Vạn Đạo Bảo Điển.
Hiện tại Vạn Đạo Bảo Điển của Dạ Thương đã tiến vào Đoán Cốt Cảnh tầng thứ bảy, bắt đầu cường hóa xương vai và xương đòn nối với cột sống rồng của hai tay, cũng như tủy xương, cường hóa xong là có thể tiến vào Đoán Cốt Cảnh tầng thứ tám của Vạn Đạo Bảo Điển.
Đoán Cốt Cảnh tầng thứ tám là cường hóa xương cổ và tủy xương, thành công thì sẽ tiến vào Đoán Cốt Cảnh tầng thứ chín, xương đầu và tủy xương cường hóa xong, thì sẽ tiến vào giai đoạn thứ tư của Vạn Đạo Bảo Điển - Quy Nhất Cảnh.
Ngồi tu luyện trong gió lạnh buốt giá, đối với Dạ Thương mà nói là một loại tra tấn, nhưng chân khí và năng lượng tu luyện ra lại rất tinh thuần.
Xét về nghị lực thì Dạ Thương có thừa, khát thì uống vài ngụm rượu, cơ thể cần dinh dưỡng thì ăn Tích Cốc Đan, liên tục tiến hành tu luyện.
Dạ Thương nỗ lực tu luyện, tu vi tăng lên cũng rất nhanh, dù sao cậu cũng đang sử dụng Bản Nguyên Linh Dịch và Long Giao Đoán Cốt Đan.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hơn một tháng, Dạ Thương ngoài việc cho Thiên Vũ ăn Thú Nguyên Đan, thì chưa từng đứng dậy.
Thiên Vũ đã quen với nơi này, thường xuyên ra ngoài săn giết yêu thú, Đông Tuyết Sơn này có Băng Giao, mật Băng Giao đối với nó là vật đại bổ.
Hai tháng sau, Vũ Linh Phi phá băng mà ra, phá băng mà ra, nàng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Bản Nguyên Thạch.